Nhân Sinh Của Tôi Và Cô ấy

Chương 15



19.

Vào ngày thứ hai sau khi Du Uyển xuất viện, cô đã chủ động đứng ra với tư cách là con nuôi nhà họ Hạ để tố cáo bố Hạ về tội cố ý mưu sát ông Hạ.

Cùng với việc nhiều năm trước đã g.i.ế.c c.h.ế.t anh trai ruột của mình và cha mẹ cô.

Thông tin này vừa được công bố đã gây chấn động khắp nơi.

Từ nhỏ là diễn đàn trường, những ai quen biết Du Uyển đều cảm thấy mình vừa gặp ảo giác.

Cho tới lớn là các phương tiện truyền thông, hại anh g.i.ế.c cha, tranh đoạt quyền thừa kế cấp bậc hào môn, tin tức sục sôi gay cấn.

Trái lại, cha Hạ lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, trước phỏng vấn, ông ta nói thẳng rằng Du Uyển chính là một kẻ vô ơn. Còn nói đấy chỉ là những suy nghĩ hoang đường của một đứa trẻ hư, cần dạy dỗ thêm là được.

Dù sao cũng chỉ là vu khống không có chứng cứ.

Chỉ tiếc rằng, không ai có thể bình tĩnh hơn Du Uyển.

Du Uyển có chứng cứ và thậm chí còn tìm được nhân chứng.

Ai nói đàn ông mới là tâm điểm của sự chú ý, còn đàn bà luôn bị xem nhẹ.

Trong khi mọi người đều chú ý vào tôi - "cậu con trai Cố Khương", tìm mọi cách để bịt miệng, khống chế, giám sát tôi.

Thì Du Uyển đã có đủ thời gian và không gian để tìm kiếm chứng cứ dựa vào trí nhớ của mình.

Không ai ngờ rằng, cô gái tên Du Uyển, từ khi bước vào nhà họ Hạ luôn tỏ ra yếu đuối và phụ thuộc vào Hạ Sính lại có thể đứng lên mạnh mẽ như vậy.

Lần đầu tiên ra đòn, cô ấy đã giáng một cơn sấm chớp vào nhà họ Hạ, đ.á.n.h cho cha Hạ và Hạ Sính một đòn mạnh đến mức họ không kịp trở tay.

Mà chuyện còn chấn động hơn cả, chính là nhân chứng thứ nhất của cô ấy.

Ông Hạ.

Ông vẫn còn sống.

Từ đầu đến cuối, ông Hạ chỉ giả chet, tất cả đều là mưu kế của tôi và ông, nhằm lừa gạt tất cả mọi người, ý đồ dẫn rắn ra khỏi hang.

Chỉ vì lời đồn đoán ông Hạ đã lập di chúc, trong đó ghi ông sẽ hiến tặng hai phần ba tài sản của mình mà khiến cha Hạ dưới cơn nóng vội, ra tay trước.

Ông Hạ tuy đã già nhưng vẫn còn tỉnh táo, lời đồn quyên tặng tài sản cũng không phải là giả.

Ông Hạ nói, so với việc để lại tài sản nuôi dưỡng đám con cháu hư đốn rồi để lại tiếng xấu muôn đời thì ông thà đưa số tiền này tới nơi cần chúng còn hơn.

“Coi như một mình ông tận hết khả năng chuộc tội thay con cháu đi…”

Khi lần nữa xuất hiện trên màn ảnh, ông Hạ tóc đã bạc hết, nước mắt tuôn rơi.

Giờ đây, tội ác chồng chất, cha Hạ đã không còn đường xoay chuyển. Nửa đời xấu xa đã hoàn toàn phải chuộc tội.

Liên luỵ tới, còn có Hạ Sính, cậu chủ nhà họ Hạ từng không ai bì nổi giờ đã thành chuột chạy qua đường.

Dù đang nằm trong bệnh viện, nhưng trên diễn đàn trường học đã tràn ngập những bài viết đòi xử lý hắn, chỉ chờ hắn quay lại trường để thanh toán mọi nợ nần.

Chuyện liên quan tới vấn nạn bắt nạt học đường trong tức khắc đã bị đẩy lên cao trào.

Khi phóng viên phỏng vấn Du Uyển, cô đã mim cười và cầm một cuốn sổ hồng đã được dán băng keo chi chít lên và nói: "Tôi nghĩ, đây chính là bằng chứng tốt nhất.”

“Dù sau này có cố gắng vá lại, nhưng những vết thương vẫn còn đó. À còn có tiểu thuyết của tôi sắp được xuất bản, mong mọi người sẽ ủng hộ tôi nhé.”

“Này, đang phỏng vấn không được quảng cáo.”

Phóng viên nọ châm biếm: "Một cô gái như cô lại chạy theo danh lợi thế này, không thấy hổ thẹn sao?"

Du Uyển chỉ cười và nhún vai.

Những lời nói vớ vẩn của người khác đã không còn làm cô ấy sợ nữa.

Sau khi xem xong đoạn phỏng vấn này, tôi tắt điện thoại rồi cùng tài xế mang hành lý lên xe.

"Cố Khương!" Một giọng nam vang lên từ phía sau.

Tôi quay lại, thấy Hạ Sính ngồi trên xe lăn, cả người đã bị nước mưa làm ướt sũng.

Cảnh tượng này thật quen mắt, cứ như đang quay trở về kiếp trước.

Nhưng lần này, nhân vật thay đổi, mục đích cũng khác.

