Vừa nhìn thấy ta, Lục Kiều liền đưa tay sờ sờ chiếc trâm vàng trên b.úi tóc, bấy giờ mới mỉm cười mở miệng: “Ta đã từng cho ngươi cơ hội rồi, tự ngươi không chịu, bây giờ có hối hận cũng vô dụng thôi. Sau ngày hôm nay, phu quân của ta sẽ tạo dựng được mối bang giao tốt với các vị văn võ bá quan trong triều, về sau việc thăng quan tiến chức lại càng dễ như trở bàn tay. Đến lúc đó ta trở thành phu nhân tể tướng, ngươi có quỳ dưới chân ta cầu xin ta nhận ngươi làm tỳ nữ, ta cũng không thèm đồng ý đâu.”
“Khẩu khí lớn dữ vậy sao?” Nhị tỷ che chở ta ở phía sau, bấy giờ mới mỉm cười nhìn Lục Kiều trước mặt: “Vậy ngươi có biết hiện tại ta mang thân phận Quận chúa, theo phép tắc, ngươi phải hành lễ với ta không?”
Lục Kiều nhíu mày, muốn vờ như không nghe thấy, quay đầu định bỏ đi. Thế nhưng hai vị võ tỳ được Thái hậu ban cho nhị tỷ liền một tả một hữu chặn đường Lục Kiều.
“Bùi phu nhân, gặp Quận chúa mà không quỳ, truyền đến tai Thái hậu thì e là khó mà ăn nói đấy.”
Vì lẽ đó, Lục Kiều c.ắ.n răng, quỳ sụp xuống đất hành lễ với nhị tỷ. Nhị tỷ khẽ cười một tiếng rồi kéo ta rời đi. Khi ta quay đầu nhìn lại, Lục Kiều đang được nha hoàn dìu đứng dậy, nàng ta cũng đang hằn học nhìn ta và nhị tỷ, trong miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Ta hai năm trước từng học qua khẩu hình, biết nàng ta đang nói: “Thần thế cái gì chứ? Đợi ta trở thành phu nhân tể tướng, người đầu tiên ta c.h.é.m đầu chính là các người!”
Ngông cuồng, thật là ngông cuồng. Đáng tiếc đây là kinh thành, nơi nơi đều là những người có thể ngông cuồng hơn cả nàng ta.
Ta không biết Bùi Độ đã dùng phương pháp gì, danh tiếng đã thối nát đến mức đó mà vậy mà vẫn mời được mấy chục vị quan viên trong kinh thành đến dự, không ít quan viên còn dắt theo phu nhân cùng tới.
Ban đầu, Lục Kiều và Bùi Độ trông thấy cảnh này thì vui mừng khôn xiết. Mãi cho đến khi người đến càng lúc càng đông, dòng người đông đúc chen chúc qua lại trong ba khoảng sân viện, ghế ngồi kéo ra kéo vào, vậy mà lại có chút không đủ chỗ ngồi.
Sắc mặt của mấy vị quan viên và phu nhân dần dần cũng mất đi nụ cười. Lục Kiều chưa từng đứng ra tổ chức tiệc tùng, không biết trong kinh thành có một vài quan viên sinh ra đã là kẻ thù của nhau, vậy mà lại xếp họ ngồi chung một chỗ. Thế là tự nhiên người châm chọc một câu, tôi mắng lại một lời, cuối cùng đập vỡ chén rượu, đập nát bát đĩa, hiện trường náo loạn thành một bầy hầy.
Chẳng những thế, nàng ta chưa từng tìm hiểu trước sở thích của các vị phu nhân quan viên, cũng không biết những điều kiêng kị của đối phương, vậy mà lại đặt một bình hoa tươi ngay bên cạnh Lý phu nhân - người vốn có chứng hen suyễn.
Mùi hương hoa tươi nồng nặc, Lục Kiều lại còn cố tình đặt ngay bên cạnh bà ấy, bộ dạng đầy vẻ thấu hiểu lòng người mà nói: “Mùi hương hoa này nồng nặc, phấn hoa lại mịn màng, nghĩ lại phu nhân chắc là sẽ thích lắm.”
Lý phu nhân còn chưa kịp nói là có thích hay không thì đã vì ngửi phải hương hoa phấn hoa mà ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, gương mặt tím tái xám ngoét lại.
Ta không kịp nghĩ ngợi nhiều, vội vàng cởi túi thơm bên hông ra đặt dưới mũi Lý phu nhân. Nhị tỷ cũng nhanh ch.óng đem bình hoa tươi kia vứt ra ngoài viện.
