Lục Vân Khai dừng bước, nghiêng người nhìn Tống Tân Đồng: “Mẹ bảo ta đấy.”
“Ồ.” Tống Tân Đồng đi vội quá, quên nói với Lục mẫu một tiếng, không ngờ vẫn bị phát hiện: “Mẹ có giận thiếp không?”
“Không đâu.” Lục Vân Khai nắn nắn những ngón tay mềm mại của Tống Tân Đồng: “Mẹ chỉ không yên tâm nên mới bảo ta thôi.”
Tống Tân Đồng chân thành nói: “Cảm ơn chàng.”
“Nàng đã gả cho ta, ta bảo vệ nàng chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?” Lục Vân Khai khẽ nói: “Không cần khách sáo với ta như vậy.”
Tống Tân Đồng sững sờ, ngẩn ngơ nhìn Lục Vân Khai, bỗng nhiên cảm thấy một câu nói đơn giản như vậy thật sự rất êm tai, khiến tim nàng đập thình thịch không ngừng.
Lục Vân Khai thấy nàng ngẩn ra, cười cười: “Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi.”
Tống Tân Đồng cười đáp lại: “Được.”
Hai người nắm tay nhau đứng dưới gốc đào, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt người ngoài, đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp.
“Tân Đồng.”
Đột nhiên nghe thấy tiếng gọi của Tạ thẩm, Tống Tân Đồng ngượng ngùng rút tay về, xoay người nhìn về phía người tới, chỉ thấy Tạ thẩm, Thu bà bà bọn họ đang đi về phía này.
Tống Tân Đồng hỏi: “Thẩm, mọi người về nhà ạ?”
“Ừ.” Tạ thẩm cười tủm tỉm nhìn hai người đang đứng sóng vai: “Đúng rồi, bà chủ sạp thịt gửi cho cháu ít xương ống, Đại Ngưu thúc cháu buổi trưa về mang theo, đang để ở nhà ta, giờ qua lấy luôn không?”
Tống Tân Đồng nhớ lại bếp nhà họ Lục đã trống trơn, bèn gật đầu: “Vậy đa tạ thẩm.”
“Có gì đâu, tiện tay thôi mà.” Tạ thẩm lại nhìn sang Lục tú tài: “Dù sao từ đây qua đó cũng có mấy bước chân, để Tân Đồng đi lấy trước đã nhé?”
Lục tú tài gật đầu: “Nàng đi lấy đi.”
“Vậy chàng về trước, hay đợi thiếp cùng về?” Tống Tân Đồng hạ giọng hỏi.
Lục tú tài nghĩ một chút: “Ta đợi nàng.”
“Được, thiếp về ngay đây.” Tống Tân Đồng nói xong liền đi theo Tạ thẩm bọn họ lên ngôi nhà ngói xanh trên lưng chừng dốc.
Tạ thẩm lấy một cái giỏ đựng xương ống và chân giò, còn có một ít lòng lợn đã rửa sạch và thịt lợn cho Tống Tân Đồng.
Tống Tân Đồng từ chối: “Nhiều thế này ạ, cháu mang về cũng ăn không hết.”
“Sợ gì, hôm nay ăn không hết thì để dành mai kia ăn.” Tạ thẩm cười híp mắt nói: “Ta thấy Lục tú tài tuy dung mạo có tổn hại, nhưng người vẫn tốt, đối xử với Tân Đồng cháu cũng rất tốt. Tân Đồng cháu đừng để trong lòng không thoải mái, sau này phải sống thật tốt với cậu ấy.”
Tống Tân Đồng: “Thẩm, cháu biết mà.”
“Cháu biết là được.” Tạ thẩm ngừng một chút: “Chuyện này vốn dĩ phải để người nhà cháu nói với cháu, nhưng cha mẹ cháu mất sớm, Tống gia... cũng chẳng phải người tốt lành gì, sau này có chuyện gì cứ nói với các thẩm, các thẩm sẽ giúp cháu.”
“Cháu biết rồi ạ, vậy cháu về trước đây, chàng ấy còn đang đợi cháu ở dưới.” Tống Tân Đồng có chút ngượng ngùng nói.
Thu bà t.ử lên tiếng: “Được, mau đi đi, đừng để Lục tú tài đợi lâu.”
Tống Tân Đồng xách giỏ chạy về phía đường lớn, tà váy xanh lam rực rỡ bay theo gió, giống như một đám mây xanh xinh đẹp.
“Haizz, mẹ ơi, sao con lại quên mất người Lục gia là người tinh tế nhỉ, mấy thứ lòng lợn này e là họ không thích ăn.” Tạ thẩm nhìn bóng lưng Tống Tân Đồng, hối hận vỗ đầu.
Thu bà t.ử nghĩ cũng phải: “Sao ta cũng quên mất nhỉ.”
Tống Tân Đồng chạy chậm đến gần Lục Vân Khai, thở hồng hộc hỏi: “Đợi lâu không?”
“Không lâu.” Lục Vân Khai nhìn chiếc giỏ nặng trĩu, đưa tay đón lấy: “Trong nhà có một hầm băng, bên trong để rất nhiều thịt và rau.”
