Mưa xuân rả rích rơi suốt một tháng, cuối cùng cũng tạnh vào trước Tết Thượng Tị một ngày.
Cặp song sinh bị nhốt trong nhà suốt một mùa đông không thể ngồi yên được nữa, quấn lấy Tống Tân Đồng nhất định phải ra ngoài chơi.
"Mẹ, mẹ có ngửi thấy mùi bánh rán thơm phức không ạ?" Đệ đệ Hoa Quyển nằm bò trên đầu gối Tống Tân Đồng, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, chớp đôi mắt to trong veo như quả nho đen, vô cùng đáng yêu.
Tống Tân Đồng nhéo nhéo khuôn mặt cười trắng nõn của cậu bé, "Mẹ không ngửi thấy nha."
Hoa Quyển chu cái miệng nhỏ, hít sâu một hơi, "Thơm lắm thơm lắm ạ, mẹ đều không ngửi thấy sao? Thơm đến mức ca ca đều chảy nước miếng rồi."
Tống Tân Đồng liếc nhìn Màn Thầu đang ngồi trên ghế đẩu nhỏ ăn điểm tâm, không nhịn được cười hỏi: "Là ca ca bị thơm đến chảy nước miếng, hay là Hoa Quyển thơm đến chảy nước miếng hả?"
Hoa Quyển chắp tay sau lưng, nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, không chịu thừa nhận: "Là ca ca."
Tống Tân Đồng ồ một tiếng, "Đã là ca ca, vậy mẹ đưa ca ca ra phố ăn bánh rán thơm phức đây."
"A?" Hoa Quyển không vui kêu lên một tiếng, lập tức men theo bắp chân Tống Tân Đồng bò lên người nàng, bò lên đùi nàng ngồi: "Mẹ, con cũng muốn ăn bánh rán thơm phức."
Tống Tân Đồng hôn lên khuôn mặt nhỏ của Hoa Quyển, "Hoa Quyển nhà chúng ta cũng muốn ăn à? Vậy để cha về nhà mua cho các con một cái nhé."
Màn Thầu ăn xong điểm tâm, thong thả ung dung phủi tay, "Mẹ, cha về nhà muộn lắm muộn lắm, chúng ta ra phố mua đi."
Hoa Quyển gật đầu phụ họa: "Ra ngoài mua."
"Không được, bên ngoài đang mưa đấy."
Hoa Quyển nhanh nhẹn trượt từ trên đùi Tống Tân Đồng xuống, chạy nhanh ra sân bên ngoài cửa ngó nghiêng, xem rốt cuộc có mưa hay không.
Đợi sau khi cậu bé ra ngoài, nha hoàn bên cạnh nói nhỏ với Tống Tân Đồng: "Phu nhân, hai vị tiểu công t.ử e là bí bách lắm rồi, hiện tại thời tiết cũng dần ấm lên rồi, phu nhân chi bằng đưa hai vị tiểu công t.ử ra ngoài đi dạo một chút đi."
Lúc này đang là tiết trời rét nàng Bân, trẻ nhỏ dễ bị nhiễm phong hàn nhất, Tống Tân Đồng có chút do dự.
Một lát sau, Hoa Quyển lạch bạch chạy vào, "Mẹ, không có mưa."
Tống Tân Đồng nói: "Bây giờ cô Mưa về nhà nghỉ ngơi rồi, lát nữa còn sẽ ra làm mưa đấy."
"Nhưng con lâu lắm rồi không được lên phố chơi." Hoa Quyển đầy mắt thất vọng và tủi thân, tuổi chưa đến bốn tuổi, là lúc ham chơi nhất, thích nhất là xem chợ b.úa náo nhiệt bên ngoài rồi.
Mùa đông hai đứa nhiễm phong hàn ốm một trận, sau đó liền luôn giữ hai người không cho ra khỏi cửa, mãi đến lúc này ước chừng đã bốn tháng chưa được ra ngoài hóng gió rồi. Tống Tân Đồng nhìn Hoa Quyển đầy mặt thất vọng, cũng có chút không nỡ.