Lục Kiều thấy cảnh này, trong mắt đầy vẻ uất ức: “Thẩm Tam tiểu thư, Thẩm Nhị tiểu thư, các ngươi làm vậy là có ý gì? Ta đã đặc biệt bỏ ra số tiền lớn để mua giống hoa quý hiếm này, nghĩ bụng để cho Lý phu nhân thưởng lãm, các ngươi lại đem hoa vứt xó dưới đất, là xem thường ta có phải không?”
Nhị tỷ lườm một cái cháy mắt, thực sự lười đếm xỉa đến nàng ta.
Bùi Độ vừa đi chúc rượu các vị quan viên ở bên kia chạy qua, trông thấy cảnh này thì gương mặt lại càng trắng bệch không còn giọt m.á.u, vội vàng gọi người đi mời lang y tới.
Buổi tiệc tạ lỗi này, chung quy đã được tổ chức một cách tồi tệ đến cực điểm.
Một buổi yến tiệc đã khiến hai vị đại nhân vốn dĩ bất hòa lao vào đ.á.n.h nhau một trận tơi bời, mặt mũi đều mất sạch. Sau chuyện đó, bọn họ tự nhiên đem tất cả sai lầm đổ lên đầu Bùi Độ.
Có vị phu nhân không thích món canh hoa đào, vậy mà nàng ta lại cứ ép dâng món canh hoa đào lên, khiến vị phu nhân kia tức giận đập bàn bỏ đi ngay tại chỗ.
Lại càng có kẻ đáng trách hơn, chính là đặt hoa tươi ngay bên cạnh Lý phu nhân - người vốn có chứng hen suyễn, suýt chút nữa đã gây ra mạng người.
Từng việc từng việc một, Bùi Độ và Lục Kiều thảy đều không thể thoát khỏi can hệ.
Buổi yến tiệc được tổ chức thành một bầy hầy. Ngày hôm sau, không ít đại thần đều ngầm hiểu ý nhau mà bắt đầu dâng sớ vạch tội Bùi Độ, lý do thậm chí còn không trùng lặp. Tổng kết lại một câu: Phải phạt, phải trừng phạt thật nặng.
Cuối cùng, vị tân khoa Trạng nguyên vốn nên phong quang vô hạn kia bị tước bỏ tất cả chức quan hiện tại, đày xuống làm một viên Hàn lâm viện Thứ cát sĩ từ ngũ phẩm.
Đây cũng là nhờ vào lòng nhân từ của Đế vương rồi.
…
Ngày xuân trăm hoa đua nở, khi ta đi dạo chơi xuân, Bùi Độ đã chặn xe ngựa của ta lại.
Trên trán hắn có vết thương, được băng bó bằng một mảnh vải trắng, bên trên vẫn còn vết m.á.u rỉ ra. Muội muội nhỏ thích nghe chuyện ngông cuồng ở bên cạnh bảo ta, Bùi Độ ở nhà đã cãi nhau với thê t.ử một trận, hai người thậm chí còn thượng cẳng tay hạ cẳng chân với nhau, cái đầu của Bùi Độ đập rầm vào cửa, chảy rất nhiều m.á.u.
“Chẳng biết có bị đập cho thành kẻ ngốc luôn không nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bùi Độ chặn xe ngựa lại, ánh mắt nhìn ta vô cùng thâm tình.
“Hồng Loan, ta đều nhớ ra cả rồi. Ta đáng lẽ ra phải cưới nàng làm thê t.ử, nàng có thể vì ta mà quản lý việc trong nhà, thu xếp mọi sự ở nội trạch đâu ra đấy. Ta sẽ vào nội các bái tướng, thi triển hoài bão, chúng ta có thể chung sống những ngày tháng tốt đẹp biết bao nhiêu...”
“Xem ra Trạng nguyên lang uống quá chén rồi, vậy mà lại bắt đầu nói lời mê sảng.”
Ta không ngờ tới hắn lại có thể nhớ ra chuyện của kiếp trước. Thế nhưng thì đã sao chứ?
Kiếp trước chính hắn nguyện dùng vinh hoa phú quý để đ.á.n.h đổi, chỉ cầu thê t.ử của hắn sống lại. Ông trời đã đồng ý rồi, hắn vậy mà lại hối hận.
Nhưng thiên hạ này làm gì có chuyện tiện nghi như thế. Đã hối hận thì cũng chỉ có thể c.ắ.n răng mà chịu đựng.
“Hồng Loan, ta thật sự biết sai rồi. Trước kia ta cứ nghĩ nàng là thiên kim tiểu thư, ngày tháng trôi qua thực sự quá đỗi nhàn hạ thoải mái. Nào ngờ đâu việc nhân tình giao tế lại gian nan đến thế, nếu như không có nàng trợ giúp ta, ta làm sao có thể dễ dàng ứng phó chốn quan trường?”
“Mấy ngày nay ta đã suy nghĩ rất nhiều, trước kia là ta không tốt, không nên ngày đêm mong nhớ Lục Kiều.”