Tống Tân Đồng thật sự không biết: “Tấm lòng của thẩm mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn thịt và lòng trong giỏ, chợt nghĩ đến có người không thích những thứ này: “Chàng và mẹ e là sẽ không ăn lòng lợn, biết sớm đã trả lại mấy thứ này rồi.”
“Không sao, có ăn.” Lục Vân Khai khẽ nói: “Chúng ta chỉ là nhà nông bình thường, có gì mà không ăn chứ.”
Tống Tân Đồng cười cười: “Chàng và mẹ nhìn đâu giống người xuất thân từ nhà nông bình thường? Thiếp nghĩ vậy cũng là bình thường mà.”
Lục Vân Khai nghiêng đầu, hỏi: “Không giống sao? Ta còn biết trồng rau đấy.”
Tống Tân Đồng hồ nghi hỏi: “Thật á?”
Lục Vân Khai gật đầu: “Thật, ta lừa nàng làm gì, vườn rau sau nhà trồng đầy rau, đều là ta trồng cả đấy.”
Tống Tân Đồng kinh ngạc mở to hai mắt, không dám tin: “Lục phu t.ử chàng mà cũng biết trồng rau á.”
Lục Vân Khai khẽ ừ một tiếng, Tống Tân Đồng chẳng hiểu sao lại nghe ra chút ý tứ kiêu ngạo trong giọng điệu của hắn, không khỏi toét miệng cười: “Bây giờ thiếp về hầm canh xương ngay, tối nay chúng ta có canh uống rồi.”
Lục Vân Khai ừ một tiếng: “Về nhà rồi thì nghỉ ngơi đi, không phải bảo mệt sao?”
Mặt Tống Tân Đồng đỏ lên, người này nói chuyện nghiêm túc mà cũng có thể giở trò lưu manh, tên mọt sách mà nàng tưởng tượng đâu rồi?
“Ngủ cả buổi sáng, cũng đỡ rồi.”
Ngừng một chút lại nói: “Tối nay muốn ăn gì, thiếp làm cho chàng.”
“Gì cũng được, ta không kén chọn.” Lục Vân Khai đẩy cổng viện ra, liếc nhìn hai gian lớp học: “Nàng ra sân sau trước đi, ta vào lớp xem sao.”
“Được.” Tống Tân Đồng nhận lấy cái giỏ, đi ra sân sau.
Trong sân một mảnh tĩnh lặng, loáng thoáng chỉ nghe thấy tiếng chim hót.
Tống Tân Đồng đặt giỏ lên bếp lò, đun nước, bỏ xương vào nồi ninh trước.
Sau đó nàng lục lọi trong bếp, muốn tìm ít nấm khô để hầm canh, tìm mãi không thấy, chẳng lẽ không có sao? Vậy chỉ có thể về nhà lấy thôi.
Nhưng Tạ thẩm bọn họ nói rồi, tân nương t.ử hai ngày đầu không được về nhà, đợi sau khi lại mặt, muốn về thế nào thì về, haizz, vậy phải làm sao đây?
Cốc cốc, cửa bếp truyền đến tiếng gõ cửa.
Tống Tân Đồng quay đầu lại thì thấy Lục mẫu đứng ở cửa, mỉm cười nhìn nàng, dường như đang hỏi nàng tìm gì?
“Mẹ, trong nhà có nấm khô không ạ? Tạ thẩm cho con ít xương ống, con đã ninh trong nồi rồi.” Tống Tân Đồng đóng cửa tủ lại, đi ra cửa.
Lục mẫu gật đầu, kéo Tống Tân Đồng đi đến một gian phòng đóng kín bên cạnh, đẩy cửa vào, Tống Tân Đồng phát hiện bên trong chất đầy lương thực và đồ khô.
Hóa ra là ở đây, thảo nào tìm nửa ngày không thấy.
Lục mẫu đưa một cái túi vải cho Tống Tân Đồng, ra hiệu cho nàng xem.
Tống Tân Đồng mở túi vải ra, phát hiện bên trong có không ít nấm hầu thủ và nấm mối đã phơi khô.
Lục mẫu lại lấy ra một túi vải khác, bên trong đựng ít đồ khô để hầm canh.
“Mẹ, chỗ nấm hầu thủ này là đủ rồi ạ.” Tống Tân Đồng cầm túi định đi ra ngoài, nhưng chưa đi được bước nào, Lục mẫu lại kéo nàng lại, dẫn nàng đến bên cạnh một tấm ván gỗ ở góc tường, nhấc tấm ván lên, bên dưới lộ ra một tầng hầm tối om.
Tống Tân Đồng nhìn vào trong, cảm thấy một luồng khí lạnh ùa tới: “Mẹ, bên dưới là hầm băng ạ?”
Lục mẫu gật đầu, ra hiệu một hồi.
Tống Tân Đồng vừa đoán vừa nói: “Con biết rồi mẹ, Tạ thẩm còn cho ít thịt, lát nữa con sẽ bỏ xuống dưới.”
Lục mẫu nhìn Tống Tân Đồng đang bận rộn trong bếp, trên mặt tràn đầy nụ cười hài lòng, thầm nghĩ: Vân Khai cưới được cô vợ tháo vát thế này, đợi sau khi bà trăm tuổi già, cũng không cần lo lắng nữa.