"Tôi biết hết rồi... Du Uyển đã nói cho tôi biết." Hạ Sính ướt sũng trông thật chật vật, giọng nói cũng trở nên khàn khàn.

Tôi cầm ô, nhìn tài xế: "Anh vào xe tránh mưa trước đi, tôi nói vài câu sẽ đi ngay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi tài xế vào xe, tôi mới nhìn Hạ Sính: "Vậy thì sao?"

Mắt hắn thâm quầng, trong mắt đầy tơ m.á.u: "Cố Khương, kiếp trước… là tôi có lỗi với cậu, là tôi phá hủy tất cả mọi thứ. Cậu nói đúng, tôi chưa bao giờ được yêu thương đúng cách, nên cũng không hiểu được cách yêu người khác, chỉ biết làm tổn thương người khác để thu hút sự chú ý..."

"Xin lỗi."

Tôi nhìn đồng hồ: "Bây giờ xin lỗi có hơi muộn rồi, tôi sẽ trễ chuyến bay mà ông Hạ dành cho tôi mất."

Hạ Sính ngỡ ngàng, tay nắm c.h.ặ.t quần, cúi đầu đau khổ: "Xin lỗi... Tôi chỉ muốn nói, cậu có thể ở lại không?

Hắn ngẩng đầu, đỏ mắt cầu xin: “Cho tôi một cơ hội để bù đắp cho cậu được không? Dù là với tư cách bạn bè hay gì cũng được..."

Tôi bật cười: "Này, cậu nghĩ mình có thể tự làm cảm động ai vậy? Bản thân à? Nếu cậu đã biết hết chuyện kiếp trước vậy tốt nhất là có bản lĩnh thì đừng chữa lành đôi chân này, hãy sống trên xe lăn suốt đời để hối lỗi đi. Nếu không, ngày nào đó tôi sẽ tự mình trở về và tự tay đ.á.n.h gãy nó thêm lần nữa đấy."

Nghe vậy, ánh sáng trong mắt Hạ Sính tắt lịm, hắn cúi đầu chậm rãi: "...Được, tôi đồng ý."

Tôi mở cửa xe, chuẩn bị vào.

"Còn Du Uyển thì sao? Cậu đi như thế, có thể bỏ mặc cô ấy ư?" Hạ Sính lại hét lên, trông vô cùng đau khổ.

Tôi dừng lại, nhìn về phía anh ta, lạnh lùng nói: "Con đường mà cậu ấy chọn là trách nhiệm mà cậu ấy phải tự mình gánh vác, dù đó là một cuộc đấu tranh đầy thống khổ hay là một cuộc phiêu lưu mạo hiểm tràn ngập niềm vui đi chăng nữa, thì tất cả đều do cậu ấy quyết định.”

"Hơn nữa, tôi vẫn chưa tha thứ cho cậu ấy."

- HOÀN CHÍNH VĂN -

20. Góc nhìn của Du Uyển

Cô nghĩ, có lẽ cho tới rất nhiều năm sau này.

Khi cô đã trở thành một bà lão tóc bạc, răng rụng hết, mặt đầy nếp nhăn.

Cô sẽ vẫn còn nhớ rõ ngày hôm ấy.

Sau một buổi ký tặng cuốn sách đang bán chạy của cô, cô nghe thấy tiếng ai đó nói từ xa.

“Đây, bó hoa này tặng cậu.”

“Nó rất hợp với váy của cậu.”

Cô quay đầu lại nhanh ch.óng lần theo giọng nói quen thuộc ấy, trái tim lỡ nhịp chờ mong.

Cô ấy đang đứng đó, mỉm cười với cô.

Cô không kìm được mà bước tới gần cô ấy.

Từ bước nhanh, tới chạy chậm, rồi đến chạy như bay.

Bước chân nhẹ nhàng kèm theo nhịp tim gấp gáp đang vang lên như sấm.

Cô ấy vững vàng ôm lấy eo cô, dễ dàng nâng cô lên, xoay tròn.

Mũi chạm vào mũi, khóe miệng cong lên, niềm vui và nước mắt hòa quyện với nhau.

Đến nỗi bó hoa trong tay rơi xuống tan thành hàng ngàn cánh hoa bay khắp nơi, ôm trọn những dòng chữ được trích từ bìa sách bên cạnh.

【Cuộc đời cô vốn dĩ là một vùng biển c.h.ế.t không gợn sóng, và cô ấy là bọt nước nhỏ khiến biển khơi d.a.o động.

Bọt nước tuy đã biến mất, nhưng làn sóng mà nó tạo ra sẽ không bao giờ biến mất.

Cho đến khi tạo thành những con sóng liên miên bất tận, càng ngày càng lớn.

Vĩnh viễn không ngừng.

Cuối cùng đ.á.n.h sập bức tường mà cô dùng năm tháng tạo nên.

Khiến nước biển mặn đắng trở thành những giọt nước mắt nóng bỏng và hạnh phúc. 】

- END -

 

- [ Góc nhỏ đ.á.n.h giá ] -

Edit nhà mình bảo đọc thấy văn phong khá non nớt, bách trá hình.

Nhưng Lam thì thấy chỉ là khá không mạch lạc và có vẻ tác giả muốn đề cao phụ nữ. Còn vấn đề Bách hay không thì có lẽ đã là hint muôn thuở của nhà mình =))))

Điểm chung là Hạ Sính không tồi tệ như tụi tui tưởng, vẫn là một bộ khá ấn tượng.