"Mẹ, mẹ đưa bọn con ra phố đi, con rất muốn ăn bánh rán thơm ngon, còn có kẹo hồ lô chua chua nữa." Màn Thầu cũng ra trận rồi, kéo Tống Tân Đồng lôi ra ngoài, "Mẹ, đi đi mà đi đi mà."
Hoa Quyển cũng lôi ở bên kia, "Mẹ, bên ngoài nhiều người lắm, nhiều đồ ăn ngon lắm, đi đi mà đi đi mà."
Tống Tân Đồng bị kéo đứng dậy.
Đại Nha vội đi tới đỡ Tống Tân Đồng, "Tiểu công t.ử chậm chút, đừng kéo phu nhân ngã."
Màn Thầu Hoa Quyển tuy rằng nghịch ngợm, nhưng lại đau lòng cho người mẹ là Tống Tân Đồng này, lập tức dừng lại, vỗ vỗ mu bàn tay nàng dỗ dành nàng: "Mẹ, không sợ không sợ."
"Không sao." Tống Tân Đồng dắt hai người, sau đó dặn dò người chuẩn bị xe ngựa đưa hai người ra phố dạo một vòng.
Cặp song sinh ra khỏi phủ giống như ngựa hoang đứt cương, chốc lát chui vào cửa hàng tạp hóa này, chốc lát đứng trước quán hoành thánh, nhìn đến mức Tống Tân Đồng lo lắng không thôi.
May mà trên phố không có người, người hầu mang theo khá nhiều, nếu không nàng thật sự không trông nổi hai tên nhóc tinh lực dồi dào này.
"Mẹ, con muốn ăn kẹo hồ lô này."
"Mẹ, con muốn ăn bánh nướng, bên trong nhiều thịt lắm, thơm quá đi."
"Mẹ, mua một cái đùi gà này được không? Bụng con nói nó rất muốn ăn."
"Mẹ, cái hoành thánh này trắng quá, bụng con nói chúng nó trông rất giống nhau, nhất định phải ăn nhiều hoành thánh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Mẹ, con muốn cái diều giấy hình bươm bướm kia."
"Mẹ, con còn muốn ăn thịt..."
"Mẹ, mua thêm hai cái được không? Bụng con nói nó vẫn chưa ăn no."
Tống Tân Đồng hận không thể quay lại một canh giờ trước, trực tiếp nhốt hai thằng nhóc thối vào trong phòng, c.h.ế.t cũng không đồng ý đưa bọn nó ra ngoài chơi.
"Không mua nữa, để dành bụng về nhà ăn đồ ngon."
Hoa Quyển lắc đầu nói không mà không mà, "Mua thêm một cái nữa."
"Không đúng." Hoa Quyển bẻ ngón tay đếm: "Mẹ một cái, con một cái, cha một cái, con một cái, tỷ tỷ một cái, con một cái, ca ca một cái, con một cái, tổ mẫu một cái, con một cái, Tiểu Hoa một cái, con một cái, Đại Nha một cái, con một cái..."
"Ái chà, nhiều quá, con đếm không rõ nữa rồi." Hoa Quyển sống không còn gì luyến tiếc giơ hai tay lên, cuống đến mức sắp khóc: "Làm sao đây, làm sao đây? Con quên mất con đếm bao nhiêu cái rồi..."
"Quên thì không mua nữa." Tống Tân Đồng dắt Màn Thầu và Hoa Quyển, "Mệt rồi đúng không? Chúng ta đến t.ửu lâu ngồi một lát."
Phía trước không xa chính là t.ửu lâu của nhà, lúc này chưa đến giờ cơm, trong đại sảnh t.ửu lâu không có người, đoàn người vừa đi vào đại sảnh, chưởng quầy liền cung kính đón người vào.
Chưởng quầy: "Phu nhân đã lâu chưa tới t.ửu lâu ngồi rồi, gần đây đầu bếp lại làm ra mấy món mới, phu nhân bây giờ có muốn nếm thử không?"