Hắn khựng lại một chút, chẳng biết là đã nghĩ đến điều gì mà nụ cười nơi khóe miệng có phần đắng chát. Hắn vậy mà lại nói: “Nàng ta nếu như thực sự c.h.ế.t đi thì tốt biết mấy.”
Ta chỉ cảm thấy hắn thật đáng sợ, lòng dạ lạnh lùng bạc bẽo, vội vàng sai gia nhân dùng gậy gộc xua đuổi hắn đi.
Bùi Độ lại bấu c.h.ặ.t lấy cây gậy mà gào lên với ta: “Hồng Loan, ta sẽ chứng minh cho nàng thấy, nàng và ta mới là phu thê hòa hợp nhất!”
…
Ban đầu ta cũng không hiểu những lời này của hắn có ý tứ gì. Cho đến khi trong ngoài kinh thành xôn xao tin đồn: Tân khoa Trạng nguyên Bùi Độ g.i.ế.c thê tại nhà bị người ta phát hiện, hiện đang bỏ trốn để né tránh sự truy bắt, không rõ tung tích.
Khi ta nghe được tin tức này, ta đang ở trong phòng họa tranh.
Cửa viện bỗng nhiên bị đẩy mạnh ra, Bùi Độ cứ thế lao xồng xộc vào. Hai bàn tay của hắn đầy m.á.u tươi đầm đìa. Vừa nhìn thấy ta, hắn liền vội vã nói: “Hồng Loan, không còn ai có thể ngáng đường chúng ta nữa rồi.”
“Ngươi có ý gì?” Ta kinh hãi khôn xiết.
Ta đưa mắt ra hiệu cho nha hoàn ở bên cạnh, bảo nàng ấy mau ch.óng ra ngoài gọi người vào.
Bùi Độ nói: “Ta vốn dĩ cũng không muốn g.i.ế.c nàng ta, chỉ khuyên nàng ta trở về quê cũ. Ta sẽ cho nàng ta rất nhiều tiền, thậm chí nguyện ý trước khi nàng ta về quê sẽ để lại cho nàng ta một đứa con. Thế nhưng Lục Kiều không bằng lòng, nàng ta bắt ta phải từ bỏ vinh hoa phú quý ở kinh thành này để cùng nàng ta về quê làm một đôi phu thê bình phàm. Ta mười năm đèn sách khổ cực, chính là vì để có một ngày trở thành kẻ đứng trên vạn người. Sao ta có thể trở về làm một kẻ bình phàm được nữa? Cho nên, ta chỉ có thể g.i.ế.c nàng ta mà thôi.”
Bùi Độ mỉm cười nhìn ta, giơ giơ hai bàn tay của mình lên, vết m.á.u trên đó còn chưa kịp đông lại, vẫn có vài giọt tí tách rơi xuống mặt đất.
“Hồng Loan, không còn ai có thể ngăn cản chúng ta ở bên nhau nữa rồi. Chúng ta đi xin Bệ hạ ban chỉ, bảo Ngài tứ hôn cho chúng ta. Kiếp này ta sẽ yêu thương nàng thật tốt, phu thê chúng ta hòa hợp như tiếng đàn cầm đàn sắt, ta vẫn sẽ là vị đại thần đứng đầu triều đình, nàng cũng sẽ là người thê t.ử duy nhất của ta, chúng ta...”
Lời của hắn còn chưa nói xong thì đã bị đại ca vừa chạy tới dùng một gậy gõ cho ngất lịm đi.
...
Lần cuối cùng ta nhìn thấy Bùi Độ là ở trên pháp trường.
Chuyện Trạng nguyên lang g.i.ế.c thê náo loạn đến mức dư luận xôn xao, lòng người đầy phẫn nộ. Dù sao trên tay hắn cũng đã dính mạng người, lại còn là thê t.ử kết tóc của chính mình, hơn nữa lại là vì tiền đồ lợi ích cá nhân. Đế vương chấn nộ, đích thân phán tội c.h.é.m đầu.
Khoảnh khắc thủ cấp của hắn rơi xuống đất, đôi mắt hắn vẫn trợn ngược thật lớn, giống như đầy vẻ không cam tâm. Hắn không cam tâm cuộc đời này của mình lại khép lại một cách vội vã và t.h.ả.m hại đến như thế.
Ta dù sao vẫn làm một người có lòng thiện một lần, sai người đến thu nhặt xác cho hắn.
Còn có cả Lục Kiều nữa. Đã là phu thê tình sâu nghĩa nặng, c.h.ế.t rồi thì cũng nên chôn cùng một chỗ.
Một ngôi mộ song táng.
Nhị tỷ đưa tay xoa xoa đầu ta, nàng ấy khen ta: “Tam muội muội quả thực là một người đại từ đại bi.”
Nhật Nguyệt
(Hoàn)