Danh hiệu Tĩnh Hiền Phi mang lại cho Lý Thanh Vân quyền lực tối thượng tại cung Nội vụ, khiến nàng trở thành phi tần quyền lực bậc nhất hậu cung, chỉ sau Hoàng hậu. Thế nhưng, đi cùng với vinh quang tột đỉnh đó là một sự cô độc đến đáng sợ. Giờ đây, mỗi bước chân nàng đi tại Ngự Uyển đều nhận được những cái cúi đầu đầy kính sợ, nhưng khi nàng vừa đi khuất, sau lưng nàng là những tiếng xì xào của sự đố kỵ và những bản thư mật được gửi đi khắp nơi để tìm cách hạ bệ nàng.
Mối quan hệ rạn nứt giữa bộ ba quyền lực chính thức bước vào giai đoạn bùng nổ khi chuyến tuần du mùa xuân của Hoàng đế được công bố. Theo lệ cũ của Trường Thành, chuyến đi này không chỉ là để vãn cảnh, mà còn là để Hoàng đế kiểm tra binh quyền tại biên cương. Thông thường, chỉ Hoàng hậu và một vị phi tần có thâm niên nhất mới được tháp tùng.
"Tại sao lại là Tĩnh Hiền Phi? Tại sao nàng ta lại được ưu tiên đến thế?" - Thục Phi giận dữ đập vỡ chiếc bình cổ trong cung của mình. Những mảnh sứ vỡ tan nát cũng giống như sự kiên nhẫn cuối cùng của nàng dành cho Lý Thanh Vân. "Ta đã ở bên Hoàng thượng mười năm, ta đã hy sinh thanh xuân để bảo vệ Hoàng t.ử khỏi hàng nghìn âm mưu độc hại, vậy mà ngài lại chọn một kẻ mới vào cung chưa đầy năm để đi cùng trong một chuyến đi quan trọng đến thế?"
Chiếu chỉ tháp tùng chuyến tuần du do chính tay Hoàng đế chấp b.út đã như mồi lửa thổi bùng ngọn lửa ghen tuông bấy lâu nay của Thục Phi. Nàng ta cảm thấy mình không chỉ bị bỏ rơi, mà còn bị phản bội bởi chính người tỷ muội tốt mà nàng ta từng coi là quân cờ trung thành. Thục Phi bắt đầu bí mật liên lạc với những vị đại thần cũ trong Ngự sử vốn đang lo ngại về việc gia tộc họ Lý đang dần kiểm soát bộ Hình. Nàng muốn dùng sức mạnh của quan triều để gây áp lực, ép Hoàng đế phải gạch tên Lý Thanh Vân ra khỏi danh sách tuần du.
Trong khi đó, Hoàng hậu nương nương cũng không ngồi yên nhìn sủng ái của Hoàng đế chỉ tập trung vào một phía. Nàng không phản đối công khai vì sợ làm phật lòng quân vương, nhưng nàng lại âm thầm dùng quyền lực của mình để cắt giảm đội vệ sĩ bảo vệ cung Trường Xuân trong suốt chuyến đi.
"Ngươi muốn thể hiện sự tiết kiệm, muốn dùng sự giản dị để lấy lòng dân chúng, ta sẽ cho ngươi toại nguyện." - Hoàng hậu thầm nghĩ khi đóng dấu ấn triện lên bản điều động vệ binh. Nàng cố tình lấy cớ là để dành ngân sách cho việc cứu trợ thiên tai ở phía Nam để cắt giảm một nửa hộ vệ của Lý Thanh Vân. Hoàng hậu muốn nàng phải đối mặt với thực tế khắc nghiệt: Nếu không có sự bảo hộ của Hoàng hậu, mạng sống của nàng tại vùng biên thùy xa xôi sẽ mong manh như hạt sương trên lá.
Lý Thanh Vân nhận ra tất cả những trò chơi ngầm này. Nàng nhìn chiếu điều động vệ binh bị cắt giảm và nghe ngóng được những cuộc gặp gỡ bí mật của Thục Phi mà không hề lộ ra một tia d.a.o động. Nàng hiểu rằng, cả Thục Phi và Hoàng hậu giờ đây đều đang mong chờ nàng thất bại, thậm chí là mong chờ nàng không thể trở về sau chuyến đi này.
