Thực tế Tô Hi Nguyệt vẫn luôn giữ liên lạc riêng, nhưng gần đây luật sư Trần bận rộn và không có ở trong nước. Cô biết dù Trần Việt Ly có tranh giành dự án thì số liệu gã có được cũng chẳng nhiều hơn cô, nên cô mới không thèm chấp.
Chủ biên nói xong, Tô Hi Nguyệt không lập tức bày tỏ thái độ, chỉ nói sẽ suy nghĩ thêm. Cô lấy cớ vài dự án trên tay đang ở giai đoạn then chốt, lại vừa nhận nhiệm vụ dẫn đội cho dự án mới nên không phân thân được.
Lúc cần thì tươi cười chào đón, hết giá trị thì một cước đá văng. Tô Hi Nguyệt hừ lạnh trong lòng, giờ thấy vị trí của mình bị đe dọa mới nhớ đến cô, tốc độ lật mặt của bà ta còn nhanh hơn cả diễn viên kịch biến mặt.
Triệu Tĩnh thừa biết tính nết của Tô Hi Nguyệt không phải hạng người chịu thiệt thòi, lần trước bà đối xử với cô như vậy, chắc chắn cô vẫn còn ôm cục tức. Thấy thái độ của cô hờ hững nhưng cũng không nói tuyệt đường, bà bèn bảo cô cứ bận rộn với các dự án hiện tại trước, mấy ngày nữa suy nghĩ kỹ rồi trả lời cũng chưa muộn.
Ra khỏi văn phòng, Tô Hi Nguyệt ôm máy tính trong tay, vừa bước ra đã thấy Trần Việt Ly đang tựa lưng vào tường. Thấy cô ra ngoài, gã lập tức bước vào trong. Như sợ cô nghe thấy hay nhìn thấy gì đó, gã đóng sầm cửa lại khiến cánh cửa kính rung lên bần bật.
Tô Hi Nguyệt mắng thầm một câu, đột nhiên cảm thấy không khí nơi gã vừa đi qua nặc mùi hôi thối, như mấy quả trứng ung để lâu ngày, thật khiến người ta buồn nôn.
...
Lúc tan làm, Lạc Cẩn Hanh đã đúng giờ đỗ xe ở chỗ cũ đợi cô.
Vừa mới ngồi lên xe, Tô Hi Nguyệt đã nhận được một tin tức động trời: ba mẹ Lạc Cẩn Hanh đã về nước và muốn đến thăm họ.
"Anh nói là ba mẹ sẽ đến nhà chúng ta sao?"
Lạc Cẩn Hanh đạp ga, xoay vô lăng: "Ừ, nhưng anh đã nói với họ là dạo này rất bận, chắc là họ sẽ không qua ngay đâu. Tuy nhiên, tốt nhất là chúng ta nên trang hoàng nhà cửa lại một chút."
Dù họ đã kết hôn nhưng trong nhà thực sự không có dấu vết tồn tại của cô, hay nói đúng hơn là không có dấu vết sinh hoạt chung của hai người.
Hôm chuyển nhà, cô nghĩ nhà cũ cũng gần, thiếu gì thì về lấy sau nên không mang theo quá nhiều đồ đạc. Mấy lọ mỹ phẩm chăm sóc da của cô để chung một chỗ kêu loảng xoảng, Tô Hi Nguyệt chỉ chọn vài món đơn giản, quần áo cũng sắp phải thay mới hết một lượt.
Cô suy nghĩ rồi nói: "Vậy lát nữa chúng ta mua nhiều đồ một chút để lấp đầy căn nhà. Tốt nhất là mua nhiều đồ dùng đôi của các cặp tình nhân, để ba mẹ anh tin rằng chúng ta thực sự yêu nhau rồi mới bước vào hôn nhân."
Lạc Cẩn Hanh nghe đến ba chữ "đồ dùng đôi", trong đầu chợt lóe lên một hình ảnh nào đó, ánh mắt hơi trầm xuống.
"Được."
Sáu giờ rưỡi chiều, ánh đèn trong siêu thị sáng lên một cách đầy lười biếng. Lạc Cẩn Hanh đẩy xe hàng, bánh xe phát lên tiếng kêu "rầm rập" đều đặn trên mặt sàn nhẵn bóng.
Kể từ lần trước Tô Hi Nguyệt cố tình lẩn vào đám đông ở bệnh viện khiến anh phải đi tìm, Lạc Cẩn Hanh đã rút ra được kinh nghiệm. Giờ đây ở bất cứ nơi nào đông đúc, anh đều sẽ vô thức nhích ra nửa bước, dùng cánh tay và bờ vai ngăn cách Tô Hi Nguyệt giữa anh và bức tường. Khoảng cách được duy trì rất vừa vặn, vừa đủ để cô nằm trong phạm vi an toàn, vừa không khiến cô cảm thấy bị gò bó.