Từ sau khi cặp song sinh ra đời, Tống Tân Đồng liền hiếm khi có thời gian đến tuần tra t.ửu lâu, thỉnh thoảng ra ngoài cũng là đưa mấy đứa trẻ đi xem náo nhiệt, cộng thêm quan hệ đường làm quan của Lục Vân Khai, nàng cũng cố gắng giảm bớt việc lộ diện.
"Để hôm khác đi, hôm nay thời gian không nhiều." Trong nhà còn có mẹ chồng và con gái, Tống Tân Đồng bèn từ chối dùng cơm ở đây.
"Vâng, phu nhân."
Tống Tân Đồng ngồi một chén trà, liền đứng dậy tìm cặp song sinh, "Người đi đâu rồi?"
Nha hoàn nói: "Chưởng quầy sai người làm bánh nếp đường đỏ, hai vị công t.ử đang ăn ở đại sảnh đấy ạ."
"Sao lại ăn rồi? Buổi tối e là đầy bụng." Tống Tân Đồng thật không biết mình sao lại sinh ra một đôi quỷ tham ăn thế này? Hai người vì cái ăn mà gây ra không ít chuyện cười.
Tống Tân Đồng đi đến đại sảnh, liền thấy hai tên tiểu quỷ phá phách đang quay lưng về phía mình, vừa ăn vừa nói: "Ca ca, ngon quá đi!"
Màn Thầu ừ một tiếng, "Đừng ăn hết, mang mấy miếng về nhà cho tổ mẫu và tỷ tỷ, tỷ tỷ ở nhà luyện chữ không được ra ngoài chơi, tỷ ấy đáng thương lắm."
Hoa Quyển a một tiếng, âm cuối cao v.út, "Chỉ mang về cho tổ mẫu và tỷ tỷ, không cho cha mẹ ăn sao? Tổ mẫu nói cha mẹ phải kiếm tiền mua đồ ngon cho chúng ta, vất vả lắm."
Màn Thầu cũng rất khó xử: "Nhưng mà bị cha mẹ biết sẽ đ.á.n.h m.ô.n.g đệ đấy."
"Đánh m.ô.n.g?" Hoa Quyển lập tức nhớ tới chuyện bị đ.á.n.h đôi nam nữ hỗn hợp trước đó, vội che m.ô.n.g, "A, đau quá đi!"
Tống Tân Đồng nhìn trên y phục sạch sẽ có thêm hai dấu tay dầu mỡ, ấn đường giật giật liên hồi, muốn đ.á.n.h người thì làm sao đây?
"Vậy không lấy cái bánh nếp đường này cho cha mẹ." Hoa Quyển ngoàm một cái ăn một miếng lớn, chép chép miệng: "Ngon quá đi, cha và mẹ thật đáng thương, không có cơ hội ăn bánh nếp đường đỏ ngon thế này."
"..." Tống Tân Đồng lạnh mặt hắng giọng một tiếng.
Cặp song sinh quay phắt đầu lại, vẻ mặt như gặp quỷ, vội giấu tay ra sau lưng, toét miệng cười: "Mẹ, bọn con không có ăn vụng."
Tống Tân Đồng nhíu mày: "Trước khi nói dối thì lau sạch vừng trên miệng đi đã."
Cặp song sinh nhanh ch.óng nhìn nhau một cái, sau đó giơ tay quệt miệng một cái, liền muốn coi như không có chuyện gì xảy ra.
Đám người hầu nhìn mà không nhịn được cười, nhưng ngại phu nhân có mặt, không dám cười ra tiếng, bả vai run rẩy dữ dội.
Tống Tân Đồng ấn đường giật giật, "Bịt tai trộm chuông có tác dụng gì?"
Tiểu mù chữ Hoa Quyển nghe không hiểu: "Chuông gì cơ? Có vui không?"
Đúng là sắp bị tên nhóc khốn kiếp này chọc tức c.h.ế.t rồi, Tống Tân Đồng quát: "Lục Nghiên, con cút qua đây cho mẹ!"