Nhà Tú Tài Có Tiểu Kiều Nương

Chương 163: Ta Tâm Duyệt Nàng



 

Buổi tối, sau khi ăn thịt hươu nướng xong, mọi người mới giải tán.

 

Trở về Lục gia, Tống Tân Đồng đi thẳng vào phòng tắm, gột rửa hết sự mệt mỏi và mùi khói dầu trên người.

 

Đợi nàng từ bên trong đi ra, Lục Vân Khai đã rửa mặt xong ngồi bên mép giường, trên tay cầm một chiếc áo khoác ngoài màu trắng sữa đang ngắm nghía kỹ lưỡng.

 

Tống Tân Đồng nhìn kỹ, phát hiện chiếc áo đó chính là cái nàng vừa làm xong sáng nay, còn chưa kịp đem đi giặt: “Cẩn thận trên đó còn cắm kim đấy.”

 

Ngón tay Lục Vân Khai lướt qua y phục: “Cái này làm cho ta?”

 

“Không làm cho chàng thì làm cho ai? Nhà chúng ta đâu còn nam nhi nào cao tám thước nữa.” Tống Tân Đồng lấy khăn lau tóc, “Có điều y phục này thiếp cũng là lần đầu tiên may, chàng mặc thử xem có vừa không.”

 

Lục Vân Khai giũ giũ áo khoác, mặc lên người, ôn nhu hỏi: “Thế nào?”

 

Tống Tân Đồng đi đến trước mặt hắn, chỉnh lại cổ áo và đai lưng cho hắn: “Không tệ, y phục này thiếp may đẹp đấy chứ.”

 

Lục Vân Khai gật đầu, vuốt vuốt cổ tay áo, nhìn thấy hình thêu đốt trúc có chút mập mạp, khóe miệng không tự chủ được giật giật: “Xem ra nương t.ử thích trúc vàng to.”

 

Tống Tân Đồng dời tầm mắt khỏi cổ tay áo: “Trúc vàng nhìn đẹp hơn trúc đen nhiều mà.”

 

Lục Vân Khai cười trầm thấp: “Thẩm mỹ của nương t.ử quả nhiên kỳ lạ.”

 

Tống Tân Đồng thẹn quá hóa giận: “Được rồi được rồi, đã chê bai như thế thì sau này không làm nữa là được chứ gì, cởi ra cho thiếp.”

 

“Không chê, thích lắm.” Lục Vân Khai nắm lấy tay Tống Tân Đồng, hạ thấp giọng nói.

 

“Thích cũng cởi ra cho thiếp.” Tống Tân Đồng lột áo khoác trên người Lục Vân Khai xuống, tùy tiện ném lên bình phong bên cạnh, ngày mai phải giặt qua nước sạch một lần mới được.

 

“Để đó, ngày mai ta mặc.” Lục Vân Khai lấy áo xuống, đặt lên ghế cạnh giường, “Nương t.ử hôm nay vất vả rồi, để vi phu hầu hạ nương t.ử nghỉ ngơi nhé.”

 

“Ai cần chàng hầu hạ? Thiếp cũng đâu phải không có tay.” Tống Tân Đồng cởi giày, leo vào phía trong giường.

 

Lục Vân Khai cười cười, cởi áo ngoài cũng leo lên giường, nằm bên cạnh Tống Tân Đồng: “Nương t.ử đừng giận ta.”

 

Tống Tân Đồng nghiêng người nhìn Lục Vân Khai: “Hồi trước chàng thi đỗ Tú tài có từng mở tiệc mời khách không?”

 

Lục Vân Khai: “Không có.”

 

“Kín tiếng thế.” Tống Tân Đồng nghĩ đến tính cách người Lục gia, đều là kiểu không thích phô trương.

 

“Ta không thích ồn ào.”

 

Tống Tân Đồng ừ một tiếng, ngước mắt nhìn Lục Vân Khai, tầm mắt rơi vào vết sẹo trên má hắn, không kìm lòng được đưa tay sờ lên vết sẹo. Vừa mới tới gần, Lục Vân Khai đã hơi né tránh.

 

Tống Tân Đồng thu tay lại, ngón tay nhẹ nhàng ma sát: “Đau không?”

 

Lục Vân Khai hít sâu một hơi: “Không đau nữa.”

 

Dứt lời, hai người im lặng.

 

Hồi lâu sau, Lục Vân Khai khẽ thở dài một tiếng: “Tân Đồng, để nàng chịu thiệt thòi rồi.”

 

Dựa vào dung mạo và gia sản của Tống Tân Đồng, nếu không phải vì gấp gáp trốn tránh tuyển tú, sao có thể tùy tiện chọn hắn làm chồng như vậy. Hơn nữa hắn còn chưa thể cho nàng mười dặm hồng trang, cũng không có hôn lễ long trọng, trong lòng thực sự cảm thấy mắc nợ.

 

Hơn nữa, trong lòng hắn cũng có tư tâm, vì những ý nghĩ không thể cho ai biết trong lòng, hắn đã chiếm nàng làm của riêng, không cho nàng bất kỳ đường lui nào nữa.

 

Tống Tân Đồng cảm thấy tim thắt lại, xích lại gần Lục Vân Khai một chút: “Thiếp chịu thiệt thòi cái gì? Thiếp là một nữ t.ử thanh danh không tốt, lại còn đèo bòng em nhỏ, có thể gả cho một người có công danh Tú tài như chàng, đã là may mắn của thiếp rồi.”

