"Quả nhiên vẫn là Chu gia, gia nghiệp lớn, một vạn lượng nói lấy ra là lấy ra được ngay. Có điều, ta đây vẫn chưa vừa lòng lắm."
Hắn ta quay đầu lại: "Hay là vị Chu đại thiếu gia đây biểu diễn cho ta xem một màn ch.ó bò đi, để ta xem vị cử nhân cao quý này lúc bò rạp dưới đất thì sẽ có cảm giác như thế nào."
"Ưm ưm ưm ——"
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Ta ra sức giãy giụa, cố gắng ngăn cản hắn.
"Nếu như không muốn thì ta đây cũng chẳng muốn thả người đâu, đúng lúc ta còn có mấy đứa tiểu huynh đệ vẫn chưa được nếm qua mùi vị nữ nhân là gì."
"Nàng là muội muội ruột của ngươi!" Chu Ích Khang nghiến răng nghiến lợi, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t bên hông không tự chủ được mà run rẩy.
Ca ca ta hừ lạnh một tiếng cười nhạo: "Muội muội ruột thì đã làm sao? Cũng chỉ có loại người như ngươi mới coi nó như bảo bối thôi. Một vạn lượng đấy, có thể mua được biết bao nhiêu là cô nương rồi, thảo nào người ta cứ bảo mấy kẻ đọc sách các người đều là lũ ngu ngốc cả! Ngươi mau nhanh lên, quỳ xuống đất bò cho ta! Ta xem mà thấy dễ chịu thì tự nhiên sẽ thả các người đi, bằng không ta không có nhiều kiên nhẫn để tiêu hao thời gian với ngươi đâu.”
“Ta đếm từ một đến ba, nếu ngươi còn chưa nhúc nhích, ta sẽ để cho mấy huynh đệ của ta ra tay!"
Gã sai vặt đứng bên cạnh hắn ta đầy mong đợi.
Hai mắt ta đẫm lệ nhìn chằm chằm vào Chu Ích Khang, nước mắt theo biên độ lắc đầu của ta mà lã chã rơi xuống.
Đừng mà, đừng làm thế!
Một người kiêu hãnh như hắn, sao có thể để cho lũ súc sinh này nhục mạ. Ta sinh ra trong hang ổ súc sinh này, cùng lắm thì cũng chỉ là c.h.ế.t một lần mà thôi.
Thế nhưng.
"Bịch, bịch!"
Ta rõ ràng không nghe thấy âm thanh gì lớn, nhưng khoảnh khắc đầu gối của Chu Ích Khang chạm xuống đất, dường như có một cú đ.ấ.m ngàn cân nện thẳng vào tim ta.
"Ta quỳ, ngươi đừng làm tổn thương nàng."
Ca ca ta bật cười: "Bò một vòng, bò một vòng đi, rồi học tiếng ch.ó sủa xem nào!"
Từng bước từng bước một, Chu Ích Khang tuân theo mọi yêu cầu của hắn ta, không hề có một chút phản kháng nào. Lúc bò qua trước mặt ca ca ta, hắn ta đột nhiên tung một cước giẫm mạnh lên tay hắn.
"Cử nhân cơ đấy, thi khoa cử cơ đấy? Nếu như ta giẫm gãy cái tay này của ngươi, để xem ngươi dùng cái gì để mà đi thi!"
Chu Ích Khang không thốt lên một lời, đến một tiếng rên rỉ cũng không hề kêu, chỉ lặng im chịu đựng.
Ta chưa bao giờ cảm thấy thời gian lại giày vò con người ta đến thế.
Cũng chẳng biết đã trôi qua bao lâu, có khi cũng chỉ trong chớp mắt, cánh cửa căn nhà hoang bị người ta dùng lực mạnh đạp tung ra, một đám quan binh ào ào xông vào, đè ca ca ta và mấy gã đi theo xuống đất.
