Hậu cung sau buổi tiệc thưởng hương tại cung Diên Hoa trở nên yên tĩnh một cách lạ thường. Sự yên lặng này không mang lại cảm giác bình an, mà giống như bầu không khí đặc quánh trước một cơn bão lớn. Lý Thanh Vân ngồi trong chính điện của Vĩnh Ninh cung, đôi mắt nàng chăm chú quan sát các cung nữ đang bận rộn dọn dẹp. Nàng biết, sau khi trực tiếp làm bẽ mặt Đức phi, những kẻ đó sẽ không bao giờ để nàng yên ổn.
"Nương nương, người đang lo nghĩ điều gì sao ạ?" - Thanh Trúc khẽ khàng hỏi khi thấy chủ t.ử im lặng hồi lâu.
"Bổn cung đang nghĩ xem trong số những người mới được điều đến cung ta, kẻ nào là “chuột nhắt” của cung Diên Hoa." - Lý Thanh Vân nhấp một ngụm trà, giọng nói trầm thấp. "Đức phi nóng nảy nhưng Tuệ Quý phi thì thâm trầm. Họ chắc chắn sẽ không đ.á.n.h từ bên ngoài vào nữa, mà sẽ dùng người của chúng ta để đ.â.m bổn cung từ phía sau."
Quả đúng như dự đoán, chỉ vài ngày sau, Lý Thanh Vân phát hiện ra chiếc trâm ngọc quý giá do Hoàng hậu ban tặng đã biến mất khỏi hộp trang sức. Đồng thời, trong cung bắt đầu râm ran tin đồn về việc Lý Hiền dung thường xuyên lén lút gửi những bức thư tư tình lén lút ra ngoài cung cho một nam nhân lạ mặt. Đây là đòn hiểm: Vu cáo trộm cắp vật báu và ngoại thông, hai tội danh đủ để đưa một phi tần vào thẳng chỗ c.h.ế.t.
Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, một tiếng hô vang lên ngoài cửa cung: "Hoàng thượng giá lâm!"
Lý Thanh Vân giật mình, nhưng nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh. Nàng nhìn sang góc điện, nơi một cung nữ tên là Tố Nhi, kẻ mới được điều từ phủ Nội vụ đến, đang lén lút giấu một vật gì đó vào trong tay áo với vẻ mặt hoảng hốt. Lý Thanh Vân khẽ nhếch môi, nàng đã đợi khoảnh khắc này từ lâu.
Hoàng đế bước vào Vĩnh Ninh cung với long bào uy nghiêm, nhưng gương mặt ngài lộ rõ vẻ mệt mỏi sau khi tranh luận với các đại thần tại Long Thừa điện về vấn đề lương thảo biên thùy. Thấy Lý Thanh Vân duyên dáng quỳ nghênh đón, ngài tiến lại gần, đưa tay đỡ nàng dậy.
"Tĩnh ái khanh, trẫm nghe nói dạo này nàng không được khỏe, nên đặc biệt ghé thăm." - Hoàng đế dịu dàng nói, ánh mắt ngài dành cho nàng luôn có một sự trân trọng khác biệt.
"Thần thiếp tạ ơn Hoàng thượng quan tâm. Thần thiếp vẫn ổn, chỉ là có chút chuyện phiền lòng nhỏ trong cung." - Lý Thanh Vân khéo léo dẫn dắt câu chuyện, ánh mắt nàng liếc nhìn Tố Nhi đang quỳ run rẩy ở phía xa.
Hoàng đế ngồi xuống ghế rồng, nhấp chén trà do đích thân Thanh Vân pha. Ngài bỗng nhiên trầm giọng: "Trẫm cũng nghe được vài lời đồn thổi không hay về Vĩnh Ninh cung. Có kẻ gửi bản tấu chương tố cáo nàng quản lý người dưới không nghiêm, để xảy ra việc mất cắp vật ban tặng của Hoàng hậu, lại còn có quan hệ mập mờ với kẻ ngoài cung. Nàng định giải thích sao?"
Lý Thanh Vân không hề hoảng loạn, nàng quỳ sụp xuống, đôi mắt rưng rưng lệ nhưng giọng nói vẫn kiên định: "Hoàng thượng anh minh, thần thiếp vào cung một lòng vì người, vì gia tộc. Những lời đồn đó rõ ràng là muốn hãm hại thần thiếp. Vật của Hoàng hậu ban tặng thực sự đã mất, nhưng không phải do thần thiếp sơ suất, mà là có kẻ gian trong cung muốn mượn nó làm bằng chứng để vu cáo thần thiếp."
