Thoáng chốc đã đến ngày mùng ba tháng ba, sinh thần của cặp song sinh.
Mấy năm trước vì gia cảnh nghèo khó, sinh nhật của hai đứa bé cùng lắm chỉ được ăn một quả trứng gà. Năm nay trong nhà cũng coi như đã sung túc, thế nào cũng phải làm một bữa tiệc sinh nhật cho hai đứa, vì vậy nàng đã mời Tạ gia và Hà gia, hai gia đình có quan hệ thân thiết nhất qua ăn cơm.
“A tỷ, a tỷ, hôm nay đệ sáu tuổi rồi.” Tiểu Bảo ôm c.h.ặ.t cánh tay Tống Tân Đồng không buông, “Sáu tuổi rồi.”
“Chẳng phải sao, qua hôm nay là sang tuổi thứ bảy, có thể đứng ra gánh vác việc nhà rồi.” Tống Tân Đồng mặc quần áo mới may cho hai đứa, “Nào, xoay một vòng cho a tỷ xem có vừa người không.”
“Vừa lắm ạ.” Đại Bảo xoay một vòng rồi nói: “A tỷ, cái này là Tiểu Nguyệt tỷ tỷ may.”
“Đúng vậy, a tỷ đâu có bản lĩnh may được y phục đẹp thế này.” Tống Tân Đồng ngồi xổm xuống, chỉnh lại vạt áo cho hai đứa, sau đó từ trong hai chiếc hộp đã chuẩn bị sẵn lấy ra hai miếng ngọc bội, “Nào, đây là quà sinh thần a tỷ tặng hai đứa, xem có thích không.”
Đại Bảo nhận lấy ngọc bội: “A tỷ, ấm quá.”
“Ừ, ngọc này đông ấm hạ mát, đeo vào tốt cho sức khỏe.” Tống Tân Đồng đeo lên cổ cho Đại Bảo, “Tắm rửa cũng đừng tháo ra, biết không?”
“A tỷ, trên này có tên của đệ.” Tiểu Bảo giơ mặt sau của ngọc bội lên xem, lại lật ngọc bội của Đại Bảo ra, “Của ca ca cũng có.”
“Ừ, a tỷ nhờ sư phụ khắc cho các đệ đấy.” Tống Tân Đồng đeo cho Tiểu Bảo, “Đừng làm mất nhé.”
“A tỷ, có mùi thơm khó ngửi quá.” Tiểu Bảo hít hít mũi, vẻ mặt ghét bỏ nói.
“A tỷ gửi ngọc bội lên chùa cúng bái bao nhiêu ngày, đương nhiên là có mùi hương khói rồi.” Tống Tân Đồng nhét ngọc bội vào trong áo hai đứa, “Sau này Bồ Tát sẽ phù hộ cho các đệ.”
“A?” Tiểu Bảo kinh ngạc sờ sờ ngọc bội trước n.g.ự.c, “Bồ Tát cũng sẽ phù hộ cho a tỷ.”
“A tỷ có không ạ?” Đại Bảo hỏi.
“Của a tỷ vẫn đang làm.” Tống Tân Đồng nắm tay hai đứa em trai nói: “Từ hôm nay trở đi, hai đứa lại lớn thêm một tuổi rồi, Tiểu Bảo đệ cũng nên trưởng thành hơn, biết chưa?”
Tiểu Bảo so so chiều cao: “Đệ lớn rồi, đệ cao lên rồi mà.”
“Ừ, nhưng không được nghịch ngợm như trước nữa, cũng không được lúc nào cũng bám dính lấy a tỷ.” Tống Tân Đồng nói.
Tiểu Bảo mếu máo: “A tỷ không cần đệ và ca ca nữa sao?”
“Sao a tỷ có thể không cần các đệ chứ. A tỷ chỉ hy vọng Tiểu Bảo lớn hơn một chút, không còn giống như hồi bé lúc nào cũng bám lấy a tỷ và ca ca đòi kẹo ăn, biết không? Còn phải giúp ca ca cùng tiếp đãi khách khứa, giúp a tỷ tính sổ sách nữa.” Tống Tân Đồng liệt kê từng việc, “Có thể giúp a tỷ nhiều việc giống như ca ca, đó mới là lớn rồi.”
Tiểu Bảo dụi dụi mắt, lén nhìn Đại Bảo một cái: “A tỷ, sau này đệ không ham chơi nữa là được chứ gì.”
“Vẫn được chơi mà.” Tống Tân Đồng ra hiệu bằng ngón tay, “Chỉ cần dành ra một chút xíu thời gian này để giúp ca ca và a tỷ, được không?”
“Được ạ.” Tiểu Bảo lanh lảnh đáp.
“Vậy được, hôm nay a tỷ mời Tạ thẩm, Hà nhị thẩm, còn có bạn nhỏ Xuân Thụ của các đệ tới, các đệ theo a tỷ ra tiếp khách nhé?” Tống Tân Đồng nói.
“Vâng.” Tiểu Bảo kéo Đại Bảo đi ra ngoài, “Xuân Thụ cũng tới, đã nhiều ngày không gặp cậu ấy rồi.”
Đại Bảo nói: “Ừ, chúng ta ra cổng đợi.”
Mấy ngày nay đang dịp Thanh Minh, Đại Chu triều lại coi trọng chữ hiếu nhất, nên học đường đều cho nghỉ vài ngày để học trò về nhà cùng trưởng bối tế lễ tổ tiên.
