“Tại sao? Tôi không ngừng tự hỏi bản thân câu hỏi này, cũng không biết nên phản ứng thế nào.”
“Rõ ràng tôi là kẻ ích kỷ và ngu ngốc, rõ ràng cậu và tôi đều là con gái, rõ ràng cậu cũng sống lại, tại sao, cậu lại tốt với tôi như vậy?”
“Tôi không kiềm chế được muốn tiếp cận cậu, nhưng càng tới gần cậu, tôi càng cảm thấy tự ti và lo sợ.”
“Cho đến khi tôi chợt nhận ra, vị trí của Hạ Sính trong lòng tôi ngày càng thu bé lại, thậm chí chỉ cần cậu ở đó, tôi không còn nghĩ đến tình yêu với hắn và mong muốn trả thù nữa.”
“Tôi chỉ nghĩ, nếu tôi và cậu - người đang giả trai quá thân thiết, Hạ Sính có thể vì ghen tuông mà làm nhiều việc điên rồ hơn.”
“Vì vậy tôi nghĩ điều duy nhất tôi có thể làm để bảo vệ cậu, là vẫn như kiếp trước, không để ý đến cậu.”
“Nhưng tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, không để ý chính là trốn tránh, và trốn tránh không giải quyết được vấn đề gì.”
“Ông Hạ ở kiếp này vẫn vậy... Tôi tận mắt thấy, trong bệnh viện, bố của Hạ Sính...”
“Ghec cha.”
“Tôi cực kỳ sợ hãi và cũng cực kỳ m.ô.n.g lung, tôi chỉ muốn trốn tránh, mặc người sắp đặt, vậy nên khi cậu không ngừng tra hỏi tôi đã khiến tinh thần tôi sụp đổ hoàn toàn và nói những lời quá quắt, làm cho cậu thất vọng về tôi...”
“Đến bây giờ, tôi vẫn không biết mình đang nghĩ gì, đây là lần đầu tiên tôi thực sự cảm thấy như trời sập xuống.”
“Cậu là người tốt nhất tôi từng gặp, là cậu đã cho tôi sự cứu rỗi thuần khiết và vô tư nhất.”
“Nếu ngay cả cậu cũng muốn bỏ rơi tôi, thì sống lại một lần nữa có ý nghĩa gì?”
“Tôi đột nhiên bắt đầu cảm thấy sợ hãi chưa từng thấy.”
“Cùng sự tức giận chưa từng có.”
“Đối với tất cả mọi người, đối với chính mình.”
“Tôi đều sinh ra nỗi oán giận vô tận.”
“Vì sao anh ta dám, anh ta dựa vào đâu? Sao họ có thể!”
“Cố Khương, tôi biết cả kiếp trước và kiếp này, cậu chưa bao giờ thực sự tha thứ cho tôi, tôi cũng không van xin sự tha thứ từ cậu, tôi chỉ cầu xin cậu, cho tôi thêm một chút hy vọng.”
“Để tôi chứng minh cho cậu thấy.”
17.
Chỉ đáng tiếc, tôi còn chưa chờ được lời chứng minh của Du Uyển.
Một tuần sau đó, tôi bị bắt cóc.
Mắt được bịt kín, trước mắt chỉ toàn một màu đen tối tăm.
Tay chân bị trói c.h.ặ.t, ném xuống đất.
Con thuyền bên dưới lắc lư trong nước, không xa còn vang lên tiếng trộn xi măng nhớp nháp.
Đó sẽ là nơi táng thân đêm nay của tôi.
Một đứa trẻ mồ côi, một cây lục bình không gốc.
Được một gia đình quyền thế như nhà họ Hạ nuôi dưỡng một cách lặng lẽ.
Sống hay c.h.ế.t đều giống như một con người khiếm khuyết, không thể phát ra âm thanh.
Huống hồ, ông Hạ - người duy nhất quan tâm tôi trên thế gian này và cũng là chỗ dựa duy nhất của tôi đã không còn.
Biết quá nhiều, g.i.ế.t người bịt miệng.
Mang theo đầy bụng những điều dơ bẩn chìm xuống đáy biển.
Không còn cách kết thúc nào đơn giản hơn.
Chẳng bao lâu sau, tiếng trộn xi măng dừng lại, tiếng bước chân nặng nề tiến về phía tôi.
Một bàn tay thô ráp túm lấy tóc tôi, kéo tôi từ dưới đất lên, miệng c.h.ử.i rủa.
“Thằng ch.ó mặt sẹo khốn khiếp, việc dơ bẩn mệt nhọc nào cũng bắt ông đây làm... Hừ, coi như mày cũng biết điều đấy, biết là không còn đường sống, không làm ồn, cứ yên lặng chờ c.h.ế.t đi.”
Người đó nói với giọng thô lỗ nhưng lại có chút thương cảm.
“Mày nói xem, mày còn nhỏ tuổi như vậy, sao lại dính vào đám nhà giàu kia làm gì? Con người ấy, càng giàu thì càng không ra gì, muốn bước vào cái ao nước đục này rồi cuối cùng cũng c.h.ế.t chìm dưới nước thôi...”
Gã thở dài: “Thôi, c.h.ế.t sớm siêu sinh sớm, nói đi, có lời trăn trối gì không?”