Giống như lúc này, cánh tay Tô Hi Nguyệt đung đưa theo nhịp bước chân, đầu ngón tay vừa khẽ quẹt qua vạt áo anh là anh có thể nhận ra ngay lập tức. Mỗi khi có người đi ngang qua, cánh tay Lạc Cẩn Hanh sẽ chủ động nâng lên, chắn hờ một cái. Còn người được bảo vệ thì từ đầu đến cuối vẫn chẳng hề hay biết.
Siêu thị buổi tối rất đông người, hầu hết là những đứa trẻ hiếu động và những nhân viên văn phòng mệt mỏi. Hai người cao ráo, chân dài, tư thế thân mật đi cùng nhau, hình ảnh đó ít nhiều cũng thu hút sự chú ý.
Lạc Cẩn Hanh nhận thấy những ánh mắt đó, bước chân vô thức chậm lại nửa nhịp. Từ chỗ đi song song chuyển thành đứng ở vị trí phía sau hơi chếch về một bên của Tô Hi Nguyệt để dễ dàng quan sát xung quanh hơn.
Tô Hi Nguyệt đang mải so sánh bảng thành phần của hai gói khoai tây chiên, bỗng nhận thấy cái bóng bên cạnh bị tụt lại phía sau, cô không hài lòng nói: "Sao anh đi chậm thế, nhìn cái gì vậy?"
Ngón tay cô vẫn bám vào giá hàng, giọng nói mang theo chút tùy ý, lười biếng.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Không có gì." Lạc Cẩn Hanh tiến lên, ánh mắt dừng lại trên hai túi khoai tây chiên trong tay cô: "Em thích ăn cái này à?"
"Vâng, nhưng em vẫn chưa quyết định mua túi nào."
"Thích thì lấy cả hai đi."
Tô Hi Nguyệt nghĩ cũng đúng, cô đâu có thiếu tiền, thế là ném cả hai vào xe hàng.
Đi tới khu thực phẩm tươi sống, nhìn những loại rau củ quả đủ màu sắc, Tô Hi Nguyệt chợt nhớ ra điều gì đó, cô nghiêng đầu hỏi: "Lạc Cẩn Hanh, anh có tìm hiểu xem phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cần ăn đặc biệt món gì không? Hay là có gì không được ăn?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Em thấy trên mạng các mẹ bầu chia sẻ là trong t.h.a.i kỳ cần bổ sung axit folic để ngăn ngừa bảo bảo bị dị tật, còn có cả protein nữa, như trứng, thịt bò, tôm cá. Họ bảo phải xây nền móng tốt thì con mới phát triển khỏe mạnh. Nhưng bài đăng đó em chưa kịp đọc hết thì tác giả đã xóa rồi, em chỉ nhớ được bấy nhiêu thôi. Lúc trước anh tra nhiều tài liệu như vậy, rốt cuộc bà bầu nên ăn gì, anh có kinh nghiệm gì không?"
Cô hỏi một cách tùy ý, ngón tay vô thức mân mê mép giá hàng.
"Có." Một âm tiết khẳng định vang lên.
Lạc Cẩn Hanh đẩy xe đến quầy rau củ bên cạnh, giọng nói rõ ràng và ôn hòa: "Các loại rau lá xanh như rau chân vịt và súp lơ xanh để bổ sung axit folic và chất xơ. Các loại rau củ đậm màu như ớt chuông và cà chua chứa nhiều vitamin, có lợi cho việc bổ sung sắt."
Anh vừa nói vừa bắt đầu lựa chọn với động tác lưu loát. Ngón tay anh thon dài, những đường gân xanh nhạt trên mu bàn tay hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn.
"Còn các loại củ như cà rốt và bí đỏ thì tốt cho mắt và da. Các loại nấm có lợi cho việc tăng cường miễn dịch, ăn một lượng vừa phải nấm hương, nấm kim châm hàng ngày là được, nhưng phải đảm bảo nấu chín kỹ."
Tô Hi Nguyệt đi theo bước chân của Lạc Cẩn Hanh, thấy anh thông thạo đường lối, mục tiêu rõ ràng bỏ đồ vào xe, cô nhịn không được hỏi: "Không lẽ anh thực sự có ghi chép lại đấy chứ?"
"Xem qua một lần đơn giản là nhớ thôi."
Cô bĩu môi, trí nhớ tốt thì giỏi lắm sao, chẳng qua là biết nhiều hơn cô một chút thôi mà. Cô không biết nấu ăn, bình thường đi siêu thị rất ít khi ghé khu rau củ, nhìn một hồi bắt đầu thấy thiếu kiên nhẫn, thế là cô nói: "Mấy cái này anh hiểu rõ hơn, vậy giao cho anh chọn nhé, em đi chỗ khác xem xem."
"Đợi chút, anh đi cùng em."
"Không cần đâu, anh cứ mua phần của anh đi, em tự đi xem loanh quanh thôi."
Nói xong bóng dáng cô đã biến mất không thấy tăm hơi. Lạc Cẩn Hanh thở dài, chọn đơn giản vài hộp trái cây rồi đi cân.
