Nhân Sinh Của Tôi Và Cô ấy

Chương 11



Hạ Sính ngây ra một chút, suýt nữa tưởng mình nhìn nhầm: "Du Uyển?"

Nhưng Du Uyển đã bước nhanh tới: "Anh đã nói gì với Cố Khương?"

"…Gì cơ?"

"Tôi hỏi anh đã nói gì với Cố Khương?!"

Chưa bao giờ nghe thấy giọng điệu cao v.út như vậy, cũng chưa bao giờ thấy cảm xúc mãnh liệt như vậy.

Những thứ đó đều đến từ — Du Uyển?

Đám nịnh hót xung quanh cũng sững sờ. Đây có còn là Du Uyển luôn thờ ơ với mọi thứ không?

Đ.i.ê.n rồi!

Phải mất một lúc để lấy lại bình tĩnh, phản ứng đầu tiên của Hạ Sính là bị xúc phạm.

Hắn túm lấy cái bấc đèn cồn và ném về phía cô: "Câm miệng! Gào cái gì?"

Ngay lập tức, chai thuỷ tinh vỡ tan, cồn văng tung tóe.

Nhưng Du Uyển không hề sợ hãi, cô đá văng cái máy hút nước, giọng càng lớn hơn: "Chỉ mình anh có tay à?"

Cô lại cố hết sức cầm chiếc ghế bên cạnh ném tới: "Chỉ mình anh biết ném đồ à?"

Thấy cảnh này, những người xung quanh khiếp sợ không thể ngồi thêm nữa, cuống cuồng bỏ chạy tán loạn.

Du Uyển lạnh nhạt đã phát đ.i.ê.n!

Hạ Sính tránh được chiếc ghế, cau mày hét lên: "Du Uyển, con mẹ nó cô bị đ.i.ê.n à!"

"Đúng! Tôi đ.i.ê.n rồi, anh sớm nên biết tôi đ.i.ê.n rồi! Đều do anh ép tôi, anh còn chưa hài lòng sao?!"

Du Uyển vừa hét vừa cười.

Khuôn mặt xinh đẹp cười đến mức nhăn nhó, mắt đỏ hoe.

"Tôi hỏi anh con mẹ nó đã nói gì với Cố Khương, ai cho phép anh nói như vậy!?"

Trán bị ghế đập vào, cơn đau nhức tê dại cả đầu óc Hạ Sính.

Không thể nào... đó không thể nào là Du Uyển.

Cô "em gái" lạnh nhạt và không cảm xúc như b.úp bê sứ của hắn.

Chẳng lẽ bị quỷ bà đanh đá nhập thân?

Hay mình đang mơ ác mộng?

Một khắc hoang đường đó khiến Hạ Sính quên cả tức giận, cả thế giới dường như không còn chân thật.

Nhưng Du Uyển vẫn tiếp tục, cô túm lấy mọi thứ có thể ném vào Hạ Sính, bất kể có phải g.i.ế.c địch 800 tổn hại 1000 hay không.

C.h.ế.t tiệt, cô ấy đ.i.ê.n rồi… Cô ấy thực sự đ.i.ê.n rồi!

Vì Cố Khương.

Bởi vì Cố Khương thực sự không quan tâm cô nữa.

Bởi vì Cố Khương thực sự đã bỏ rơi cô.

Hạ Sính chợt nhớ đến diễn đàn vừa xem:

【Các cậu không thấy trước  đây Du Uyển rất giả tạo à? Luôn tỏ ra thờ ơ...】

【Từ khi Cố Khương không quan tâm Du Uyển nữa, cảm thấy Du Uyển đã bắt đầu bối rối, không còn thờ ơ nữa...】

Vậy nên, cô ấy thực sự bối rối.

Vậy nên, cô ấy thực sự lo lắng.

Chỉ vì Cố Khương?

Chỉ vì một—Cố Khương?!

Hạ Sính nghiến răng đến bật m.á.u.

Cánh tay và mặt bị pha lê vỡ cứa qua.

Nhưng so với cơn đau rát đó, cảm giác thiêu đốt trong nội tâm còn đau hơn gấp vạn lần.

Hạ Sính cảm thấy cả người run rẩy, như sắp mất đi thứ gì đó quan trọng mãi mãi.

Nhưng khi mở miệng, lời nói của hắn vẫn ngạo mạn và cay nghiệt như cũ: "Gì đây? Nhà văn lớn của chúng ta, thích cậu ta rồi à?"