 

“Tân Đồng, nàng rất tốt, đừng tự coi nhẹ mình. Nàng vốn có thể gả cho người tốt hơn, là ta chiếm hời của nàng.” Lục Vân Khai ngừng một chút, “Hơn nữa dung mạo ta bị hủy thế này, thực sự là không xứng...”

 

Tống Tân Đồng đưa tay bịt miệng Lục Vân Khai: “Chàng cho dù có vết sẹo này cũng vẫn đẹp, chàng không biết câu ‘tình nhân trong mắt hóa Tây Thi’ sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Vân Khai đưa tay kéo tay Tống Tân Đồng xuống, có chút kích động nhìn nàng: “Có phải là ý như ta đang nghĩ không?”

 

“Chẳng phải là ý chàng đang nghĩ thì là gì.” Tống Tân Đồng tặc lưỡi, “Không ngờ Lục phu t.ử ôn nhu như ngọc, phong khinh vân đạm cũng có lúc không chắc chắn thế này. Nếu trong lòng thiếp không có chút thích chàng, thiếp đâu có đi tìm chàng chứ.”

 

Nghe lời này, trong lòng Lục Vân Khai vui sướng hẳn lên.

 

“Lục phu t.ử, có phải chàng cũng đã sớm ái mộ thiếp rồi không?” Tống Tân Đồng ghé sát lại, khẽ hỏi.

 

Lục Vân Khai nhìn khuôn mặt xinh đẹp cách mình chưa đến hai ngón tay, tim đập thình thịch.

 

Tống Tân Đồng thúc giục: “Nói đi chứ.”

 

Lục Vân Khai nhìn đôi môi đỏ mọng của nàng, khẽ ừ một tiếng.

 

Tống Tân Đồng cười hì hì, cúi đầu hôn lên môi Lục Vân Khai một cái, sau đó nhanh ch.óng rời ra: “Vậy chúng ta cũng coi như là lưỡng tình tương duyệt, không phải là cưới trước yêu sau rồi.”

 

Lục Vân Khai mím môi: “Ừ, không phải.”

 

“Vậy bắt đầu từ khi nào?” Tống Tân Đồng cơn buồn ngủ tan biến, hào hứng hỏi, “Lần đầu tiên gặp thiếp chàng còn mắng thiếp nữa mà.”

 

“Ta mắng nàng khi nào?” Lục Vân Khai không nhớ ra nổi.

 

Tống Tân Đồng hùng hồn nói: “Chàng nói thiếp không biết trông trẻ.”

 

Lục Vân Khai ngẫm nghĩ: “Thì vốn dĩ nàng nên trông nom chúng cẩn thận, lại để chúng rơi xuống nước.”

 

“Là bị đẩy xuống nước.” Tống Tân Đồng nhấn mạnh, “Hồi trước có phải thiếp đen nhẻm, nên chàng chẳng thèm nhìn thiếp không?”

 

“Không có.” Lục Vân Khai nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Tống Tân Đồng, nhớ lại lần đầu gặp nàng, y phục nàng bị ướt sũng, hắn vốn là người quân t.ử khiêm tốn, sao tiện nhìn nhiều chứ?

 

“Thật không?” Tống Tân Đồng bĩu môi, “Vậy ái mộ thiếp từ khi nào?”

 

Lục Vân Khai khẽ ho một tiếng: “Không phải nói buồn ngủ rồi sao, ngủ sớm đi.”

 

“Hết buồn ngủ rồi.” Tống Tân Đồng cuối cùng cũng hiểu tại sao kiếp trước bạn bè yêu đương cứ thích chơi mấy trò đối thoại ngốc nghếch này, bây giờ nàng cũng cảm thấy thú vị thật, “Ngại không dám nói à?”

 

Lục Vân Khai nhìn ý cười lướt qua trong đáy mắt Tống Tân Đồng: “Tân Đồng, tại sao nàng cứ hay mang thức ăn đến cho ta?”

 

Tống Tân Đồng không hề giấu giếm nói: “Hối lộ chàng mà, để chàng đối xử tốt với đệ đệ thiếp một chút.”

 

“Vậy ta chính là bị những lần hối lộ này của nàng mua chuộc rồi.” Lục Vân Khai chăm chú nhìn Tống Tân Đồng, “Ta tâm duyệt nàng.”

 

Tống Tân Đồng mím môi cười: “Thiếp biết.”

 

“Ta muốn cùng nàng bạc đầu giai lão.”

 

Giọng nói trầm thấp mang theo chút mê hoặc của Lục Vân Khai lọt vào tai Tống Tân Đồng, nghe đặc biệt êm tai. Nàng từng nghe rất nhiều người tỏ tình với mình, nhưng người này nói là êm tai nhất, khiến nàng vui vẻ nhất.

 

Có lẽ, cũng là vì nàng thích hắn.

 

“Thiếp cũng muốn cùng chàng bạc đầu giai lão.”

 

Lục Vân Khai cười ngây ngốc, đưa tay vén tóc trước trán Tống Tân Đồng: “Vẫn chưa buồn ngủ sao?”

 

Tống Tân Đồng quả thực không buồn ngủ nữa: “Không buồn ngủ.”

 

“Đã không buồn ngủ, vậy chúng ta làm chút chuyện g.i.ế.c thời gian đi.” Lục Vân Khai đè người lên, ép Tống Tân Đồng dưới thân, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng đang muốn từ chối kia, nuốt hết mọi lời nói vào trong.

 

Trong phòng ánh nến mờ ảo, phù dung trướng noãn độ xuân tiêu.