Lúc cân đồ, nhân viên bán hàng thấy anh khí chất xuất chúng, ăn nói lịch sự nên không nhịn được mà phát huy kỹ năng bán hàng: "Trai đẹp ơi, mua hộp cherry đi, hàng hôm nay mới về tươi lắm. Quả nào quả nấy vừa to vừa đỏ như đá quý vậy, con gái thích cái này lắm. Rửa sạch để vào bát thủy tinh, buổi tối cùng bạn gái cuộn tròn trên sofa xem tivi, anh một quả em một quả thì ngọt ngào biết mấy."
Nhớ lại cô gái đứng cùng anh lúc nãy, nhân viên bán hàng ướm hỏi: "Cô gái xinh đẹp vừa rồi là bạn gái anh hả? Chà, ăn mặc thời thượng, rạng rỡ quá. Những mỹ nhân như vậy chắc chắn là thích những thứ quả to, màu sắc chuẩn, ngọt lịm thế này. Anh mua cái này tặng cô ấy, đảm bảo cô ấy sẽ thích mê cho xem!"
"Vâng, cô ấy là vợ tôi."
Ánh mắt Lạc Cẩn Hanh hướng về bóng dáng đang bận rộn cách đó không xa, khóe miệng khẽ hiện lên một nụ cười cực nhạt.
"Ôi chao! Tôi đã bảo mà, nhìn hai người đúng là trai tài gái sắc, có tướng phu thê lắm. Thế thì hộp cherry này anh càng phải mua rồi, đỏ rực tượng trưng cho cuộc sống hạnh phúc viên mãn. Để tôi chọn cho anh hộp quả to nhất, coi như tấm lòng của bà chị này chúc hai vợ chồng ân ân ái ái."
Lạc Cẩn Hanh gật đầu, lịch sự cảm ơn rồi chọn hai hộp bỏ vào xe.
Phía bên kia, Tô Hi Nguyệt đang dừng lại trước giá để đồ dùng tắm rửa. Trên tay cô là một chai sữa tắm chuyên dụng cho bà bầu không mùi, cô đang cẩn thận so sánh các thành phần. Cô vốn rất kén chọn đồ dùng hàng ngày, luôn có thương hiệu quen thuộc của riêng mình. Nhưng mấy ngày trước tình cờ phát hiện chai sữa tắm cô vẫn dùng bấy lâu nay có một thành phần hơi lạ, lên mạng tra thử thì quả nhiên ý kiến trái chiều rất nhiều. Người nói lượng nhỏ không sao, ảnh hưởng không lớn; người lại nghiêm túc cảnh báo khuyên bà bầu nên tránh.
Liên quan đến chuyện của con, cô không dám mạo hiểm. Tô Hi Nguyệt cẩn thận chọn vài loại thương hiệu ghi rõ dành riêng cho bà bầu, sau đó dùng điện thoại quét nhanh bảng thành phần trên thân chai. Có vài tên thành phần hóa học nhìn không hiểu lắm, cô tiến thẳng về phía nhân viên tư vấn đang sắp xếp hàng gần đó, giơ chai nước trên tay lên: "Xin lỗi, cho tôi hỏi thành phần của loại sữa tắm này bà bầu dùng có được không?"
Nhân viên tư vấn rõ ràng không ngờ cô là phụ nữ mang thai, hơi ngạc nhiên một chút rồi trả lời trôi chảy: "Cái này ạ? Không vấn đề gì đâu ạ, rất nhiều khách hàng đang dùng, lành tính lắm."
Tô Hi Nguyệt mỉm cười lịch sự cảm ơn, nhưng không lập tức bỏ chai vào xe hàng mà vẫn cầm trên tay, ánh mắt lại tập trung vào dãy thành phần phức tạp kia.
"Thưa cô, cô vẫn còn lo lắng gì sao? Cô có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ xem giúp cô."
Cô suy nghĩ một chút, không giấu giếm mà nói ra nỗi lo của mình.
"Nỗi lo của cô chúng tôi đều hiểu, đối với em bé thì đúng là phải chú ý nhiều hơn. Nếu cô không thích loại đó, cô có thể xem loại này, rất dịu nhẹ và không gây kích ứng." Nhân viên tư vấn lấy từ ngăn trên cùng của giá hàng xuống một chai sữa tắm có bao bì khá đặc biệt, chu đáo giới thiệu cho cô: "Loại này dành riêng cho trẻ sơ sinh, tuyệt đối an toàn, cô dùng chắc chắn không có vấn đề gì. Rất nhiều đồng nghiệp của chúng tôi có con nhỏ cũng đang dùng loại này, phản hồi đều rất tốt, cô có muốn xem thử không?"
Tô Hi Nguyệt nghe thấy cụm từ "dành riêng cho trẻ sơ sinh", ánh mắt quả nhiên bị thu hút. Cô đón lấy chai sữa tắm, thân chai mang lại cảm giác ấm áp, thiết kế phong cách dịu dàng. Góc dưới bên phải in dòng chữ "Dành riêng cho trẻ em", "Dịu nhẹ không kích ứng".
Lạc Cẩn Hanh vừa hay đi tới, bình thản hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Anh thấy cái này thế nào? Nhìn có vẻ cũng được, bảng thành phần dịu nhẹ."