Hoàng đế đập mạnh tay xuống bàn: "Kẻ nào to gan đến thế? Ngay trước mặt trẫm, ái khanh cứ hãy nói rõ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Thanh Vân chỉ tay về phía Tố Nhi: "Thần thiếp xin Hoàng thượng hãy lệnh cho Đại tổng quản thái giám lục soát người của cung nữ Tố Nhi kia. Vừa rồi khi nghe tiếng hô giá lâm, thần thiếp thấy nàng ta hành động rất lạ."
Tố Nhi tái mặt, định bỏ chạy nhưng đã bị các thị vệ giữ lại. Khi Đại tổng quản lục soát tay áo của nàng ta, chiếc trâm ngọc quý giá của Hoàng hậu rơi ra cùng với một lá thư nặc danh ghi lại những lời yêu đương nhăng cuội, cố ý bắt chước nét chữ của Lý Thanh Vân.
Hoàng đế nhìn chiếc trâm và lá thư, sắc mặt ngài trở nên vô cùng đáng sợ. Ngài không nhìn Tố Nhi, mà nhìn về phía cung Diên Hoa và cung Thừa Càn xa xôi.
"Nói! Ai đã sai ngươi làm việc này?" - Ngài quát lớn.
Tố Nhi sợ hãi đến mức ngất xỉu, không nói được lời nào. Lý Thanh Vân lúc này mới tiến lại gần Hoàng đế, nhẹ nhàng đặt tay lên vai ngài để trấn an: "Hoàng thượng bớt giận. Kẻ này chỉ là một quân cờ nhỏ. Điều thần thiếp lo lắng là những bản mật trát giả mạo nét chữ của phụ thân thần thiếp nhằm gây hiềm khích giữa người và Lý gia. Phụ thân thần thiếp ở triều đang nỗ lực truy thu thuế lương thảo cho quân đội, chắc chắn đã đụng chạm đến lợi ích của những thế gia lâu đời."
Hoàng đế thở dài, ngài nắm lấy tay Thanh Vân: "Trẫm biết. Phụ thân nàng vừa gửi một bản trát điều tra rất chi tiết về việc đầu cơ lương thực tại biên thùy. Những kẻ đó thấy không thể đ.á.n.h đổ ông ấy ở triều nên muốn mượn tay trẫm để trừng phạt nàng ở hậu cung. Chúng coi trẫm là kẻ ngốc sao?"
Cơn giận của Thiên t.ử không chỉ nhắm vào một cung nữ nhỏ bé. Ngài lập tức hạ lệnh ban c.h.ế.t Tố Nhi tại chỗ, đồng thời ban chiếu cảnh cáo nghiêm khắc đến tất cả các cung lớn, khẳng định sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Lý thị Tĩnh Hiền dung.
Tối hôm đó, Hoàng đế quyết định ở lại Vĩnh Ninh cung. Dưới ánh nến lung linh, ngài và Lý Thanh Vân cùng nhau xem những bản đồ quân sự của biên giới, điều mà ngài chưa bao giờ làm với bất kỳ phi tần nào khác.
"Tĩnh ái khanh, nàng không giống những nữ nhân chỉ biết tranh phấn sáp. Nàng hiểu được nỗi lo của trẫm về sự công bằng của quốc gia." - Hoàng đế bộc bạch.
Lý Thanh Vân tựa đầu vào vai ngài, trong lòng nàng thầm tính toán: "Thần thiếp nguyện làm đôi mắt của người tại Trường Thành, giúp người nhìn thấu những góc khuất mà công minh khó lòng vươn tới."
Trò chơi "mèo vờn chuột" này đã có một bước ngoặt lớn. Lý Thanh Vân đã mượn tay Hoàng đế để thanh lọc nội bộ, đồng thời gửi một thông điệp mạnh mẽ đến phe cánh của Tuệ Quý phi và Đức phi: Đừng hòng dùng những chiêu trò tầm thường để lay chuyển vị thế của nàng. Tuy nhiên, nàng cũng hiểu rằng, việc Hoàng đế quá sủng ái và tin tưởng nàng sẽ khiến Hoàng hậu bắt đầu cảm thấy bị đe dọa. Sự công bằng của Hoàng hậu là duy trì trật tự, còn sự thăng tiến của nàng lại đang phá vỡ cái trật tự cũ kỹ đó.
Nàng nhìn ra cửa cung, nơi bóng đêm đang bao trùm. Một ván bài lớn hơn còn đang chờ, liên quan đến binh quyền và quyền lực tuyệt đối của lục cung.