Nhất Chỉ Hôn Thư

Chương 1: Người đàn ông cô từng ngủ cùng là Lạc Cẩn Hanh!!



Tháng Sáu.

Những cơn mưa rào mùa hạ khiến cả thành phố trở nên ngột ngạt, mùi ẩm ướt nồng nặc xộc vào mũi. Cơn mưa vừa dứt, mặt đường vẫn còn loang loáng nước.

Tô Hi Nguyệt đứng tựa vào lan can trên làn dừng khẩn cấp của đường cao tốc. Thời tiết tồi tệ cộng với việc xe bị nổ lốp khiến sự bực bội trong lòng cô dâng cao như sóng trào.

Hôm nay cô vốn có lịch đi công tác phỏng vấn ở thành phố lân cận. Đang đi giữa đường cao tốc, cô càng lái càng thấy có gì đó sai sai, vừa định tấp xe vào lề thì "rầm" một tiếng, đầu xe đột ngột mất lái, đ.â.m sầm vào đuôi chiếc xe phía trước. Tô Hi Nguyệt giật b.ắ.n mình, vội vàng siết c.h.ặ.t vô lăng để giữ vững thân xe, đạp lính quýnh phanh, lết bánh thêm hơn tám mươi mét mới dừng hẳn lại được.

Đối phương là một chiếc Honda giá tầm hơn hai trăm triệu, cốp sau bị móp, sơn bong tróc khá nặng, nhưng xem ra vẫn chưa thê t.h.ả.m bằng xe của cô.

Tô Hi Nguyệt lập tức gọi điện cho bên bảo hiểm, hiện tại họ đang trên đường đến.

"Này cô gái, không biết lái xe thì đừng có ra đường. Xe tôi mới mua, mới sang ngày thứ hai đã bị cô đ.â.m hỏng rồi, biển số còn chưa kịp gắn nữa đấy. Cô xem, thật là xui xẻo mà!"

Người đàn ông tầm bốn mươi tuổi, bụng phệ, nói giọng phổ thông lơ lớ địa phương khiến màng nhĩ Tô Hi Nguyệt nhói lên đau nhức.

"Tôi sẽ bồi thường cho ông."

"Tôi nói cho cô biết, con xe này tôi phải đợi hơn nửa năm, nhờ vả bao nhiêu quan hệ mới lấy được đấy. Không phải cứ sửa xe là xong chuyện đâu, thời gian tôi chờ đợi cô phải đền, rồi cả tiền tổn thất tinh thần nữa. Vừa rồi bị đ.â.m một cái, giờ tim tôi vẫn còn đập thình thịch đây này..."

Tô Hi Nguyệt không thể nghe nổi nữa, một chiếc Honda rách mà cũng phải xếp hàng chờ hơn nửa năm sao?

Cô phớt lờ người đàn ông phía sau, kéo cửa xe rồi trực tiếp ngồi vào trong.

Cửa kính kéo lên, không gian cách âm cực tốt của xe đã ngăn cách mọi sự ồn ào hỗn loạn bên ngoài. Tô Hi Nguyệt mới cảm thấy mình như vừa sống lại được đôi chút.

Trong xe hương thơm thoang thoảng, ánh sáng mờ ảo, đệm ghế bằng lông cừu mềm mại. Chiếc túi Hermès da cá sấu bị ném tùy tiện ở ghế sau, mùi da thuộc đắt tiền ngay lập tức bị làn hương lạnh lấn át.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Cánh tay người phụ nữ thon dài, mịn màng, nhẹ nhàng khoanh trước n.g.ự.c. Chiếc váy body màu tím rực rỡ và kiêu sa, khuôn mặt nhỏ nhắn, cổ cao thanh tú, làn da trắng ngần. Trên xương quai xanh mảnh mai đeo một sợi dây chuyền hình ngôi sao mẫu mới nhất mùa hè của Chanel, nốt ruồi mỹ nhân nơi khóe mắt càng tôn thêm vẻ quyến rũ.

Trắng trẻo, xinh đẹp, vóc dáng chuẩn chỉnh đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Có điều, đôi lông mày thanh tú hơi nhướng lên, dường như đang không thoải mái.

Tô Hi Nguyệt nhẹ nhàng đặt tay lên bụng.

Hôm nay là ngày 16, "bà dì" đã trễ hai tuần rồi. Cô vốn rất đều đặn, cho dù sinh hoạt có thất thường hay ăn đồ lạnh thì cùng lắm chỉ đau bụng chứ chưa bao giờ trễ hẹn. Chẳng lẽ...

Một ý nghĩ đáng sợ bắt đầu nảy mầm trong đầu.

Tô Hi Nguyệt phiền não vò đầu bứt tai, lòng đầy u uất. Hôm đó cô nhớ rõ là có dùng biện pháp bảo vệ rồi mà, không lẽ xui xẻo đến mức rơi trúng cái 2% xác suất đó sao?

Đúng lúc này có điện thoại gọi đến, cô không kịp nghĩ nhiều, nhấn nghe.

"Chị Hi Nguyệt, chị đang ở đâu thế? Tổng biên tập vừa nổi trận lôi đình, bảo chị về ngay lập tức."

"Chị gặp chút chuyện trên đường, có việc gì vậy?"

"Bên Trạch Nhuận không đợi được chị nên đã gọi điện đến công ty, tổng biên tập đã để phóng viên Trần đi thay rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trợ lý Hạ Oánh hạ thấp giọng: "Em vừa đi ngang qua văn phòng, nghe ý của tổng biên tập là định không cho chị tham gia buổi phỏng vấn của Hoàn Vũ nữa. Chị Hi Nguyệt, chị mau về đi."

