Nhân Quả Trọng Sinh, Vinh Hoa Đổi Mạng

Chương 4



Cha lại chẳng hề để tâm mà cười cười: “Chuyện này có là gì, nhị tỷ của con đã sớm nói đời này không gả cho ai, nhưng chưa từng nói là không cần nam nhân. Nó còn cầu xin đến chỗ Thái hậu, tự mình lập một tòa viện t.ử lớn ở kinh thành, nuôi hẳn mấy vị bên trong rồi đấy. Thậm chí... khụ khụ, nó còn nuôi hộ Thái hậu hai vị nữa kìa.”

Đại ca lại chỉ vào một gian phòng đầy ắp gấm vóc lụa là cùng châu báu trang sức: “Đại tỷ biết muội chịu ủy khuất, vốn dĩ cũng muốn về Thẩm gia thăm. Nhưng dù sao cũng mang thân phận Hoàng hậu cao quý, không thể tùy tiện ra khỏi cung. Thế nên, chân trước buổi yến tiệc vừa tan, chân sau liền phái người đưa những thứ này đến cho muội.”

“Nhị tỷ của muội hiện đang tháp tùng Thái hậu ăn chay niệm Phật trên núi Ngũ Đài, nhưng tính tình nàng ấy nóng nảy, lại là người bảo bọc người nhà nhất. Đợi khi nàng ấy trở về kinh thành, nhất định sẽ lại vì muội mà trút giận thêm một trận.”

Nhìn những người thân luôn hết lòng nghĩ cho mình trước mắt, ta rốt cuộc không kìm được mà rơi lệ.

Thứ tình yêu của Bùi Độ, đặt trước mặt cha mẹ và người thân của ta thì căn bản chẳng bõ bèn gì. 

Thật nực cười cho kiếp trước, ta lại vì sự thay lòng đổi dạ của hắn mà đau khổ khóc lóc suốt một thời gian dài đằng đẵng. 

Đúng là bị ma xui quỷ hờn rồi.

Đại ca vừa dứt lời, quản gia liền bước vào. Ông ấy nhìn ta bằng ánh mắt từ ái, tiếp đó lại nhíu mày, vô cùng khó chịu nói: “Trạng nguyên lang cũng chẳng biết lấy đâu ra cái mặt dày đó, lại còn dắt theo phu nhân đến Thẩm gia, nói là muốn vào bái kiến đại nhân.”

Cha nghe vậy liền xua tay liên tục: “Cứ nói ta có việc, không gặp.”

Cha hiện tại đang tức giận, không gặp Bùi Độ, không muốn gặp Bùi Độ cũng là lẽ thường tình.

Quản gia lại nói: “Lão nô cũng đã nói như vậy, nhưng Trạng nguyên lang lại khăng khăng nói ngài là Quan chủ khảo, tức là thầy của những sĩ t.ử như hắn, học trò đến bái kiến thầy là lẽ đương nhiên. Nếu ngài không có nhà, hắn sẽ ở cửa chờ đợi, thế nào cũng phải bái kiến cho bằng được.”

Cha tức đến mức râu tóc dựng ngược lên.

Ta không nói gì, nhưng trong lòng lại rất rõ ràng mục đích chuyến đi này của Bùi Độ. Hắn dẫu sao cũng đã đắc tội với ta, lại khiến Bệ hạ bất mãn, chỉ ban cho một chức quan Hàn lâm viện Biên tu nhỏ nhoi. 

Quan viên trong kinh thành đa phần đều là những kẻ thấy gió đổi chiều. Nếu không làm cho ta nguôi giận, làm cho cha ta nguôi giận, thì cái chức Hàn lâm viện Biên tu này của hắn sẽ phải ngồi cho đến c.h.ế.t.

Cách tự cứu duy nhất chính là đạt được sự tha thứ của ta và cha.

“Cha, cứ để hắn vào đi. Nếu thật sự để hắn chờ ở cửa Thẩm phủ quá lâu, ngày mai lại không biết sẽ có những lời đồn đại thế nào nữa.”

Kiếp trước, hắn từng chính miệng nói qua, chỉ cần Lục Kiều có thể sống, hắn nguyện từ bỏ mọi vinh hoa phú quý. 

Ta ngược lại rất muốn xem xem —— Bùi Độ của kiếp này đã đạt được ước nguyện, dùng vinh hoa đổi lấy người yêu, liệu hắn có hối hận về lựa chọn của mình hay không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Bùi Độ và Lục Kiều được người hầu dẫn đến gian sảnh trong nhà.

