Nửa giờ sau, Tô Hi Nguyệt đã thu dọn xong hành lý.
Đồ đạc của cô không nhiều, những món lớn đã được xe của công ty vận chuyển chở đi trước một chuyến, số còn lại vì dời đến nơi gần nên nếu thiếu gì hoặc muốn quay về ở vài ngày cũng rất thuận tiện.
Xuống lầu, Lạc Cẩn Hanh giúp cô xếp túi xách và vali vào cốp xe.
Hôm nay anh lái một chiếc Cullinan màu đen, thân xe rộng rãi, sang trọng, không gian chứa đồ cực kỳ lý tưởng cho những chuyến đi xa hay chở đồ đạc cồng kềnh.
Đóng cốp xe lại, Lạc Cẩn Hanh bước tới bảo: "Xe của em cứ để đó, đừng lái nữa."
"Vậy tôi đi làm bằng gì?"
Anh thong thả đáp: "Trong dàn xe của tôi, em cứ chọn lấy một chiếc."
Tô Hi Nguyệt cũng chẳng buồn khách sáo với anh, gật đầu: "Được thôi." Rồi cô mở cửa ghế phụ ngồi vào.
Lên xe, Lạc Cẩn Hanh không vội khởi hành mà quay sang hỏi: "Đồ đạc mang đủ hết chưa? Có sót gì không?"
Việc đầu tiên Tô Hi Nguyệt làm là hạ kính cửa sổ để làn gió mát rượi ùa vào mặt, nghe vậy cô chỉ lơ đãng "ừm" một tiếng.
"Đưa cho tôi đi, tôi giữ giúp em."
Tô Hi Nguyệt không hiểu, quay đầu nhìn anh. Lạc Cẩn Hanh nói: "Chứng minh thư. Sáng mai tôi qua công ty đón em rồi tiện đường đi luôn, đỡ mất công sáng mai em lại cuống cuồng đi tìm."
Lời này nghe sao mà quen tai, giọng điệu cũng có phần giống người quen cũ.
Tô Hi Nguyệt tặc lưỡi hai cái, không đưa cũng chẳng nói không cho, chỉ im lặng nhìn anh chằm chằm. Một lúc sau cô mới cười bảo: "Sợ tôi chạy mất à?"
Lạc Cẩn Hanh đón lấy ánh mắt cô. Cô khẽ nghiêng đầu, khóe môi dần nhếch lên, không hẳn là một nụ cười trọn vẹn mà là một đường cong đầy ẩn ý, âm cuối kéo dài mang theo chút tinh quái cố tình.
Không gian tĩnh lặng vài giây.
Anh thu hồi tầm mắt, không phủ nhận, chỉ bình thản đáp một tiếng "ừm".
Sự thừa nhận dứt khoát này ngược lại khiến Tô Hi Nguyệt ngẩn người.
Chiếc túi xách nhỏ bằng da cừu đang đặt trên bệ điều khiển trung tâm, Lạc Cẩn Hanh rũ mắt nhìn lướt qua rồi dời tiêu điểm lên mặt cô. Đôi mắt đen sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng, phản chiếu rõ mồng một hình bóng cô trong đó.
Anh không tiến thêm bước nào, dừng lại hai giây như muốn hỏi: Có được không?
Tô Hi Nguyệt không nghe rõ, đến khi phản ứng lại thì anh đã cúi người, đường hoàng cầm lấy chiếc túi nhỏ ngay trước mặt cô.
Động tác mượt mà tự nhiên như đã tập dượt từ trước; mở khóa, rút thẻ, rồi kẹp tấm thẻ mỏng manh ấy giữa đầu ngón tay. Cả chuỗi hành động diễn ra nhanh đến mức Tô Hi Nguyệt không kịp thốt lên lời nào.
Món đồ thuộc về cô giờ đã nằm gọn trong túi áo bên trái của anh, vị trí gần trái tim nhất.
Sau khi cất kỹ, anh nhẹ nhàng vỗ lên túi áo: "Mai trả em."
...
Chiếc xe lăn bánh êm ái vào trục đường chính, hòa vào dòng xe cộ hối hả.
Lạc Cẩn Hanh lái xe rất vững, cũng giống như con người anh vậy: tập trung, mượt mà và luôn giữ khoảng cách an toàn chuẩn sách giáo khoa, hoàn hảo đến mức không thể bắt lỗi.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn lấp lánh như tranh vẽ, màn đêm xanh thẫm bắt đầu lan tỏa trên bầu trời.