Giữa lúc đó, mật tin chấn động từ biên thùy về vụ ám sát do tàn dư của Tống gia chuẩn bị gửi đến tay nàng. Lý Thanh Vân đứng trước một lựa chọn mang tính quyết định cho toàn bộ cuộc đời mình: Nàng nên báo cho Hoàng hậu để thể hiện sự phục tùng và mong cầu sự phối hợp? Hay báo cho Thục Phi để hàn gắn mối quan hệ đang rạn nứt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng nhìn vào hai bức thư đã được nàng viết sẵn trên bàn, rồi chậm rãi cầm lấy cả hai, ném chúng vào chậu than đang cháy đỏ rực.
"Nếu báo cho Hoàng hậu, nàng ta chắc chắn sẽ dùng thông tin này để kiểm soát ta, hoặc tệ hơn là dùng nó để tạo ra một t.a.i n.ạ.n khiến ta biến mất mãi mãi. Nếu báo cho Thục Phi, nàng ta hiện nay đang quẫn bách vì ghen tuông, hoàn toàn có thể dùng nó để thỏa hiệp với phe cánh phản loạn nhằm đổi lấy sự thất sủng của ta." - Lý Thanh Vân thầm nhủ, đôi mắt phản chiếu ánh lửa cam rực rỡ. "Trong cái Trường Thành này, lòng tin là thứ xa xỉ nhất và cũng là thứ nguy hiểm nhất. Kẻ nắm giữ bí mật cuối cùng mới là kẻ có quyền định đoạt cuộc chơi."
Nàng quyết định giữ kín hoàn toàn thông tin này và chỉ báo trực tiếp cho Hoàng đế vào khoảnh khắc đoàn tuần du chuẩn bị rời khỏi kinh thành. Hành động này chính là nhát d.a.o cuối cùng cắt đứt mối quan hệ ba người. Khi Hoàng đế biết nàng có mật tin quan trọng mà không thông báo qua Hoàng hậu hay Thục Phi, ngài sẽ càng thêm tin tưởng vào lòng trung thành tuyệt đối của nàng, coi nàng là người duy nhất thực lòng vì ngài. Nhưng đối với Hoàng hậu, đây là hành vi "vượt mặt" và khinh thường quyền uy mẫu nghi không thể tha thứ. Còn với Thục Phi, đó là sự khinh miệt đối với tình tỷ muội bấy lâu nay.
Tối hôm đó, Hoàng đế ghé thăm cung Trường Xuân. Ngài thấy Lý Thanh Vân đang trầm tư bên bản đồ địa hình vùng biên giới, vẻ đẹp của nàng dưới ánh nến vừa dịu dàng lại vừa cương nghị. Ngài ôm lấy nàng từ phía sau, cảm nhận được mùi hương hoa nhài thoang thoảng.
"Vân nhi, trẫm thấy Hoàng hậu và Thục Phi dạo này có vẻ lạnh nhạt với nàng. Nàng có thấy áp lực và mệt mỏi không?"
Lý Thanh Vân xoay người lại, tựa đầu vào n.g.ự.c Hoàng đế, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy ẩn ý gieo mầm: "Hoàng thượng, thần thiếp chỉ làm những gì đúng với chức trách của một vị Phi, đúng với quy củ Hậu cung. Nếu sự tận tâm của thần thiếp vô tình khiến các tỷ muội phiền lòng, thần thiếp nguyện chịu mọi quở trách. Nhưng thần thiếp không thể vì sợ sự lạnh nhạt của lòng người mà để người phải đối mặt với hiểm nguy ở nơi biên thùy xa xôi."
Câu nói của nàng vô cùng thâm thúy: Vừa khẳng định mình là người chịu uất ức, vừa khéo léo tiết lộ về sự nguy hiểm sắp tới, lại vừa âm thầm tố cáo thái độ không mấy tích cực của hai vị kia. Hoàng đế thở dài, ngài càng thêm tin rằng chỉ có Lý Thanh Vân mới thực sự lo lắng cho an nguy của ngài mà không màng đến những toan tính phe phái.
Ván bài sinh t.ử đã được bày ra trên mặt bàn gỗ đàn hương. Chuyến tuần du biên thùy sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc hành quân, mà là một chiến trường thực sự nơi mối quan hệ rạn nứt giữa ba người phụ nữ quyền lực nhất sẽ dẫn đến những kết cục t.h.ả.m khốc. Lý Thanh Vân đã chọn con đường đứng trên đỉnh cao cô độc, nàng sẵn sàng đối mặt với cả sự phản bội của đồng minh cũ và sự trừng phạt tàn khốc của bậc mẫu nghi để bảo vệ lấy tương lai mà nàng đã dày công gây dựng.