Tống Tân Đồng khép cửa phòng, ra khỏi sân đi về phía sân viện cũ mình từng ở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mấy cây hải đường trong sân đều đã nở hoa, kiều diễm vô cùng.
Tống Tân Đồng thay y phục xong lại đi ra, đóng cửa viện rồi đi tới sân trước, bưng ít bánh ngọt và hạt dưa, hoa quả ra hoa sảnh: “Tạ thẩm, mọi người ăn chút đồ ăn vặt cho đỡ buồn miệng.”
Tạ thẩm vội đón lấy đặt lên bàn: “Tân Đồng mau lại đây, lại đây đ.á.n.h bài.”
“Cháu còn phải xuống bếp xem sao, các thẩm cứ chơi đi ạ.” Tống Tân Đồng rời khỏi hoa sảnh, đi vào trong bếp. Trong bếp hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, có chút bận rộn không xuể. “Vương thẩm, bánh bông lan cháu làm được chưa?”
“Cô nương, đã để nguội rồi, ước chừng nửa tuần trà nữa là được.” Vương thị nói.
Tống Tân Đồng đứng bên cạnh bàn, nhìn chiếc bánh cốt bông lan đã thành hình, dùng tay ấn ấn, cũng không tệ, rất mềm xốp. Tiếp theo là bắt đầu dùng lòng trắng trứng đ.á.n.h bông thành kem.
Người hiện đại dù không phải thợ làm bánh thì ở nhà cũng từng học qua cách làm bánh bông lan bằng nồi cơm điện hoặc lò nướng đơn giản.
Tống Tân Đồng làm theo cách học lỏm trên mạng ngày trước, thêm chút kem tươi và hoa quả là xong. Có điều duy nhất không ổn là đ.á.n.h kem bằng tay mệt quá, cánh tay nàng mỏi nhừ mới đ.á.n.h ra được một chút bọt.
Đại Nha thấy nàng có vẻ vất vả, chủ động xin làm: “Cô nương, để nô tỳ làm cho.”
Tống Tân Đồng cầu còn không được, đưa chậu cho Đại Nha: “Cứ khuấy liên tục như thế này, ta bảo dừng mới được dừng.”
“Nô tỳ biết rồi.” Đại Nha nhận lấy chậu bắt đầu khuấy, động tác rất mạnh, chẳng khác nào cái máy đ.á.n.h trứng chạy bằng động cơ.
Tống Tân Đồng lấy hoa quả đã mua về, cắt cà chua bi thành hình ngôi sao năm cánh, lại gọt lê và táo cắt tỉa cho đẹp mắt, đợi kem đ.á.n.h xong sẽ trang trí lên.
“Cô nương, thế này được chưa ạ?” Đại Nha hỏi.
Tống Tân Đồng ngẩng đầu nhìn, thấy kem đã bông cứng: “Được rồi được rồi, mau lấy cái thìa và con d.a.o dài qua đây.”
“Dạ.” Tiểu Nguyệt nhanh nhẹn đưa d.a.o sạch và thìa tới.
Tống Tân Đồng cẩn thận phết một lớp kem dày lên bánh, lại tìm giấy dầu sạch đựng kem, bóp kem tạo hình những vòng sóng nước ở viền bánh, nhìn vô cùng đẹp mắt.
“Cô nương, đẹp quá.” Đại Nha khen ngợi.
“Không ngờ cô nương còn biết làm loại điểm tâm này, thật hiếm thấy, nô tỳ chưa từng thấy cách làm điểm tâm thế này bao giờ.” Vương thị cũng vây lại xem, “Hóa ra lòng trắng trứng khuấy lên lại ra hình dạng thế này.”
Tống Tân Đồng ừ một tiếng: “Vương thẩm làm bánh nướng xốp có thể thêm chút kem này vào thử xem, mùi vị khá ngon đấy.”
“Vậy để chiều rảnh rỗi nô tỳ sẽ thử.” Vương thị nói.
Dương Tiểu Nguyệt nhìn Tống Tân Đồng đang xếp hoa quả lên bánh: “Cô nương, như vậy là xong rồi ạ?”
“Ừ, xong rồi.” Hết cách, Tống Tân Đồng chỉ biết làm kiểu đơn giản này thôi, phức tạp hơn thì chịu. Xếp xong miếng lê cuối cùng, nàng lùi lại ngắm nghía chiếc bánh kem đã hoàn thành, nhìn trái nhìn phải rồi thầm nghĩ: Nếu viết được mấy chữ lên thì tốt, nhưng chữ của mình sợ là không viết nổi.
Không biết ai hô một tiếng "Cô gia", Tống Tân Đồng vội quay đầu nhìn ra cửa, chỉ thấy Lục mẫu và Lục Vân Khai từ bên hông đi vào. Trong lòng vui vẻ, nàng gọi: “Tướng công, chàng mau lại đây, giúp thiếp một việc.”
Lục Vân Khai bước vào bếp, nhìn chiếc bánh kỳ lạ trên bàn: “Cần giúp gì?”
Tống Tân Đồng nhét túi giấy dầu đựng bột gạo đỏ đã pha màu vào tay Lục Vân Khai: “Viết lên đây mấy chữ ‘Sinh thần vui vẻ’.”
Lục Vân Khai hiểu ý, bóp túi giấy viết bốn chữ ‘Sinh thần vui vẻ’: “Được chưa?”
Tống Tân Đồng nhìn bốn chữ rồng bay phượng múa, phóng khoáng tự nhiên trên mặt bánh, tán thán: “Đẹp lắm.”