Khi ta thành thân, trong tân phòng một bên là hỷ trướng, một bên là quan tài. Chỉ vì cha mẹ nhận hai trăm lượng bạc, nên đã gả ta cho Chu công t.ử sắp chế-t để xung hỷ.
Cha ta càng nói thẳng: "Đợi hắn chế-t rồi con cứ quay về, còn có thể gả thêm một lần nữa."
Vào đêm tân hôn, thiếu niên tuấn tú ấy hỏi ta có nguyện vọng gì, ta thẹn thùng nói, hy vọng hắn bình an thuận lợi, cùng ta bạc đầu giai lão.
Hắn cười ha ha, ho ra từng ngụm má-u: "E là nguyện vọng của nàng không thể thành hiện thực rồi!"
1
Lúc vào đêm, ngọn đèn dầu vàng vọt nhảy nhót lung linh, in bóng mẹ ta đang một mình sụt sùi rơi lệ lên tường.
"Ca con đã hơn hai mươi tuổi mới gặp được công việc thế này, nhưng người ta lại cứ đòi hai trăm lượng bạc mới chịu! Tiểu Hà con đừng trách ta lòng dạ tàn nhẫn, hiện tại cũng chỉ có cách này mới giúp được ca con, kỳ thật, mẹ cũng không nỡ xa con đâu!"
Bà rơi nước mắt lả chả, ta cũng không phân biệt được rốt cuộc có mấy giọt là khóc thương cho ta.
Ta không biết phải đáp lời thế nào, đành phải im lặng.
Ca ca không học vấn không nghề nghiệp, tham tài háo sắc, lại thích bài bạc, chưa từng để cha mẹ bớt lo . Nhưng hắn ta lại chí cao hơn đầu, không coi trọng việc mưu sinh bình thường. Trúng dịp dịch trạm ở ngoại ô huyện đang thiếu một chức Dịch thừa, phía trên ra giá hai trăm lượng bạc.
Hai trăm lượng, đủ cho gia đình ta sinh hoạt hơn mười năm, trong một lúc làm sao lấy ra được nhiều bạc đến thế.
Mẹ ta sốt ruột không thôi, sợ việc tốt này bị người khác cướp mất, đã than ngắn thở dài được mấy ngày rồi.
Bà tưởng rằng ta không tình nguyện, liền xoa xoa tóc ta rồi tận tình khuyên nhủ ta:
"Nữ hài t.ử lớn rồi đều phải gả cho người ta, gả cho ai mà không phải gả chứ! Con chẳng qua chỉ là gả cho một người mà thôi, ca con mới là đại sự cả đời. Huống hồ nó làm quan rồi, con cũng có thể theo đó thơm lây không phải sao? Đến lúc đó Chu gia là một thương hộ, ai dám khinh thường con?”
"Hơn nữa mái tóc này của con... Chu gia không ghét bỏ con đã là thắp hương bái Phật rồi, con phải biết bản thân nặng nhẹ bao nhiêu, đừng yêu cầu xa vời quá nhiều."
Ta bị bà vuốt tóc đến mức toàn thân không thoải mái, liều mạng muốn che đi một lọn tóc trắng sau tai trái.
Bởi vì lọn tóc trắng bẩm sinh này, từ nhỏ ta đã không ít lần bị người ta bắt nạt.
Cha ta vây xong chuồng dê, đẩy cửa bước vào, sắc mặt hiếm khi hòa nhã như vậy, thậm chí còn bốc một nắm hạt dưa trong túi áo đưa cho ta.
Mẹ ta thu lại thần sắc, bồn chồn bất an từ trên mép giường sưởi trượt xuống.
"Nói thế nào rồi?"