"Có lúc tôi thực sự không tin nổi thứ kẹp giữa hai tai anh là n.ã.o người."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Du Uyển giơ đôi tay đầy m.á.u, phản chiếu lên khuôn mặt trắng bệch và lạnh lẽo của cô.

Cô nghiêng đầu cười nhạo, sự tương phản đáng sợ, cũng cực kỳ tuyệt đẹp.

"Anh đ.i.ế.c hay m.ù? Không nhìn thấy hay tôi hét chưa đủ to?"

Miệng lưỡi cực kỳ sắc bén.

Du Uyển luôn lạnh nhạt với mọi thứ, là do bị k.í.c.h thích mới thành ra thế này.

Hay đây mới là bản chất thật của cô?

Hạ Sính nghe thấy tim mình đập thình thịch.

Là giận dữ, hay... sợ hãi?

Thật giống như một nhân vật đang bị ràng buộc bởi thiết lập có sẵn bỗng bất ngờ thức tỉnh ý thức của mình.

Thoát khỏi sự kiểm soát của tác giả, tung hoành trong cánh đồng bát ngát ngoài kịch bản.

Giữ không nổi, bắt không xong.

Hắn mãi mãi không thể đoán được bước tiếp theo cô sẽ làm gì.

"Cười c.h.ế.t, cô quen Cố Khương được bao lâu? Nó mới vì cô trả giá một tí mà cô đã thích nó đến c.h.ế.t đi sống lại?”

Hạ Sính nghe thấy trong giọng nói mình không có sự bạo nộ trong dự kiến.

Dùng sự nhục nhã và công kích quen thuộc đ.á.n.h tan tự tôn của cô. Mà thậm chí càng lúc càng quá đáng, không thể cứu vãn.

“Tôi còn tưởng rằng cô khác mấy đứa con gái khác… Không ngờ cô cũng trở thành dạng trong đầu toàn tình yêu, không còn giống cô nữa rồi.”

Trong ngoài bất nhất, không thể cứu vãn nổi nữa.

Hạ Sính có thể cảm nhận được, trước đây Du Uyển có tình cảm với hắn.

Sự gắn bó mơ hồ của đôi thanh mai trúc mã không thể so bì với nỗi ân hận và hối tiếc của chuyện đã xảy ra.

Giống như tằm và kén buộc c.h.ặ.t trái tim Du Uyển kề bên hắn.

Chưa từng nói lời yêu cũng không có cách nào rời xa.

Sự xuất hiện của Cố Khương như một lưỡi d.a.o đang nhẹ nhàng cắt kén.

Từng chút ăn mòn vị trí của hắn trong lòng Du Uyển, cho tới khi hoàn toàn tách rời.

Hối hận, bất an và cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.

Cố nén sự đau đớn trên trán và khắp người , Hạ Sính mềm giọng nói tiếp: “Du Uyển, thật ra Cố Khương không tốt như cô nghĩ đâu, huống chi nếu nó thật sự thích cô thì sao có thể vì một câu châm ngòi của tôi mà từ bỏ? Cô tỉnh táo lại đi, giờ quay đầu vẫn còn kịp.”

Nhưng đối mặt với lời chất vấn và níu lại của hắn, Du Uyển chỉ lạnh nhạt nhìn qua rồi nhẹ nhàng phun ra năm chữ:

“Anh hiểu cái ch.ó gì.”

13.

[Du Uyển: Cố Khương.]

[Du Uyển: Hạ Sính đang lừa cậu.]

[Du Uyển: Tôi chưa bao giờ ghét cậu cả, cũng không muốn cậu biến đi.]

[Du Uyển: Cố Khương, tôi biết cậu đang ở trong phòng.]

[Du Uyển: Tôi có thể vào và nói chuyện với cậu được không?]

[Du Uyển: Lần này tôi sẽ kể hết cho cậu nghe mà.]

[Du Uyển: Cố Khương…]

[Du Uyển: Tôi biết mình sai.]

[Du Uyển: Cầu xin cậu đừng không để ý đến tôi mà.]

[Du Uyển: Làm ơn.]

Điện thoại đặt bên cạnh liên tục rung lên.

Chờ đến khi làm xong một đề, tôi mới tháo tai nghe xuống, trông mắt nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ.

Ban ngày tôi xin nghỉ học, bây giờ đang là giờ tan học, những ai quên mang ô thật là t.h.ả.m.

Sau đó tôi cầm điện thoại lên và mở tin nhắn.

Du Uyển bình thường lãnh đạm, bỗng nhiên nói nhiều thật đấy.

Kéo xuống cuối cùng.