Tu sĩ khi thay đổi "Đạo" thì tâm cảnh cũng sẽ thay đổi, Hạo Dư Thúy cũng không ngoại lệ. Vì vậy, khi hắn nhìn thấy nữ t.ử váy áo phiêu phiêu ngồi trên cây, phảng phất như sắp thuận gió bay đi, trong lòng hắn dâng lên không phải là ái mộ hay si mê, mà là quyết tâm phải có được nữ nhân này và bí cảnh này.
Tiếc là hắn không biết, nữ t.ử mà hắn nhất định phải có được không chỉ cùng giới tính với hắn, mà còn là đồng nghiệp của hắn.
Cùng nghề ghét nhau chính là thái độ của Mặc Vũ đối với Hạo Dư Thúy hiện giờ.
…
Sau khi lợi dụng thiên tài địa bảo của tiểu linh cảnh để che giấu sát khí, Hạo Dư Thúy cuối cùng cũng có thể cùng Thanh Tầm trở về Vạn Nhận Phong. Hắn thay đổi dung mạo và tên họ, lấy thân phận đệ t.ử của Thanh Tầm để theo nàng bước vào sơn môn Vạn Nhận Phong.
Hắn lần này trở về không vì điều gì khác, chỉ để tìm hiểu rõ ràng tại sao chiếc nhẫn mà hắn dùng để ẩn thân lại rơi vào Thiển Uyên.
Mặc Vũ cũng theo họ trở về, lấy danh nghĩa là đến làm khách.
Khi đệ t.ử Vạn Nhận Phong đăng ký cho chàng, chàng trực tiếp báo sư môn của mình – Lăng Vân Các.
Sau khi báo cáo tầng tầng lớp lớp, chưởng môn Vạn Nhận Phong đã tự mình gặp Mặc Vũ, chỉ vì Lăng Vân Các đã lánh đời nhiều năm, lần này vừa xuất hiện đã giúp Thượng giới trấn áp ma tu và yêu tu ở Thiển Uyên, là môn phái mà hiện tại không ai dám đắc tội.
Dĩ nhiên, Mặc Vũ nói miệng không bằng chứng, chưởng môn Vạn Nhận Phong đã đặc biệt liên lạc với Cửu Tiêu, nghĩ rằng dù Mặc Vũ là giả mạo, cũng có thể nhân cơ hội này nói chuyện với Cửu Tiêu các chủ. Ai ngờ Mặc Vũ thật sự là đệ t.ử của Lăng Vân Các, khiến chưởng môn Vạn Nhận Phong vui mừng khôn xiết, xem Mặc Vũ như thượng khách.
Hạo Dư Thúy không dám gặp chưởng môn, sợ bị phát hiện, nhưng hắn vẫn biết được thái độ của chưởng môn đối với Mặc Vũ từ miệng Thanh Tầm, vì vậy càng thêm kiên định quyết tâm phải bắt lấy Mặc Vũ. Chỉ là trước đó, hắn đi tìm Loan Minh, người đã giúp hắn mang chiếc nhẫn ra khỏi Vạn Nhận Phong lúc trước.
Loan Minh mấy năm nay ở Vạn Nhận Phong sống rất tốt, không chỉ đổi chỗ ở, mà còn có một tiểu viện riêng.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Hạo Dư Thúy gõ cửa tiểu viện của Loan Minh.
Rất nhanh Loan Minh đã ra mở cửa. Nàng dường như từ đầu đã đang đợi ai đó, phát hiện người đứng ngoài cửa không phải người nàng đang đợi, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng rõ rệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng Loan Minh vẫn rất lễ phép hỏi Hạo Dư Thúy: “Xin hỏi ngài là…”
Hạo Dư Thúy lấy ra chiếc nhẫn, Loan Minh cả kinh, ngây người một lúc mới lùi lại vài bước, để Hạo Dư Thúy vào sân của mình.
Cửa được đóng lại, Loan Minh không mời Hạo Dư Thúy vào nhà, mà cứ thế đứng trong sân, chần chừ hỏi: “Sư huynh?”
Hạo Dư Thúy vốn định biến trở lại dáng vẻ ban đầu, để gợi lại ký ức cho Loan Minh, tiện cho việc hành sự sau này. Nhưng hắn thấy Loan Minh không còn sự ỷ lại và tin tưởng với hắn như trước nữa, liền duy trì nguyên dạng: “Là ta.”
Loan Minh thở phào một nửa, nửa hơi còn lại vì bản năng mà gắng gượng giữ lại trong lòng.
Nguyên hình của yêu tu đều là động vật, mức độ nhạy bén với nguy hiểm của động vật trước nay đều cao hơn người rất nhiều.
“Huynh không sao thật sự là quá tốt rồi.” Loan Minh nói một câu từ tận đáy lòng.
Hạo Dư Thúy lại nói: “Cũng không tốt.”
Loan Minh sửng sốt: “Cái gì?”
Hạo Dư Thúy: “Ta nhờ muội giấu chiếc nhẫn ở Uyên Lâm, muội đã làm được chưa?”
Loan Minh mở to hai mắt, khó hiểu nói: “Ta đương nhiên đã làm được, ta sợ nhẫn bị người khác nhặt được, còn đặc biệt treo lên cây, có lá cây che chắn, tuyệt đối sẽ không có ai phát hiện ra nó.”
Hạo Dư Thúy cúi đầu cười nhẹ: “Vậy sao, trong khoảng thời gian đó, có ai đã chạm vào nhẫn không?”
Loan Minh hồi tưởng một chút, vốn định nói lúc đi có người làm rơi nhẫn xuống đất, Sở Ngôn đã nhặt lên trả lại cho nàng, nhưng không biết vì sao, đối mặt với Hạo Dư Thúy có chút kỳ quái trước mắt, nàng lắp bắp nói dối: “Không, không có, không có ai chạm vào nhẫn, vẫn luôn là ta cầm. Sư huynh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Đã xảy ra chuyện gì?” Hạo Dư Thúy không kìm được mà cười nhẹ, có vẻ có chút thần kinh. Ngay sau đó, hắn giơ tay xoa mặt Loan Minh, cảm giác lạnh lẽo khiến Loan Minh rùng mình một cái.