La Tương nghe xong hừ lạnh một tiếng, trực tiếp phất tay áo bỏ đi.
Sơ Vũ cất giọng nói: “Ta nghe nói Diệp vương điện hạ gần đây thường đến Diệu Cơ Tư, đại nhân nếu có rảnh, nhớ chú ý nhiều hơn một chút.”
Bao nhiêu năm trôi qua, những hoàng t.ử, công chúa năm xưa theo Sơ Vũ chạy khỏi kinh thành cũng đã trưởng thành. Trong đó, phần lớn đều an phận, dù sao từ nhỏ đã bị hào quang của Sở Ngôn lấn át, sớm đã không còn tâm tư tranh đoạt gì. Nhưng cũng có một hai người, dã tâm bừng bừng.
La Tương không quay đầu lại, chỉ ném lại một câu: “Việc trong triều, liên quan gì đến một cung tỳ nhỏ bé như ngươi.”
Sơ Vũ đã sớm không còn là cung nữ, nhưng nàng cũng không để ý người khác dùng thân phận quá khứ để công kích mình. Chỉ là nàng không hài lòng với câu trả lời của La Tương, lại sợ La Tương vì không tin nàng mà chuyển sang ủng hộ Diệp vương. Dù sao Diệp vương cũng là người có thể nhìn thấy, sờ được, là huyết mạch hoàng thất chân chính.
—— Chỉ có thể để hắn nhìn thấy bệ hạ.
Sơ Vũ không còn cách nào khác, đành lựa chọn thỏa hiệp.
Bên kia, Sở Ngôn trở về thượng giới. Nàng không lập tức xuống Lạc Nhật Loan, mà đi dạo bên ngoài một lúc lâu, cho đến khi Trầm Nguyệt dùng ngọc bài liên lạc gọi nàng trở về, nàng mới ngoan ngoãn quay lại.
Nhưng vừa về đến Lạc Nhật Loan, Sở Ngôn còn chưa kịp thấy Trầm Nguyệt, đã bị Lâm Tức bắt đến thư phòng.
Lại là thư phòng!
Sở Ngôn giận mà không dám nói, bị Lâm Tức ôm eo ngồi lên đùi hắn, không hé một lời.
Lâm Tức ôm Sở Ngôn từ phía sau, hỏi nàng: “Đi đâu?”
Giọng nói khàn khàn mà nguy hiểm, Sở Ngôn cảm thấy ngữ khí này có chút giống người khác, nhưng lại không nghĩ ra là ai, đành gạt bỏ nghi hoặc, trả lời câu hỏi của Lâm Tức trước: “Con có để lại giấy nói rồi.”
Lâm Tức như đang cố tình kiếm chuyện, nhất quyết bắt nàng phải tự mình nói ra: “Đâu?”
Sở Ngôn đành phải trả lời lại một lần cho hắn nghe: “Hạ giới.”
Lâm Tức: “Đi hạ giới làm gì?”
Sở Ngôn: “Con nhớ nhà, về xem một chút.”
Lâm Tức nhớ đến Cửu Tiêu, người vẫn luôn mưu toan thay đổi hiện trạng, nhàn nhạt nói: “Người hạ giới, đều lưu luyến cố thổ như vậy sao?”
Sở Ngôn: “Vì đó là quê hương mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâm Tức ngửi mùi hương của Sở Ngôn, nghe giọng nói của nàng bên tai, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
“Lần sau lại đi, nhớ nói thẳng với ta.” Lâm Tức không thích cảm giác trở về chỉ thấy một tờ giấy mỏng manh.
Sở Ngôn hoàn toàn không hiểu trạng thái hiện tại của Lâm Tức, còn cò kè mặc cả với hắn: “Vậy sư tôn cũng phải đồng ý với con một chuyện.”
“Ngươi nói đi.”
Sở Ngôn xoay người, đối mặt với Lâm Tức, ngồi trên đùi hắn, thương lượng về vấn đề hòa hợp trong đời sống t.ì.n.h d.ụ.c.
Thậm chí còn đưa ra lý lẽ, cuối cùng đảm bảo mình sẽ không vì một số hoạt động không thể nói ra mà trì hoãn chính sự.
Hai tháng sau, Sở Ngôn lại một lần nữa xuống hạ giới. Lần này, ngoài Sơ Vũ, nàng còn gặp một người khác.
“La đại nhân?” Sở Ngôn ngạc nhiên.
Còn La Tương thì nhìn Sở Ngôn, người đã nhiều năm trôi qua mà dung mạo không hề thay đổi, lệ nóng lưng tròng, thậm chí khóc rống lên: “Bệ hạ, lão thần cuối cùng, cuối cùng cũng được gặp người…”
Sở Ngôn: “…?”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Ngươi gọi ta là gì?
Đợi La Tương khó khăn lắm mới kìm nén được cảm xúc kích động, Sở Ngôn còn chưa kịp hỏi, La Tương đã vội vàng hỏi Sơ Vũ bên cạnh: “Trừ Linh tháp đã dừng chưa!”
Sơ Vũ: “Dừng sớm rồi, đó là dùng để đối phó với tu sĩ thượng giới, ta làm sao có thể dùng nó để làm hại bệ hạ.”
Sở Ngôn: “…”
Tháp gì? Đối phó với ai?
Trên sảnh đường, Sở Ngôn ngồi ở vị trí cao nhất, đỡ trán không nói gì.
Nàng vừa mới nghe Sơ Vũ kể sơ qua những gì đã trải qua trong năm năm qua, mới biết được mấy năm nay Sơ Vũ vừa kinh doanh vừa kiêm thêm một việc, lợi dụng những thứ nàng cho để thay mình đoạt lại thiên hạ.
Trớ trêu thay, những thứ Sở Ngôn đưa đều là dựa trên nhu cầu của hạ giới và đề nghị của chính Sơ Vũ, nên đều được sử dụng đúng lúc, đúng chỗ, giúp Sơ Vũ có đủ tiếng nói trong triều đình.
Mà lý do Sơ Vũ vẫn luôn không chịu nói cho Sở Ngôn biết chuyện này, chính là sợ Sở Ngôn không đồng tình với sự kiên trì của nàng, nhất quyết nhường ngôi vị hoàng đế cho em trai, em gái mình.