Mặc Vũ cũng phát hiện sự thay đổi của cơ thể mình, không chỉ biến trở lại thành nam nhân, mà còn khôi phục sức lực. Tuy vết thương vẫn còn, nhưng tự mình rời đi đã là quá đủ.
“Cũng coi như sư thúc có lương tâm.”
Cậu bé: “Vừa mới còn gọi người ta là đại ma đầu, giờ đã đổi miệng rồi?”
Ba người ở trên địa bàn của người khác mà thản nhiên ung dung, không lý do gì lại toát ra một vẻ kiêu ngạo.
Một vị trưởng lão Vạn Nhận Phong ghi hận cú ngã vừa rồi, hướng về phía ba người Lăng Vân Các mở miệng, giả vờ mời họ ở lại làm khách, thực chất là muốn giam lỏng họ, làm con át chủ bài để áp chế Lăng Vân Các.
Không động được Vọng Yên, chẳng lẽ họ còn không động được đệ t.ử bình thường của Lăng Vân Các sao? Dù thiên phú có dị bẩm đi nữa thì sao, đây là địa bàn của Vạn Nhận Phong, đối phương lại chỉ có ba người, họ chưa chắc không có sức liều mạng.
Nhưng mà…
“A di đà phật.” Một phật tu không biết từ đâu xuất hiện, đứng sau vị trưởng lão đó, nói một tiếng phật hiệu: “Đa tạ thí chủ hảo ý, chỉ là bần tăng và mọi người còn có việc quan trọng, không làm phiền nữa.”
Dứt lời, từng người từng người đệ t.ử Lăng Vân Các xuất hiện trên quảng trường lớn của chủ phong. Họ quần áo kỳ dị, tạo hình cổ quái, không chỉ có phật tu, âm tu, kiếm tu như những tu sĩ bình thường, mà còn có cổ tu đầu đội trang sức bạc phức tạp, để lộ chân và eo; phù tu toàn thân dán giấy vàng giống như một con cương thi; linh tu cả người trắng như tuyết làm ch.ói mắt người khác… Đầy đủ thể hiện phạm vi thu nhận đệ t.ử rộng lớn của Lăng Vân Các, khiến người ta phải trầm trồ.
Không chỉ trưởng lão đó hoảng sợ, mà các tu sĩ khác, thậm chí cả các đệ t.ử Vạn Nhận Phong từ đầu đến cuối không nói nên lời, cũng bị một đám đệ t.ử Lăng Vân Các đột nhiên xuất hiện dọa cho.
Cậu bé vô ngữ: “Ngươi rốt cuộc đã gọi bao nhiêu người đến vậy.”
Mặc Vũ đáp: “Để tránh sư thúc vì đau lòng mất đi ái đồ mà làm hại thượng giới, ta đã gọi tất cả những ai có thể gọi đến.”
Quả là rất kiêu ngạo.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoặc Ý cung.
Cửu Tiêu từ trong ám đạo đi ra, nhìn ánh nắng bên ngoài không mấy rực rỡ, suy nghĩ có nên ra ngoài đi dạo phơi nắng không.
Sáng sớm hôm nay, chàng đến tìm Lâm Tức, không biết làm sao lại cùng Lâm Tức đi nhầm vào ám đạo của Hoặc Ý cung. Trong lúc đó, họ không thể liên lạc với bên ngoài, cũng không dùng được trận pháp truyền tống, chỉ có thể đi một mạch xuống đáy của Hoặc Ý cung, thấy được ngôi mộ của chủ nhân trước của Hoặc Ý cung, cùng với vô số kỳ trân dị bảo chất đống như núi không thua kém gì kho hàng của Lăng Vân Các.
Vì họ xâm nhập mộ thất đã mở ra cơ quan, đợi Lâm Tức phá hủy cơ quan và nhận được truyền thừa, Cửu Tiêu đang định cùng hắn rời đi, kết quả Lâm Tức đột nhiên biến mất không tăm hơi.
Cửu Tiêu đáng thương không có khả năng xé rách không gian của sư thúc nhà mình, ở dưới đó vòng đi vòng lại một lúc lâu mới ra được, trong lúc đó gặp phải đủ loại bẫy rập, t.h.ả.m không thể tả.
Khó khăn lắm mới từ ám đạo ra, thân thể và tinh thần đều mệt mỏi, Cửu Tiêu đứng một lúc, đột nhiên nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ từ chỗ ngoặt phía sau:
“… Ngươi nói có phải tâm ma của tôn thượng đang hại chúng ta không.”
Sau khi Lâm Tức nhập chủ Hoặc Ý cung, không biết là thật lòng thần phục hay cố ý lấy lòng, một đám yêu tu và ma tu đều gọi Lâm Tức là “Ma Tôn”.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Cửu Tiêu xác định rằng trong khoảng thời gian này tâm ma của Lâm Tức chưa từng xuất hiện, liền đoán lời nói của đối phương là chỉ chuyện tâm ma của Lâm Tức cố ý nói cho đám ma tu và yêu tu ở Thiển Uyên biết dáng vẻ của tiểu sư muội, khiến họ tưởng rằng mình đã tìm được điểm yếu của Lâm Tức.
Những lời oán giận như vậy ở Thiển Uyên được coi là chuyện thường ngày, dù sao ngoài yêu tu thận, còn có không ít ma tu và yêu tu đã chịu thiệt trong sự kiện này, vì vậy họ đều cảm thấy tâm ma đó là cố ý hại họ.
Nhưng hiếm có, lần này lại xuất hiện một giọng nói khác:
“Có lẽ là chính tâm ma cũng không ngờ tới, tôn thượng là thích nàng ấy, cũng là thật sự muốn nàng ấy c.h.ế.t.”
“Còn có chuyện như vậy sao?”