Nhân Thiết Không Thể Băng

Chương 417



 

Mặc Vũ vừa lăn vừa bò về nơi ở của mình, cởi sạch quần áo rồi tỉ mỉ xem xét vài lần, cuối cùng phát ra một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp Quy Khư.

 

Kho hàng Lăng Vân Các.

 

Lâm Tức giơ tay lên, một “viên đá” to bằng nắm tay trẻ con trên giá liền bay vào lòng bàn tay hắn.

 

Viên đá có chất liệu kim loại, trên bề mặt có vô số lỗ nhỏ lớn nhỏ không đều, trông như một chiếc tổ ong biến dị. Bên trong những cái lỗ chứa đầy tinh thể màu vàng kim, tựa như mật ong đông đặc, trông lộng lẫy và mê người.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Lâm Tức tiện tay ném viên đá vào chiếc giỏ đang bay phía sau, rồi đi về phía giá hàng tiếp theo.

 

“Sư thúc…” Cửu Tiêu lẽo đẽo theo sau chiếc giỏ đang bay lơ lửng, muốn nói lại thôi.

 

Lúc này, đã hơn nửa canh giờ trôi qua kể từ khi Mặc Vũ hoàn toàn biến thành nữ nhân. Nơi ở của Mặc Vũ đã tụ tập đầy các đệ t.ử Lăng Vân Các đến xem náo nhiệt.

 

Dĩ nhiên, họ không chỉ đến xem náo nhiệt, cũng có những người nhiệt tình muốn tìm cách giải trừ biến hóa trên cơ thể Mặc Vũ. Nhưng vì cảnh giới của người thi triển pháp thuật cao hơn họ rất nhiều, nên hiện tại chưa ai có thể giải thuật thành công.

 

Nhưng điều đó không làm giảm đi sự nhiệt tình của họ, bởi vì chú thuật này xuất phát từ “nóc nhà” của Lăng Vân Các – đại ma đầu Lâm Tức. Nếu ai có thể giải được chú thuật này, ít nhất cũng có thể khoe khoang ở Lăng Vân Các cả trăm năm.

 

Dĩ nhiên cũng có những đệ t.ử không hứng thú với vinh dự này. Họ đứng bên giường nhìn Mặc Vũ yếu đuối đáng thương, sự ghen tị với việc Mặc Vũ luôn thuận lợi trong giới nữ nhân đã tan biến không còn dấu vết, chỉ còn lại sự háo hức muốn thử. Thậm chí còn có một vị sư điệt to gan, vuốt cằm đề nghị: “Mặc Vũ sư thúc, tu đạo như đi ngược dòng nước, không tiến ắt lùi. Nếu ngài đã biến thành nữ nhân, hay là thử tìm một nam nhân song tu xem sao, ngài thấy ta thế nào?”

 

Mặc Vũ, một thẳng nam chính hiệu, không cần suy nghĩ, giận dữ gầm lên: “Nằm mơ! Cút!!”

 

Một vị sư muội có dung mạo trưởng thành, phong tình vạn chủng bò lên giường, cánh tay ngọc ngà ôm lấy eo Mặc Vũ, đôi môi đỏ mọng ghé sát tai chàng, hơi thở như lan: “Nam nhân thối có gì thú vị, Mặc Vũ sư tỷ không bằng xem ta thế nào?”

 

Lại còn trực tiếp đổi cách xưng hô, gọi Mặc Vũ là “sư tỷ”.

 

Mặc Vũ lạnh lùng đẩy vị sư muội luôn tranh giành nữ nhân với mình ra: “Miễn, ta không thích nhường quyền chủ động trên giường cho người khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bên này nơi ở của Mặc Vũ náo nhiệt bao nhiêu, thì bên kia kho hàng Lăng Vân Các lại vắng lặng bấy nhiêu.

 

Cửu Tiêu mấy lần định mở miệng cầu xin cho Mặc Vũ, đều bị khí lạnh toát ra từ người Lâm Tức dọa lui. Chàng đi theo Lâm Tức trong kho hàng rộng lớn, nhìn chiếc giỏ trước mắt ngày càng đầy, cuối cùng cũng mở miệng, nhưng lại không phải cầu tình cho Mặc Vũ, mà là hỏi: “Sư thúc định rèn bản mệnh pháp khí cho tiểu sư muội sao?”

 

Lâm Tức nhàn nhạt đáp: “Nàng muốn theo y đạo.”

 

Cửu Tiêu lập tức nói: “Ta có một bộ Ly Uyên châm do sư tổ để lại.”

 

Lâm Tức dừng bước, nghiêng người quay lại nhìn chàng.

 

Cửu Tiêu rất thông minh: “Vậy ta đi lấy cho sư thúc ngay. Chỉ là bên Mặc Vũ sư đệ, mong sư thúc tha cho hắn một lần.”

 

Lâm Tức nói: “Hai mươi năm sau, hắn sẽ tự khôi phục nguyên dạng.”

 

Hai mươi năm, một khoảng thời gian không quá dài cũng không quá ngắn đối với một tu sĩ.

 

Cửu Tiêu biết điều liền thôi, quay về lấy Ly Uyên châm đến đưa cho Lâm Tức.

 

Sau khi nhận được bộ châm này, Lâm Tức lại chọn thêm vài loại tài liệu, chuẩn bị luyện hóa lại Ly Uyên châm rồi mới đưa cho Sở Ngôn.

 

Thế là hắn mở phòng luyện khí tốt nhất của Lăng Vân Các, lại tìm một đệ t.ử Lăng Vân Các có thể điều khiển Hồn Hỏa để xin mồi lửa, sau đó ở trong phòng luyện khí suốt hơn một tháng.

 

Hơn một tháng sau, Lâm Tức từ phòng luyện khí bước ra, đi thẳng đến Vạn Nhận Phong, hoàn toàn không biết các đệ t.ử Lăng Vân Các đã lén lút mở sòng cá cược sau lưng hắn đã xảy ra biến hóa như thế nào.

 

Chiếc vòng chân Lâm Tức đeo cho Sở Ngôn lúc trước có chức năng định vị, nên vừa đến Vạn Nhận Phong, hắn đã tìm thấy Sở Ngôn đang ngủ gục trên bàn trong thư phòng của Mộ Dương trưởng lão.