Nhân Duyên Xung Hỷ Của Ta

Chương 16



"Ca, đây là những sản nghiệp những năm qua ta thay huynh quản lý kinh doanh, bây giờ huynh đã trở về rồi, thế thì trả lại hết cho huynh quản!"

Chu Ích Khang mới liếc nhìn qua một cái đã trực tiếp ôm lấy trán: "Mang đi mang đi ngay, mấy thứ này ta vừa nhìn vào là đã thấy đau hết cả đầu rồi. Ta đã phải lao tâm khổ tứ suốt hai mươi năm trời rồi thì cũng phải để cho ta được nghỉ ngơi chút chứ!"

Chu Ích Thành cũng không thèm từ chối đẩy đưa làm gì, đường hoàng bước tới ngồi chễm chệ ngay trên chiếc rương lớn đó.

"Thực ra ta cũng chẳng nỡ lòng nào đưa cho huynh đâu, mấy thứ này cứ giống như con của ta vậy, ta nhìn thấy bọn chúng là trong lòng lại thấy vui sướng khôn nguôi. Huynh cứ yên tâm đi, ta không thèm nuốt không tiền bạc của huynh đâu, thân gia bây giờ của ta có tiêu đến mấy đời cũng chẳng hết được, ta chẳng qua chỉ là ham thích cảm giác được kiếm tiền mà thôi."

"Được được được biết rồi mà." Chu Ích Khang dở khóc dở cười: "Thế thì về sau cả cái nhà này đều phải trông cậy hết vào đệ rồi, đệ lo mà chăm chỉ kiếm tiền nuôi ta."

"Thế thì huynh phải chịu khó đ.á.n.h cờ với ta!"

Không ngờ đã cách biệt suốt hai mươi năm trời, hắn ta vậy mà vẫn còn nhớ mãi chuyện đ.á.n.h cờ năm đó.

Đến khi trận tuyết đầu tiên của mùa đông chính thức rơi xuống, lũ trẻ ở trong viện đã cùng nhau đắp một con người tuyết thật lớn, trông vô cùng sống động như thật.

Ta cùng Chu Ích Khang ở trong sảnh đường nhìn ngắm, khóe miệng ngậm lấy một nụ cười nhẹ nhàng.

Chợt hắn xõa mái tóc b.úi xuống, đưa qua trước mặt ta một lọn tóc, giữa mái tóc đen nhánh như mực có xen lẫn vài sợi tóc bạc trắng như sương: "Tỉnh Hà nàng xem này, ta cũng đã mọc tóc bạc rồi!"

Ta đặt lọn tóc nơi đầu ngón tay nhẹ nhàng vân vê miết nhẹ, không thốt lên lời nào.

Ngày ngày tự tay chải tóc b.úi tóc cho hắn, hắn mọc tóc bạc từ bao giờ làm sao ta lại có thể không hay biết được?

Có lẽ là vì làm việc vất vả lao lực quá độ, mới vừa qua tuổi bốn mươi mà đã ra nông nỗi này rồi, trong khi ta thì vẫn giống như thuở thiếu thời năm ấy, chỉ có duy nhất một lọn tóc ở ngay sau vành tai mà thôi.

Trong lòng ta thầm dấy lên nỗi cảm thương chua xót, nào ngờ hắn ngược lại lại tỏ ra vô cùng vui mừng hớn hở.

"Cuối cùng cũng đã mọc tóc bạc rồi, lời Tỉnh Hà nói năm đó về chuyện bạc đầu giai lão sắp sửa trở thành sự thật rồi kìa."

Ta đang xót xa cho sự vất vả nhọc nhằn của hắn, thế mà hắn vẫn không quên buông lời trêu chọc ta.

Ta liền quăng lọn tóc của hắn ra không thèm thèm đếm xỉa đến hắn nữa.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đến tuổi này rồi, cũng chỉ có những lúc ở riêng hai người với nhau thì ta mới vô tình để lộ ra chút tính khí trẻ con tinh nghịch.

Hắn lại gần dỗ dành ta, làm đủ các loại biểu cảm kỳ quặc gây cười khiến ta nhịn không được mà phải phì cười thành tiếng.

Ta lại một lần nữa nhấn mạnh lại với hắn: "Ta nói là giai lão, chứ chỉ có mỗi bạc đầu thôi thì không tính."

Hắn lại bất chợt hỏi ngược lại ta xem có còn muốn nuôi gà nuôi vịt nữa hay không.

Chủ đề chuyển đổi nhanh quá khiến ta nhất thời chưa kịp phản ứng lại, nhưng vẫn thành thật đáp lời:

"Muốn nuôi chứ, xem như tiêu khiển lúc nhàm chán."

Nghe thấy lời ấy, hắn đột nhiên ghé sát lại gần bên tai ta: "Thế thì phải làm phiền phu nhân thuận tiện nuôi luôn cả ta nữa, phu nhân bất luận là nuô thứ gì thì cũng đều có thể nuôi thành công mỹ mãn được."

Ha ha.

Hóa ra điều hắn muốn nói đến lại là chuyện này đây.

Ta "phụt" một tiếng bật cười, xắn tay áo lên nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, giơ lên ngay trước mặt hắn.

"Đã như vậy thì ta đây cũng phải ra sức cố gắng nhiều hơn nữa rồi!"

Trấn nhỏ sau trận bão tuyết hiện lên an bình tĩnh lặng, khiến cho cõi lòng con người ta cảm thấy vô cùng an yên định thần.

Nhìn quen những cảnh tượng phồn hoa thịnh vượng nơi kinh thành hoa lệ, giờ đây được quay trở về chốn này ngược lại lại khiến cho người ta có một cảm giác vô cùng mãn nguyện.

Trong cơn mơ màng, ta dường như lại nghe thấy vị thầy bói năm đó từng nói với mình rằng: "Đứa nhỏ này số mệnh tốt lắm, những điều cầu mong ước nguyện đều có thể trở thành sự thật."

Nhưng mà nói đi nói lại, từ trước đến nay dường như ta cũng chưa từng ước mấy tâm nguyện lớn lao gì cả.

Nghĩ đến đây, ta thành kính nhắm hai mắt lại, lặng thầm ước thêm một tâm nguyện ở trong lòng một lần nữa.

Hy vọng ông trời có thể để cho nó trở thành sự thật!

(Hết)