Theo lẽ thường, nếu có khách đến, cha mẹ đều sẽ bảo gia nhân dẫn đến chính đường tương kiến. Gian sảnh này là nơi dùng để tiếp những vị khách không mấy được chào đón.

Nhưng đây là ý của cha.

“Bùi Độ trước tiên ở buổi cung yến cầu cưới con, sau lại dung túng cho thê t.ử sỉ nhục con, Thẩm gia ta làm sao có thể để hắn bắt nạt như vậy? Chịu gặp hắn ở gian sảnh này đã là lão phu rộng lượng đại độ lắm rồi.”

Thế nên khi Bùi Độ dắt theo Lục Kiều xuất hiện ở gian sảnh nhà ta, ta có thể nhìn thấy sự nhục nhã nơi đáy mắt hắn. Nhưng hắn không hề phát tác ngay tại chỗ, ngược lại còn chắp hai tay, cung cung kính kính hành đại lễ với cha mẹ ta.

“Học trò bấy lâu nay chưa có cơ hội bái tạ Thái phó, hôm nay đặc biệt dắt theo thê t.ử đến đây bái tạ.”

Đối với lời này, cha chẳng hề đáp lại, mà quay sang nhìn mẫu thân ở bên cạnh, khen một câu trà hôm nay rất ngon.

Mẫu thân mỉm cười gật đầu, nhưng vẫn không nhịn được mà nhìn về phía Lục Kiều ở sau lưng Bùi Độ: “Cô nương này quả thực có dung mạo giống hệt Hồng Loan nhà ta.”

Lần đầu nhìn thấy Lục Kiều, trong lòng ta cũng có phần chấn động, bởi lẽ nhìn vào gương mặt nàng ta, ta cứ có cảm giác như mình đang soi gương vậy.

Cha nghe vậy cũng không khỏi nhìn về phía Lục Kiều, cũng kinh ngạc không kém, thậm chí còn không nhịn được mà trêu đùa một câu: “Nếu không phải năm đó khi nương t.ử sinh nở, ta vẫn luôn túc trực ở ngoài cửa, bằng không ta thật sự sẽ nghĩ Hồng Loan còn có một người chị em bị thất lạc ở bên ngoài đấy.”

Hai người người một câu tôi một câu, đều không muốn đếm xỉa đến Bùi Độ.

Lục Kiều vô cùng bất mãn. 

Nhật Nguyệt

Nàng ta bước lên trước, dùng ánh mắt liếc xéo ta một cái, tiếp đó giễu cợt nói: “Ta làm sao có được phúc khí tốt như Thẩm Tam tiểu thư, có thể đầu t.h.a.i vào Thẩm gia ở kinh thành làm tiểu thư đài các. Ta chẳng qua chỉ là một kẻ thôn phụ nghèo hèn nơi thôn dã, vốn cũng không mong mỏi gì cao sang, chỉ muốn ở bên cạnh trông nom phu quân qua ngày, cũng xin Thẩm Tam tiểu thư giơ cao đ.á.n.h khẽ, tuyệt đối đừng tơ tưởng đến phu quân của ta.”

Nói chưa được mấy câu, nàng ta lại bắt đầu lo lắng ta nhòm ngó vị phu quân yêu quý của nàng ta. Mà ta thì cũng thật sự lười phải giải thích.

Lúc trước cha mẹ còn nể tình Lục Kiều có dung mạo giống ta mà thái độ với Bùi Độ có phần dịu đi. Nay nghe những lời này của Lục Kiều, tức thì liền hừ lạnh một tiếng.

“Thẩm gia ta muốn tìm nam nhi tốt thế nào mà không có? Đúng là không thèm để mắt đến một kẻ đã có vợ. Bùi phu nhân nếu đã lo lắng cho phu quân nhà mình, vậy thì xin hãy quản thúc cho tốt, đừng để hắn hễ đi đến một buổi yến tiệc liền cầu cưới một nữ t.ử, thật đúng là không biết xấu hổ!”

Lời này của cha nói cực kỳ nặng nề, hoàn toàn không nể mặt Bùi Độ nửa phần. Hắn vốn dĩ là muốn đến nhà ta để tạ lỗi với cha, nay cha lại càng thêm tức giận.