"Được, chị biết rồi."

Điện thoại ngắt kết nối, ánh sáng tắt ngóm, trong xe lại rơi vào bóng tối.

Mưa phùn lạnh lẽo, ẩm ướt như những mũi kim đ.â.m vào da thịt, thấm sâu vào xương tủy. Tô Hi Nguyệt nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi dài, nhưng luồng trọc khí đó không tan đi mà cứ nghẹn lại ở cổ họng, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c như muốn nổ tung.

Cô đột ngột mở mắt ra.

"...Mẹ kiếp."

Sau khi người của công ty bảo hiểm đến, Tiểu Chu - trợ lý của bố cô cũng vừa vặn có mặt. Tô Hi Nguyệt ném chìa khóa cho Tiểu Chu rồi quay về công ty.

Sáu giờ tối, trời nhá nhem, đường xá tấp nập xe cộ, những tòa nhà cao tầng lẩn khuất trong mây.

Tô Hi Nguyệt vừa đến công ty, đặt túi lên bàn chuẩn bị đi vào văn phòng tổng biên tập thì một giọng nữ trong trẻo đầy ý cười vang lên.

"Đây chẳng phải là đại phóng viên Tô của chúng ta sao? Tôi còn tưởng cô đi du lịch nước ngoài tận hưởng rồi chứ, không ngờ lại gặp cô ở đây đấy."

Khương Giai Di diện một chiếc váy công sở màu mơ, mái tóc xoăn sóng xõa sau lưng, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt: "Thật là vất vả quá đi, muộn thế này chúng tôi sắp tan làm rồi mà cô còn đến công ty. Eo có đau không, chân có mỏi không?"

Lời này nghe thì có vẻ quan tâm, nhưng thực chất lại tràn đầy sự mỉa mai.

Hạ Oánh nhịn không được lên tiếng: "Chị Hi Nguyệt là phóng viên của công ty, có công việc thì tất nhiên chị ấy phải đến rồi."

Khương Giai Di cười tươi hơn: "Hóa ra vẫn còn nhớ mình là phóng viên à? Đi phỏng vấn mà lại biến mất không thấy tăm hơi, để khách hàng tức giận tìm tận đến công ty, tôi còn tưởng cô quên mất thân phận của mình rồi chứ."

Khương Giai Di là bạn gái của Trần Việt Ly - đối thủ không đội trời chung của cô, cũng là đàn em cùng trường. Hồi mới vào công ty, Tô Hi Nguyệt nể tình đồng môn nên rất quan tâm, thường mua trà sữa, tặng vòng tay mẫu mới cho cô ta. Không ngờ lại gặp phải kẻ vô ơn, mới được hai tháng đã cặp với Trần Việt Ly rồi âm thầm đ.â.m sau lưng cô. Mấy tin đồn ác ý về cô trong công ty đều là "tác phẩm" của đôi tình nhân này.

Tô Hi Nguyệt lạnh lùng liếc nhìn cô ta: "Cô rảnh quá không có việc gì làm à? Tôi nói eo đau chân mỏi, cô định quỳ xuống bóp cho tôi chắc? Cô có muốn thì tôi cũng chê bẩn đấy."

"Cô!" Bị đ.â.m trúng tim đen, Khương Giai Di tức đến đỏ mặt: "Đến buổi phỏng vấn cũng không giữ được, bị người ta cướp mất rồi thì có gì mà đắc ý."

"Tôi không dựa hơi đàn ông mà vẫn trụ lại được ở công ty, cô nói xem tôi có nên đắc ý không?"

Năm đó khi Khương Giai Di mới chuyển chính thức đã phạm lỗi lớn, làm lộ nội dung bảo mật quý của công ty cho đối thủ. Tổng biên tập nổi trận lôi đình, ra lệnh sa thải và không bao giờ tuyển dụng lại. Nhờ Trần Việt Ly cầu xin mãi mới giữ lại được, hai năm trôi qua giờ cô ta vẫn chỉ là một phóng viên thực tập.

Cãi không lại, Khương Giai Di hừ một tiếng, nện gót giày cao gót bỏ đi cùng nhóm bạn. Tô Hi Nguyệt chẳng buồn để tâm, xoay người bước vào văn phòng tổng biên tập.

"Cô không cần nói nữa, chuyện này tôi đã quyết định rồi." Tổng biên tập Triệu Tĩnh đẩy gọng kính vàng, giọng điệu nghiêm nghị: "Công ty chúng ta trước nay luôn trọng dụng người có năng lực, ai tạo ra lợi ích cho công ty thì tôi tin tưởng và coi trọng người đó."

"Buổi phỏng vấn Trạch Nhuận tôi đã giao cho Tiểu Trần rồi. Giao cho cô mà cô không hoàn thành tốt, đó là trách nhiệm của cô, không liên quan đến tôi. Còn dự án Hoàn Vũ, nếu cô vẫn muốn tham gia, tôi cho cô ba ngày, nếu trong ba ngày không lấy được bài phỏng vấn, tôi sẽ thay người."

Tô Hi Nguyệt cau mày: "Dự án này tôi đã theo ba tháng rồi, bà không thể tùy tiện giao thành quả lao động của tôi cho người khác như thế được. Hơn nữa, tôi có thể hẹn lại lịch phỏng vấn khác."

"Công ty không đợi được, tôi phải đảm bảo chúng ta là bên đưa tin độc quyền đầu tiên. Nếu nhà khác đăng trước chúng ta, cô có đền bù nổi tổn thất không?"