Tô Hi Nguyệt ngồi yên ở ghế phụ, dây an toàn siết nhẹ trước n.g.ự.c, vòng tay ôm lấy chiếc túi da cừu.
Khóa kéo đã được kéo lại, chính tay Lạc Cẩn Hanh làm, lúc đưa lại cho cô anh còn tinh tế vuốt phẳng chỗ mình vừa chạm vào, bảo là phải để chủ nhân của nó thấy hài lòng mới được.
Ngay cả khi cô dỗi hờn bảo quai túi bẩn rồi, anh cũng dùng khăn tay lau đi lau lại tận ba phút, mãi đến khi cô không nhìn nổi nữa, giật phắt lại bảo anh lo mà lái xe đi thì anh mới thôi.
Thái độ lịch sự khách sáo đến mức gần như thành kính, nhưng cô lại thấy có gì đó sai sai, rất kỳ lạ, mà lạ ở đâu thì cô không diễn tả được.
Giống như kiểu bạn đang xắn tay áo định lao vào đại chiến một trận ra trò, kết quả là cơn giận còn chưa kịp bùng phát đã bị người ta vuốt ve cho tan biến sạch sẽ, mấu chốt là bạn còn chẳng biết cơn giận xì ra lối nào mà mọi chuyện đã xong xuôi cả rồi.
Đến khi tỉnh táo lại cô mới nhận ra, mọi thứ của mình đã được sắp xếp đâu ra đấy: sống chung, đăng ký kết hôn, thậm chí đến cả chứng minh thư cũng bị người ta lấy đi ngay trước mặt.
Một cảm giác không rõ là bất mãn hay là tính khí ngang ngạnh lâu ngày trỗi dậy len lỏi vào tim.
Tô Hi Nguyệt thấy n.g.ự.c hơi nghẹn, cô buông chiếc túi đang ôm ra, ném thẳng lên đùi anh. Tay cầm vô lăng của Lạc Cẩn Hanh khựng lại, nhìn cô.
"Không có chỗ để, anh cầm hộ tôi."
"Được."
Xe chạy lên một đoạn cầu vượt dọc bờ sông, tầm nhìn bỗng chốc mở rộng. Con đường này dẫn về khu biệt thự dành cho giới siêu giàu ở ngoại ô, xe cộ thưa thớt, chỉ lác đác vài chiếc luôn giữ khoảng cách an toàn.
Anh bật chế độ lái tự động, tư thế hai tay nắm c.h.ặ.t vô lăng lúc nãy giờ chuyển sang một tay hờ hững.
Các đốt ngón tay to rộng, rõ ràng, chỉ đặt hờ lên phía dưới bên phải vô lăng, chiếc xe vẫn lướt đi êm ru theo quỹ đạo định sẵn.
Tô Hi Nguyệt khoanh tay, nhìn anh dùng tay còn lại cất chiếc túi ra phía sau, rồi nghe anh hỏi xem còn món gì muốn để ra sau nữa không. Cô cúi đầu kiểm tra, thấy trên người trống trơn.
"Hết rồi à?"
Tô Hi Nguyệt không đáp.
Giọng anh mang theo ý cười, kiên nhẫn bảo: "Vẫn còn một quãng đường nữa, mệt thì chợp mắt một lát đi."
"Lạc Cẩn Hanh, anh cố ý đúng không?" Tô Hi Nguyệt xoay người lại, giọng điệu không mấy thân thiện.
"Cố ý chuyện gì?"
"Đừng có giả ngốc, tôi đồng ý mai đi đăng ký kết hôn lúc nào?"
Lạc Cẩn Hanh không vội trả lời, anh bẻ lái một đường vòng điêu luyện rồi mới nhìn cô, đôi mày hơi nhấn xuống, hỏi ngược lại: "Em không muốn à?"
"Tôi..." Tô Hi Nguyệt ấp úng: "Dựa vào đâu mà anh bảo ngày nào đi là ngày đó đi, làm như tôi chẳng có chút quyền tham gia nào vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vậy em muốn khi nào, nói tôi nghe xem."
Tô Hi Nguyệt đứng hình, vốn định giành lại thế chủ động để áp chế anh, ai dè sơ sẩy một cái lại bị anh dắt mũi quay về chuyện cũ: "Anh đừng có đ.á.n.h trống lảng, bẻ cong ý tôi."
Lạc Cẩn Hanh khẽ cười một tiếng. Tô Hi Nguyệt thấy tiếng cười này như sự khiêu khích, cực kỳ chướng tai, nếu không phải anh đang lái xe chắc cô đã tung một cước rồi.