Tôi gắng gượng ngẩng đầu lên, nghĩ một lúc rồi nói: “Cẩn thận, phía sau anh.”
“Cái gì…”
“Bụp!!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gã vừa quay đầu lại được nửa chừng thì bỗng một thanh thép đập thẳng vào đầu gã.
Âm thanh như người khổng lồ vừa ngã ập xuống khiến màng nhĩ tôi đau buốt.
Tôi lại ngã xuống đất, nghe thấy tiếng đồng bọn trong thuyền bị kinh động, vội vàng cầm v.ũ k.h.í chạy ra.
“Ai?! Có kẻ gây chuyện? Ở đằng kia!”
“Tao thấy nó rồi! Đợi đã… Là một đứa nhóc à?!”
“Mặc kệ nó là trẻ con hay người lớn, bị phát hiện đều phải c.h.ế.t! Mau đuổi theo!!”
Nghe tiếng bước chân lộn xộn xa dần, tôi khó nhọc lết mình trên mặt đất.
Lúc này, lại có một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay tôi, lạnh đến mức tôi giật mình.
“Cố Khương—”
Là giọng của Du Uyển?
“Xin lỗi… Xin lỗi… Đều tại tôi hại cậu… Tôi đến muộn rồi...”
Cô ấy khóc, giọng khàn khàn như vừa cuống họng vừa bị thiêu cháy, vừa khóc vừa cố gắng dùng d.a.o nhỏ cắt dây trói tay tôi.
Bây giờ người cứu tôi, là Du Uyển.
Còn người dẫn dụ kẻ thù đi, là ai?
Dây thừng buộc c.h.ặ.t t.a.y chân tôi khá chắc, d.a.o nhỏ không thể cắt ngay được.
Du Uyển lo lắng đến phát run, tiếng khóc càng thêm nức nở: “Tôi sẽ tập thể d.ụ.c… Từ ngày mai tôi sẽ bắt đầu tập thể d.ụ.c… Rèn luyện cơ bắp, để có thể một phát xé nát sợi dây c.h.ế.t tiệt này!”
“Nếu chúng ta còn sống đến ngày mai.” Tôi miễn cưỡng cười.
“Sẽ sống… Nhất định sẽ sống!”
Cuối cùng cũng cắt được dây trói chân, Du Uyển cố hết sức kéo tôi dậy: “Lúc nãy cậu không phải nói ‘Cẩn thận phía sau’ sao? Cậu biết chúng tôi sẽ đến cứu cậu đúng không, tôi nhất định sẽ cứu cậu!”
“Đó chỉ là tôi nói bừa để hù gã ta thôi...”
Tôi dùng cánh tay gần như tê liệt kéo xuống băng bịt mắt, cuối cùng cũng nhìn rõ Du Uyển đứng trong đêm tối, cả người vô cùng chật vật .
“Dù có thể sống đến ngày mai hay không, nhưng hôm nay, tôi rất vui.”
Du Uyển cười, nước mắt rơi xuống, gật đầu mạnh.
“Ừ! Tôi cũng vậy!”
Bị trói quá lâu khiến khi tôi hoàn toàn trở thành gánh nặng cho Du Uyển trong lúc chạy trốn.
Nhưng Du Uyển vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không buông một giây nào.
Nhưng thời gian vẫn quá ngắn.
Chẳng bao lâu, “mồi nhử” bị bắt, đám người kia trở lại thuyền.
“Mẹ mày, còn dám chạy?!”
Người đàn ông cầm đầu nhổ một bãi nước bọt, vết sẹo trên cằm càng thêm dữ tợn.
“Ông, ông đừng lại đây! Chúng tôi đã báo cảnh sát rồi!”
Dù toàn thân Du Uyển đang run rẩy dữ dội nhưng cô ấy vẫn cố gắng chắn trước tôi, cố gắng đe dọa gã đàn ông mặt sẹo.
Nhưng tôi biết, cô ấy đang nói dối.
Khi tôi nhìn thấy “mồi nhử” bị bắt và bị đè xuống đất không xa. Tôi đã biết ngay rằng Du Uyển chưa kịp báo cảnh sát.
“Buông tay! Thả tao ra!”
Bị áp chế dưới đất, Hạ Sính giãy giụa hét lớn: “Mày dám động vào họ thử xem!”
Từ lúc tôi bị bắt cóc cho tới khi tìm thấy vị trí của tôi.
Kẻ có thể biết rõ những thông tin quan trọng này ngoài kẻ đứng sau.
Có lẽ chỉ còn con trai của kẻ đứng sau mới biết rõ.
Nếu Hạ Sính phát hiện ra tôi bị bắt cóc và định làm anh hùng tự mình cứu tôi, còn Du Uyển chỉ là lâm thời thêm vào thì rất có thể, họ chưa báo cảnh sát.
Một: Thủ phạm chính là bố của Hạ Sách, báo cảnh sát gián tiếp như tự thú.
Hai: Tính cách của Hạ Sính chính là như vậy, quá kiêu ngạo, cũng quá ngây thơ.
Hắn đã đ.á.n.h giá thấp sự tàn nhẫn của đám liều mạng này.