“Đám người này cứ phải trị như thế, nếu không bọn họ cứ ỷ vào Tân Đồng cháu tâm thiện mà trèo lên đầu lên cổ.” Thu bà t.ử lau nước trên tay, gọt một củ khoai lang ruột đỏ chia làm mấy khúc, đưa một miếng cho Tống Tân Đồng, “Khoai này ngọt lắm, năm ngoái đều trồng loại ruột đỏ này, ra bột cũng nhiều.”
Tống Tân Đồng nhận lấy c.ắ.n một miếng, giòn tan, đúng là rất ngọt.
Tạ thẩm cũng c.ắ.n rau ráu: “Diệp Quế Hoa ỷ vào con gái mình làm tiểu thiếp của Chủ bộ nên cả ngày cứ diễu võ dương oai, lời gì cũng dám nói ra miệng, có ngày gặp quả báo.”
“Đừng để ý đến bà ta, bà ta chỉ là đỏ mắt thấy xưởng kiếm được tiền, đúng lúc Tống Trường Viễn đỗ tú tài nên mới ở đó nâng cao đạp thấp thôi.” Thu bà t.ử quay đầu nhìn mấy phụ nữ đang rửa khoai lang bên bờ sông, “Mọi người bây giờ chỉ việc rửa khoai lang một tháng cũng kiếm được hơn một lượng bạc, trong lòng ai cũng nhớ ơn cháu.”
Tống Tân Đồng ừ một tiếng: “Thu bà bà, mọi người dùng nước sông này rửa có bị lạnh tay không?”
“Không đâu, giờ đã là tháng Năm rồi, trời cũng nóng, rửa nước này mát lắm.” Thu bà t.ử cười hì hì mấy tiếng, rồi nói với Tạ thẩm: “Hai mẫu ớt ngoài ruộng nhà mình đến lúc nhổ cỏ rồi, con đừng có suốt ngày lượn lờ bên ngoài, đừng quên tưới phân đấy.”
“Mẹ yên tâm, con đều để mắt tới mà.” Tạ thẩm giúp Thu bà t.ử bê một rổ khoai lang đã rửa sạch lên bờ, “Mẹ đừng làm việc này nữa, nhường cho người khác trong thôn làm đi, con sợ mẹ lại đau lưng.”
“Cháu cũng khuyên Thu bà bà nghỉ ngơi sớm rồi, Đại Nghĩa ca đến xưởng giúp việc, Tạ thẩm còn phải chăm sóc Quyên tẩu t.ử, Tạ đại thúc ở huyện thành một mình cũng không xoay xở hết được, nếu bà mệt sinh bệnh thì biết làm sao.” Tống Tân Đồng nắm tay Thu bà t.ử nói.
“Tân Đồng nói có lý, mẹ phải nghe Tân Đồng.” Tạ thẩm hùa theo.
“Ta tự biết chừng mực, đợi hết tháng Năm ta sẽ không làm nữa.” Thu bà t.ử nói với Tống Tân Đồng: “Đến lúc đó Tân Đồng cháu hãy thuê người khác.”
“Vâng, cháu nhớ rồi.” Tống Tân Đồng ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh, đúng lúc có mấy người nghe tin từ họ hàng kéo xe bò chở mấy trăm cân khoai lang tới, nhìn Hà Tây bọn họ cân đo, ghi chép, trả tiền, động tác nhanh thoăn thoắt.
Tạ thẩm trêu chọc: “Hầy, mấy thằng nhóc này coi như xuất sư rồi đấy nhỉ.”
Hà Tây ngượng ngùng gãi đầu, rồi nói với Tống Tân Đồng: “Tân Đồng, đệ vào trong tính sổ đây.”
“Được.” Tống Tân Đồng không hỏi nhiều, dựa vào ghế phơi nắng. Ánh nắng tháng Năm vẫn còn dịu nhẹ, chiếu lên người ấm áp, dễ chịu vô cùng.
“Tân Đồng, hôm qua mùng năm, cửa tiệm của cháu buôn bán thế nào?” Thu bà t.ử vừa gọt khoai vừa hỏi.
“Cũng khá lắm ạ.” Tối qua Trang Quý đã mang sổ sách về, trừ đi chi phí, còn lãi ròng hai ba trăm lượng, đây được coi là một thành tích đáng mừng rồi.
“Hôm qua ở huyện thành chẳng có mấy khách, chỉ bán được hơn trăm văn, cũng không biết có kiếm lại được tiền thuê nhà tháng này không nữa.” Tạ thẩm thở dài, “Biết sớm thế này lúc trước cũng ra bến tàu thuê một gian.”
“Thẩm đừng vội, hôm qua là do bến tàu khai trương nên người đông, qua vài ngày nữa sự tò mò của mọi người giảm xuống, họ vẫn sẽ vào thành ăn cơm thôi.”
“Chưa chắc đâu, bây giờ đa số mọi người đều ra bến tàu làm công, người vào thành chắc chắn sẽ ít đi. Thẩm đang tính xem có nên cùng nhà họ Hà ra bến tàu thuê một gian không.” Tạ thẩm giờ càng ngày càng tinh khôn, mắt nhìn cũng ngày càng tốt hơn.
“Thẩm có thể đi xem thử, nhưng cháu nghe người quản lý bến tàu nói các gian mặt tiền chính đều đã cho thuê hết rồi, chỉ còn lại một số chỗ không giáp mặt đường, nếu thẩm muốn thì nên tính sớm, đợi sau này e là càng khó thuê.” Tống Tân Đồng kể lại tin tức nghe được hôm qua cho Tạ thẩm.