Cảm giác như đ.ấ.m vào bông, đối phương chẳng hề hấn gì mà bản thân thì tức đến nổ phổi.
Cô bĩu môi, dứt khoát quay mặt đi không thèm đếm xỉa đến anh nữa, tự nhủ hôm nay Lạc Cẩn Hanh không bình thường, không thể dùng tư duy người thường để hiểu được, đợi lần sau có cơ hội cô nhất định phải đè đầu cưỡi cổ anh một phen cho bõ ghét.
Đi được nửa đường, cô lại không nhịn được mà liếc nhìn một cái.
Lạc Cẩn Hanh vẫn ngồi đó, mắt nhìn thẳng, tập trung lái xe như thể mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, chỉ là nơi khóe miệng dường như thoáng hiện một nụ cười ý vị, nhưng đã biến mất trước khi cô kịp nhìn kỹ.
Đèn đường dần thắp sáng, đêm tối càng thêm tĩnh mịch, cảnh vật lướt nhanh qua cửa sổ đều thật lạ lẫm.
Ngày mai họ sẽ đi đăng ký kết hôn, coi như chính thức đặt một danh phận cho sự cố ngoài ý muốn này. Nói không có cảm giác gì là nói dối; lạ lẫm, lúng túng, lo âu, bước chân này hạ xuống là đất bằng hay vực thẳm, tất cả cô đều không biết trước được.
Chiếc xe vẫn vững vàng tiến về phía trước.
Cô tựa bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn những cánh đồng trống trải lướt qua, một nỗi hoang mang chưa từng có dâng lên trong lòng.
Giống như định mệnh vừa rẽ hướng tại đây, mở ra một con đường hoàn toàn mới, đi ngược lại với cuộc đời mà cô đã xây dựng suốt 26 năm qua, và cô chẳng rõ lựa chọn này liệu có đúng đắn hay không.
Bàn tay đặt trên bụng hơi siết lại, Tô Hi Nguyệt thở dài, cơn buồn ngủ ập đến, cuối cùng cô cũng thiếp đi.
...
Ngủ không được bao lâu thì Tô Hi Nguyệt tỉnh dậy.
Sau khi mang thai, tinh thần cô không còn được như trước. Lúc trẻ vì chạy doanh số, có khi làm việc liên tục hơn hai mươi tiếng cũng chẳng kêu ca một câu, uống chén cà phê là lập tức tràn đầy năng lượng. Giờ đây có thêm nhóc tì này, ngủ thì nhiều mà cứ như chưa ngủ tí nào.
Cô vươn vai một cái, hỏi: "Còn bao xa nữa?"
"Sắp đến rồi."
Xe rẽ vào một lối rẽ không mấy nổi bật, bên đường có một tấm biển bằng đá xám trầm mặc khắc kiểu chữ hoa văn giản dị, chắc là tên khu biệt thự.
Đường đi rộng rãi, hai bên là những hàng cây cổ thụ cao lớn, tán lá giao nhau trên không trung như muốn lọc sạch mọi tiếng ồn và bụi bặm phố thị. Một bên đường là hồ nước nhân tạo trong vắt, sát bờ hồ là t.h.ả.m cỏ xanh mướt hơi dốc xuống. Đang lúc đầu hạ nên cỏ mọc rất dày, vài đứa trẻ đang chạy nhảy nô đùa, tiếng cười giòn tan.
Cô biết khu biệt thự này, nổi tiếng là nơi "ít mà chất", vị trí đắc địa, là khu giàu có bậc nhất của thủ đô.
Hồi đó khi mở bán, Tô Diệc Kiệt cũng từng định mua một căn, nhưng vì nguồn cung khan hiếm, cộng với công ty đang giai đoạn mở rộng cần dùng tiền nên đành thôi.
Người sống ở đây không giàu thì cũng sang, Tô Hi Nguyệt vỗ vỗ bụng, cảm thán: Bé con à, bố con giàu hơn mẹ tưởng đấy, đời này con ấm êm rồi, để mẹ lấy về cho con.
"Căn nhà này lúc anh mua hết bao nhiêu tiền?"
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Lạc Cẩn Hanh: "Không biết, người ta tặng, sao vậy?"
Tô Hi Nguyệt tặc lưỡi: "Không có gì, hồi đó bố tôi cũng định mua nhưng không đủ tiền, nếu không có khi đã đụng mặt ông nhạc đại nhân của anh sớm rồi."