Cha ta như không nghe thấy, đến một ánh mắt cũng không thèm cho bà, chỉ dùng giọng điệu chưa từng dành cho ta nói chuyện với ta:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Sáng sớm ngày mai Chu gia sẽ đến đón dâu, hôm nay con ngủ sớm chút đi! Cũng đừng trách cha mẹ lòng dạ tàn nhẫn, Chu gia kia đối với con mà nói cũng tính là một nơi chốn tốt. Chu công t.ử thân t.ử không tốt, là một người sống dở chế-t dở, đợi qua vài tháng hắn mất rồi, cha sẽ tới đón con về, đến lúc đó cha nhất định lại tìm cho con một phu quân thân cường lực tráng, vẻ vẻ vang vang để con gả thêm một lần nữa!"
Ta không nhận lấy nắm hạt dưa đó, cũng không tiếp lời.
Ông liền nhanh ch.óng mất đi kiên nhẫn, thô bạo cạy tay ta ra rồi nhét vào lòng bàn tay ta.
"Ta không phải đang thương lượng với ngươi, đừng có cho mặt mũi lại không cần!"
Ta theo bản năng co rúm lại, bị ông mắng một tiếng "tiện hóa".
Ông gài cửa phòng lại, tựa vào tường nằm xuống không biết đang nghĩ cái gì, trong suốt quá trình không nhìn ta thêm một cái nào. Ông ngày thường không ngủ ở phòng này.
Mẹ ta một lời cũng không dám nói nhiều, việc bị đòn roi quanh năm suốt tháng đã khiến bà sớm học được cách ngậm miệng và nghe lời. Như vậy tuy rằng nghẹt thở, nhưng dù sao cũng tốt hơn là chịu đòn. Ta cũng thế, đều bị đá-nh đến mức sợ hãi rồi.
Mẹ cởi giày lên giường sưởi, vẫy tay nhẹ nhàng gọi ta: "Lại đây bngủ bên cạnh mẹ một đêm nữa đi, để mẹ ôm con một cái."
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Ta chế-t lặng để mặc cho bà ôm vào lòng, nghe bà lẩm bẩm kể về những chuyện lúc ta còn nhỏ, nhưng trong đầu hồi tưởng đều là câu nói vô tình nghe được vào ban chiều: "Nếu không gả cho Chu gia thì chỉ có thể bán vào thanh lâu, đó tốt xấu gì cũng là nữ nhi ruột của ta, ta tổng phải vì nó mà tính tón một chút."
Ta mới mười lăm tuổi đã tính toán ra một kết cục thế này?
Ta rất muốn hỏi bà, lẽ nào ngoài việc bán ta ra thì không còn cách nào khác hay sao?
Người ca ca chuyên gây chuyện thị phi của ta, thì thật sự so được với người khôn khéo tài giỏi là ta sao?
Nhưng ta biết có hỏi cũng bằng thừa, trong lòng bà thì hắn ta chính là so được. Dùng lời bà từng nói thì, ngàn nữ nhi không bằng một đứa nhi t.ử ghẻ chốc. Ta còn có thể nói cái gì nữa đây!
Nói đến chỗ động tình, bà cũng từng vì ta mà rơi vài giọt lệ.
Nhưng ta làm sao không nghe ra, bà toàn nhặt những chuyện tươi sáng ít ỏi trong tuổi thơ vốn chẳng tươi sáng gì của ta để mà nói.
Nói được ba năm chuyện, nếu không phải một cái gối đầu của cha ta từ đâu đập thẳng mặt tới cắt đứt hết thảy, ta nghĩ bà cũng không biết còn có thể nói thêm gì nữa. Sự ấm áp trong mười mấy năm qua của ta ít ỏi đến đáng thương.
Mẹ ta vội vàng ngậm miệng, nước mắt thu lại cũng nhanh.
Ta nhẹ nhàng thoát khỏi cái ôm của bà, xoay người thấp giọng nói: "Mẹ không cần nói nữa, ngày mai con gả là được."
Đêm đó ta trằn trọc trở mình, nhưng mỗi khi cử động một chút, ta đều có thể cảm giác được bên sườn có một đôi mắt đang cảnh giác nhìn chằm chằm ta.
Cha ruột của ta ơi, ông lại sợ ta chạy trốn đến mức đó sao?