5.
Diễn đàn trường học.
Lầu 1 - [ Không vào được top 5, không đổi tên ]: Ai không đi học vào lướt diễn đàn đấy? Ồ hoá ra là tôi, thế thì không sao.
Lầu 2 - [ LiLy muốn ngủ ]: Không có ai cảm thấy giao diện của diễn đàn quá cũ rồi ư? Không thể thay đổi một chút hả…
Lầu 3 - [ Yêu thầm thầy chủ nhiệm ]: Cũ nhưng yên tâm.
Lầu 4 - [ Vương bà đệ nhất thiên hạ ]: Có tin hot, nghe không?
Lầu 5 - [ Nấm hồng ]: Cái gì hot? Kể nhanh!
Lầu 6 - [ Vương bà đệ nhất thiên hạ ]: Chuyện về Cố Khương lớp 1, tôi nghi ngờ cậu ấy thích Du Uyển!
Lầu 7 - [ Nấm hồng ]: Thật hay giả vậy?
Lầu 8 - [ Lily muốn ngủ ]: Cạn lời. Đừng có mà bịa đặt!
Lầu 9 - [ Thầy phó Vương mở khoá ]: Tôi hiểu, tôi luôn cảm thấy bạn Cố có vẻ đẹp lưỡng tính! Tuy hơi ngăm ngăm tí nhưng càng nhìn càng thấy đẹp, không hề “dầu mỡ” tí nào!
Lầu 10 - [ Vương bà đệ nhất thiên hạ ]: Hahaa, cười ngất, ai bịa đặt cơ? Tôi học lớp 1 đó, Cố Khương phân biệt đối xử ai có mắt cũng nhìn thấy nhé!
Lầu 11 - [ Thức đêm đọc truyện ]: Tôi biết! Cảm giác như Cố Khương trước mặt người khác đối xử lịch sự lạnh lùng còn trước mặt Du Uyển thì vui vẻ như cún con gặp mặt trời, thể hiện rõ sự thiên vị luôn, cậu có thấy thế không?
Lầu 12 - [ Vương bà đệ nhất thiên hạ ]: Đúng vậy!! Vui c.h.ế.t tôi! Trai xinh gái đẹp có lợi với mắt tôii!
Lầu 13 - [ Lily muốn ngủ ]: Cạn lời…
Lầu 14 - [ Vương bà đệ nhất thiên hạ ]: Không cãi được ấy gì, đi ngủ đê!
Lầu 15 - [ Lily muốn ngủ ]: Tôi cạn lời liên quan gì tới cậu? Cố Khương không phải người nông cạn như thế…
Lầu 16 - [ Vương bà đệ nhất thiên hạ ]: Khiếp nữa! Lại còn nông cạn, chẳng lẽ cậu yêu thầm người ta nên ghen tị hả?
Lầu 17 - [ Lily muốn ngủ ]: ….
Xem xong, tôi tắt diễn đàn, đi tới phòng vệ sinh soi gương.
Tôi phân biệt đối xử… rõ đến vậy sao?
Đúng lúc này, điện thoại rung lên, Du Uyển đồng ý lời mời kết bạn.
[Du Uyển: Bài tập nhóm.docx]
[Cố Khương: Nhận được rồi.]
[Cố Khương: Giáo viên giao bài viết về ước mơ ban đầu, cậu viết cái gì?]
Nửa giờ sau, Du Uyển gửi tới một tin nhắn sau đó thu hồi. Nhưng tôi vẫn luôn chú ý tới di động, không bị phân tâm.
[Cố Khương: Nhà văn.]
[Du Uyển: …]
[Cố Khương: Ước mơ ban đầu của cậu là viết truyện phải không?]
[Du Uyển: Lúc trước thôi, giờ không phải.]
[Cố Khương: Vậy cậu có từng viết tiểu thuyết không?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
10 phút sau.
[Du Uyển: Có.]
[Cố Khương: Tôi rất tò mò đấy, có thể cho tôi biết đại khái nội dung không?]
Lại 10 phút trôi qua.
[Du Uyển: Chỉ là một bộ truyện khoa học viễn tưởng thôi, nữ chính bề ngoài giả vờ yêu đương say đắm với nhiều người, sau lưng thầm lên kế hoạch trả thù. Cuối cùng tất cả nam chính đều thật lòng yêu nữ chính nhưng cô ấy vẫn tỉnh táo rồi báo thù thành công. Kết truyện nữ chính cao bay xa chạy.]
Hoàn toàn không ngờ cốt truyện là như vậy, tôi nhướng mày. Đang định gõ bàn phím trả lời thì điện thoại hết pin, sập nguồn.
Đợi tới khi tôi sạc pin và bật máy lại, đã là 5 phút sau.
“Ting.” “Ting.” “Ting.”
Tin nhắn khi tắt máy được gửi tới.
[Du Uyển: Rất tầm thường, vô vị, tôi biết mà.]
[Du Uyển: Cậu muốn cười thì cứ cười đi.”
[Du Uyển: Đừng nhắn tin cho tôi nữa.]
À… Hình như tôi bất cẩn làm tổn thương cô ấy rồi.
[Cố Khương: Xin lỗi, điện thoại của tôi vừa bị sập nguồn.]
[Cố Khương: Thế hoá ra đây là một câu chuyện về phản bội và báo thù ngụy trang thành tiểu thuyết tình cảm? Nghe thú vị đó, tôi rất muốn xem.]
3 phút sau.
[Du Uyển: …]
[Du Uyển: Thật không?]
[Cố Khương: Thật mà. Tôi không ngờ cậu sẽ viết thể loại này đấy, tôi rất muốn xem cách cậu đẩy các tình tiết lên tới cao trào và hạ màn xuất sắc ra sao.]
[Du Uyển: Thật ra tôi chưa viết xong cái kết.]
[Cố Khương: Vì sao?]
[Du Uyển: Có lẽ do chứng bệnh trì hoãn?]
[Cố Khương: Trì hoãn là biểu hiện khác của chủ nghĩa hoàn mỹ, cậu đặt ra tiêu chuẩn rất cao cho bản thân nhưng sâu trong thâm tâm lại sợ thất bại, có phải như thế không?.]
[Du Uyển: Có thể.]
[Du Uyển: Cũng có thể là do mỗi lần tôi muốn nói cho người khác rằng tôi muốn viết tiểu thuyết, trước nay chỉ nhận về cười nhạo.]
[Cố Khương: Tôi không quan tâm người khác nghĩ gì, nói gì, nếu thật sự cần thiết tôi sẽ chứng minh họ đã sai.]
[Cố Khương: Giọng nói của cậu rất quan trọng, câu chuyện của bạn rất quan trọng, hãy viết những điều bộc bạch từ trong nội tâm cậu, để nó tỏa sáng, đừng để những lời không hay làm cậu nản lòng.]
[Du Uyển: …]
[Du Uyển: Cậu luôn an ủi người khác như vậy sao?]
[Cố Khương: Tùy lúc thôi, có lúc tôi làm rất tốt.]
[Cố Khương: Có khi còn làm tốt hơn.]