Cô lại hỏi: "Nhà anh làm gì mà bên tài chính kiếm tiền ác vậy?"
"Hồi xưa ông nội tôi phất lên nhờ tài chính, sau đó bố tôi tiếp quản, nghiệp vụ dần mở rộng ra, đến giờ thì hầu như ngành nào cũng có nhúng tay vào một chút."
Tô Hi Nguyệt lại tặc lưỡi lần nữa, thò nửa cánh tay ra ngoài cửa sổ, nhìn một lượt những căn biệt thự đơn lập vàng son lộng lẫy, cười bảo: "Con gái tôi tốt số thật, sinh ra đã là công chúa, cả đời không lo."
Lạc Cẩn Hanh "ừm" một tiếng tán thành: "Ngồi ngay ngắn lại đi, rẽ cái cua này là tới rồi."
Tô Hi Nguyệt thu tay lại, ngồi thẳng dậy, liếc Lạc Cẩn Hanh một cái rồi vươn tay qua bệ điều khiển, "bạch" một cái xòe lòng bàn tay ra trước mặt anh.
Chỉ tay rõ ràng, móng tay tròn trịa hồng hào khỏe mạnh.
Cô cứ thế ngửa tay lắc qua lắc lại trước mắt anh, đồng thời gương mặt lộ ra một biểu cảm cực kỳ sinh động: đôi mày nhướng cao, cằm hơi vênh, đôi mắt đen láy lấp lánh vẻ ngây thơ thuần khiết không thèm che giấu.
Ánh mắt cô khóa c.h.ặ.t trên mặt anh, lúc ngón tay khẽ đung đưa vô tình lướt qua hàng mi đang rũ xuống của anh, Lạc Cẩn Hanh khựng lại, chớp mắt một cái.
Khi mở mắt ra lần nữa, thứ anh thấy là nụ cười đắc ý và đôi mắt đang nháy liên hồi đầy ám chỉ của cô, như muốn nói: Nhìn này, tay tôi trống trơn, đồ đâu? Đồ của tôi đâu? Đưa đây mau!
Dường như cũng bị cái vẻ lý sự cùn đầy tự tin này làm cho lây lan, sự bình lặng bấy lâu nay trên người anh bỗng gợn sóng.
"Gì vậy?" Lạc Cẩn Hanh hơi nghiêng đầu, cố ý trêu cô: "Chắn hết đường tôi nhìn rồi."
"Nhà của con gái tôi, tiền của con gái tôi đâu?" Cô trợn tròn mắt, bám theo không buông tha: "Mấy thứ anh giấu riêng chưa bị phát hiện thì tôi không thèm chấp, nhưng thứ gì để tôi nhìn thấy thì đều là của con gái tôi hết, đừng hòng quỵt!"
Lạc Cẩn Hanh bật cười, cứ thế để tầm nhìn bị cô che mất một nửa mà dừng xe lại.
Đèn trong hầm gửi xe tỏa ánh sáng trắng lạnh, chiếu rõ không gian yên tĩnh trong xe.
Tắt máy, người bên cạnh thấy thời cơ đã đến, lập tức hành động.
Tô Hi Nguyệt chẳng buồn chơi trò lắc tay thử lòng nữa, cô tháo dây an toàn, nhoài người qua, hai tay túm lấy vai anh: "Lạc Cẩn Hanh, con gái anh đang nhìn đấy nhé, anh dám giả vờ không nghe thấy à!"
Lạc Cẩn Hanh mặc kệ cho cô túm lấy mình, anh không nhúc nhích, thậm chí còn hơi ngả người ra sau, lún sâu vào ghế để cô có điểm tựa.
Tay trái anh đặt trên vô lăng, tay phải thả lỏng bên sườn, nhẹ nhàng đỡ lấy cô, giọng nói dịu dàng: "Xuống đi, cẩn thận kẻo va chạm."
Tô Hi Nguyệt không đạt mục đích không thôi: "Câu hỏi lúc nãy anh chưa trả lời tôi đấy, có cho con gái anh không?"
Vừa nói cô vừa lắc lắc vai anh, lực không mạnh nhưng mang theo vẻ bướng bỉnh ăn vạ: "Cho không? Có cho không nào?"
Lạc Cẩn Hanh hết cách với cô, lắc đầu cười khổ: "Tôi chỉ có mỗi một đứa con gái, không cho nó thì cho ai?"
"Giờ thì một đứa, sau này ai mà biết được."
"Sẽ chỉ có một đứa thôi, có thêm bao nhiêu thì cũng là của con gái tôi hết."