"Ca, huynh không sao chứ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chu Ích Thành đột nhiên từ trong đám người chen chúc lao ra, một năm không gặp, trông hắn ta có vẻ đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Chu Ích Khang được hắn ta đỡ dậy, bàn tay phải bị giẫm trúng buông thõng vô lực, dẫu cho hắn có nhẫn nhịn đến mấy thì ta vẫn có thể nhìn thấy vẻ đau đớn hiện rõ trên gương mặt hắn.
Thế nhưng hắn vẫn ngay lập tức lao đến bên cạnh ta, dùng bàn tay trái duy nhất còn cử động được để cởi bỏ dây trói cho ta.
Ta "oà" một tiếng khóc lớn lên, muốn ôm c.h.ặ.t lấy hắn nhưng lại sợ làm hắn đau, cứ thế mà khóc lóc t.h.ả.m thiết.
"Ta ngốc quá, sao ta lại ngu ngốc đến mức mắc mưu của bọn họ cơ chứ, bằng không chàng cũng sẽ không bị nhục mạ, lại còn bị thương nặng đến mức này!"
Ta càng nghĩ càng tức giận, cảm giác lúc đó bản thân mình cứ như bị ai đó đoạt xá vậy, không còn chút suy nghĩ gì thêm.
Thế nhưng Chu Ích Khang không hề trách mắng ta, ngược lại còn đầy hạnh phúc ôm c.h.ặ.t ta vào lòng: "Như thế mới chứng tỏ trong lòng Tỉnh Hà có ta, người nàng lo lắng không phải là Chu gia công t.ử, cũng không phải cử nhân, mà chính là cái người tên Chu Ích Khang này!"
Ta nghe không hiểu hắn đang nói cái gì, vừa định giãy giũa thoát ra thì hắn đã đau đớn hít một hơi: "Đau quá!"
Thế là ta không dám nhúc nhích nữa, cứ để mặc cho hắn ôm như thế.
Mãi về sau ta mới biết được, trên đường trở về nhà Chu Ích Khang nhận được tin tức ta bị bắt cóc, ngay lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
Vừa vặn gặp được Chu Ích Thành cũng mới vừa dùng bữa xong, bảo hắn ta đến Huyện nha dắt theo viện binh, còn mình thì đến tiền trang rút ngân phiếu.
Tờ ngân phiếu kia cũng đã được đ.á.n.h dấu ngầm từ trước, để phòng hờ nếu đám người ca ca ta có bỏ trốn, về sau tờ ngân phiếu này xuất hiện ở đâu thì cũng dễ bề theo dấu mà bắt người.
18
Bàn tay của Chu Ích Khang chung quy vẫn là bị thương rồi, ngày tiến kinh vì thế mà lại phải trì hoãn thêm một thời gian.
Cũng chính nhờ sự trì hoãn này đã cho ta cơ hội được tự tay tiễn đưa ca ca mình đi lưu đày.
Vốn dĩ bắt cóc một nữ t.ử bình dân như ta thì chưa đủ tội để đi lưu đày, nhưng thật không may cho hắn ta, hắn ta lại còn làm tổn thương đến cả cử nhân.
Cái này thì tính chất đã hoàn toàn khác biệt rồi.
Cha mẹ ta chạy đến cầu xin ta suốt mấy ngày trời, nào là một khóc hai nháo ba thắt cổ, đủ mọi chiêu trò các loại đều đem ra dùng hết cả, ta cũng chỉ mỉm cười đứng xem kịch.
"Hắn ta bắt cóc ta, lại còn định để cho mấy gã du thủ du thực bắt nạt ta, thế mà các người còn muốn ta phải cứu hắn ta sao?"
"Thì chẳng phải là vẫn chưa làm gì đó sao?"
Ta không làm được, cũng không có lòng tốt bao dung đến mức như thế.
Mất đi nhi t.ử, bọn họ dường như ngay lập tức bị rút cạn hết tinh khí, cả người đều trở nên héo úa rũ rượi.