“Ừ, chiều nay thẩm đi xem.” Tạ thẩm ngập ngừng, “Tân Đồng, cửa tiệm nhà cháu thì sao? Đều cho thuê hết rồi à?”
Tống Tân Đồng thót tim một cái: “Đều cho thuê hết rồi ạ.”
Tạ thẩm ồ một tiếng: “Bên cạnh làm gì thế? Đừng có tranh giành mối làm ăn với nhà cháu chứ?”
“Không đâu, một gian là tiệm vải, một gian là tiệm tạp hóa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thế thì tốt, thẩm nghe ông chủ sạp thịt nói cháu lại mua số lượng lớn vịt, gà, chân giò, thẩm nói này Tân Đồng, hay là cháu tự nuôi đi, vốn liếng giảm được không ít đâu.”
Tống Tân Đồng khẽ nhướng mày: “Hay là thẩm nuôi đi, sau này cháu mua của thẩm.”
Tạ thẩm vội xua tay: “Thẩm sao mà làm được? Nhà thẩm cũng không có sức lực ấy.” Nói rồi lại ghé sát hơn chút, “Tân Đồng, cháu thật sự có thể tự nuôi, bây giờ cháu cần nhiều cổ vịt như thế, mua hết thì chẳng có lời lãi bao nhiêu.”
Tống Tân Đồng gật đầu, tâm tư cũng bắt đầu d.a.o động. Tự cung tự cấp quả thực không tồi, nhưng lại tốn thêm nhiều thời gian và công sức.
Chuyện này nàng còn phải suy nghĩ thêm đã.
Đến giữa trưa, Tống Tân Đồng mới thong thả trở về nhà.
“A tỷ, tỷ đi đâu thế?”
“A tỷ, tỷ về rồi.” Hai đứa trẻ đồng thanh nói.
“Tỷ đi dạo quanh xưởng bên bờ sông.” Tống Tân Đồng nhìn cái giỏ đặt bên cạnh cặp song sinh, “Hai đứa xách cái giỏ làm gì thế?”
Đại Bảo giơ cái giỏ lên, lật tấm vải xanh ra: “Là thỏ đấy ạ.”
Tống Tân Đồng nhìn vào trong giỏ, quả nhiên có hai con thỏ lông xù, đưa tay sờ sờ, rất êm tay: “Ở đâu ra thế?”
“Đại Nha tỷ tỷ chiều qua vào núi bắt được, sáng nay đệ định xách cho a tỷ xem nhưng tỷ chưa dậy.” Đại Bảo bưng cái giỏ nhìn Tống Tân Đồng, “A tỷ, tặng cho tỷ đấy.”
“Tặng cho tỷ?” Tống Tân Đồng nhìn hai con thỏ lỡ cỡ, “A tỷ muốn ăn thịt thỏ.”
“Hả?” Tiểu Bảo vội ôm cái giỏ về, không tán thành nhìn Tống Tân Đồng: “A tỷ, thỏ con đáng yêu thế này, sao tỷ lại nỡ ăn thịt thỏ chứ?”
“Phu nhân, người đang m.a.n.g t.h.a.i tuyệt đối không được ăn thịt thỏ.” Vương thị từ trong bếp đi ra vội vàng nói.
Tống Tân Đồng ngạc nhiên: “Tại sao?”
“Nô tỳ cũng không biết, chỉ biết là lời người xưa truyền lại từ lâu rồi, nói là phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ăn thịt thỏ, sau này sinh con ra môi sẽ bị...” Vương thị ngập ngừng, hạ thấp giọng nói: “Nô tỳ trước đây từng thấy nhiều đứa trẻ bị vứt bỏ, đều là môi giống như con thỏ vậy.”
Tống Tân Đồng ồ một tiếng, hóa ra là sợ bị sứt môi hở hàm ếch. Tuy hiện đại nói là do uống t.h.u.ố.c hay hút t.h.u.ố.c gì đó mới dẫn đến dị tật, nhưng có thờ có thiêng có kiêng có lành, dù sao ở đây cũng không có bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ giúp chỉnh hình, tốt nhất là bớt ăn thì hơn.
Tiểu Bảo vui vẻ hỏi: “A tỷ, nuôi nhé?”
Tống Tân Đồng nói: “Nuôi đi.”
Đại Nha nói: “Hai con thỏ này một đực một cái, tốt nhất là nuôi tách ra, chúng nó đẻ nhanh lắm, không đến hai tháng là đẻ mấy lứa rồi.”
“Nhanh thế sao?” Tống Tân Đồng chưa từng nuôi thỏ, thật sự không biết thỏ sinh sản nhanh thế này.
“Chứ còn gì nữa, một con thỏ mỗi lần ít nhất cũng đẻ bảy tám con, nhiều thì mười hai con, một năm e là phải có ít nhất năm sáu mươi con.” Vương thị nói, “Hai con thỏ này lớn thêm chừng một tháng nữa là có thể phối giống rồi, lúc đó nô tỳ sẽ tách ra.”
Tống Tân Đồng nhìn hai con thỏ bị Vương thị mang đi, trong lòng nảy ra một ý tưởng, có chút nóng lòng đi về phía thư phòng, tìm Lục Vân Khai thương lượng đại kế chăn nuôi của nàng.