Nhất Chỉ Hôn Thư

Chương 42: Ôm cô vào lòng



Tâm trí Tô Hi Nguyệt có chút thẫn thờ, về đến phòng ngủ mới sực nhớ ra chưa nói với Giản Kiều là mình về trước. Cô lấy điện thoại ra xem thì thấy máy đã sập nguồn, thử mở hai lần không được mới đi tìm sạc pin.

Đợi khoảng năm phút, màn hình sáng lên, trong phòng vang lên những tiếng thông báo tin nhắn liên hồi.

Giản Kiều "oanh tạc" cô bằng một loạt tin nhắn, hỏi cô rốt cuộc đã đi đâu, làm cô ấy phải đi tìm khắp nơi, ngay cả người cô ấy ghét nhất là Trần Việt Ly cũng phải hạ mình đi hỏi.

Tô Hi Nguyệt thần sắc uể oải, trả lời qua loa vài câu. Cùng lúc đó, chủ biên Triệu Tĩnh cũng gọi cho cô mấy cuộc điện thoại.

Cũng với câu hỏi tương tự như Giản Kiều, Tô Hi Nguyệt sao chép câu trả lời rồi gửi qua, kèm theo một câu khách sáo: "Xin lỗi chủ biên, đã làm chị lo lắng rồi ạ."

Đang định vứt điện thoại sang một bên thì Triệu Tĩnh bất ngờ nhắn tới: "Hi Nguyệt, bên Trạch Nhuận nói thế nào rồi, đã chốt được thời gian phỏng vấn chưa? Mấy lời đồn thổi trong công ty gần đây chắc em cũng nghe thấy rồi, chị nói thật lòng nhé, tình hình nghiêm trọng hơn em tưởng đấy. Cấp trên đã bắt đầu chấn chỉnh rồi, nếu quý này chúng ta không tạo được cú hích nào, thì bộ phận Tài chính và Giải trí sẽ phải thay m.á.u hàng loạt. Vị trí phó chủ nhiệm trung tâm phỏng vấn, chị nói thẳng luôn, chị đang nghiêng về phía em. Thế nên Hi Nguyệt à, em nhất định phải giành được Trạch Nhuận, chị muốn thấy quyết tâm 'đánh đâu thắng đó' từ em."

Tô Hi Nguyệt cười khổ một tiếng, bây giờ bản thân cô có trụ lại được công ty hay không còn khó nói.

Nếu như trước đây cô còn có thể mơ mộng hão huyền, thì sau khi chứng kiến kết cục của chị Lâm sáng nay, lòng cô như bị dội một gáo nước lạnh.

Chị Lâm tốt nghiệp thạc sĩ xong là vào công ty, tận tụy suốt mười năm trời, cống hiến cả thanh xuân đẹp nhất cho nơi này. Nhưng cuối cùng nhận lại được gì? Ngay lúc m.a.n.g t.h.a.i cần sự giúp đỡ nhất, chị lại bị đem ra làm "vật tế thần" cho sai sót của kẻ khác, bị bôi nhọ rồi bị đuổi việc.

Tô Hi Nguyệt vẫn còn nhớ như in ánh mắt của chị Lâm khi quay đầu nhìn lại góc làm việc mười năm qua trước khi rời đi: thất vọng, luyến tiếc và đau đớn đến thấu xương.

Còn cô thì sao? Ngay lúc công ty biến động nhất, cô lại mang thai.

Tô Hi Nguyệt nhắm mắt lại, không muốn nghĩ ngợi thêm, cả người buông lỏng lún sâu vào ghế sofa.

Bánh Pudding chẳng biết đã nhảy lên từ lúc nào, nằm phủ phục sát cạnh đầu cô, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ nhè nhẹ. Dường như nhận ra tâm trạng chủ nhân không tốt, nó dùng đầu dụi nhẹ vào người cô, rồi cẩn thận l.i.ế.m lên mặt cô.

"Pudding, nhột quá... Hôm nay mẹ mệt lắm, con vào thư phòng tìm ba chơi đi..."

Lời chưa nói hết, Tô Hi Nguyệt chợt khựng lại.

Cô mở mắt ngồi dậy, dịu dàng xoa đầu Bánh Pudding: "Đói rồi hả? Để mẹ tìm cho con hộp đồ ăn đóng hộp nhé."

Mấy ngày nay cô bận rộn công việc, tối về không tăng ca thì cũng chỉ muốn ngủ, việc cho Bánh Pudding ăn đương nhiên rơi vào tay Lạc Cẩn Hằng. Cô lục tìm một vòng trong tủ bếp mà không thấy, Bánh Pudding dường như không kiên nhẫn nổi, nhảy phóc lên bàn kêu "meo meo".

Cô cúi đầu, mới phát hiện hộp đồ ăn nằm ngay sát tầm tay mà nãy giờ mình không hề nhìn thấy.

Cho Bánh Pudding ăn xong đã là mười giờ rưỡi.

Tầm này cô nên lên giường nghỉ ngơi rồi. Bác sĩ yêu cầu trong t.h.a.i kỳ phải ngủ sớm dậy sớm, đảm bảo giấc ngủ đầy đủ mới tốt cho sự phát triển của em bé.

Kể từ khi Lạc Cẩn Hằng chuyển về phòng ngủ chính, để phối hợp với giờ giấc của cô, mỗi ngày đúng mười giờ anh đều rời thư phòng, dù công việc có bận đến mấy cũng không thay đổi.

Nhưng hôm nay đã mười giờ rưỡi rồi mà Lạc Cẩn Hằng vẫn chưa về.

Cô cuộn tròn trong một góc sofa, kéo chiếc chăn len tới tận cằm nhưng vẫn cảm thấy hơi lạnh. Cái lạnh như thấm ra từ trong xương tủy, chân tay lạnh ngắt.

Bánh Pudding cuộn thành một quả cầu lông ấm áp trong lòng cô. Tô Hi Nguyệt vươn tay, đầu ngón tay lún vào lớp lông mềm mại xốp phồng của nó, vuốt ve từng chút một. Lúc này, chỉ có sinh vật nhỏ bé này là niềm an ủi duy nhất trong lòng cô.

Nhìn căn nhà tĩnh lặng không tiếng động, lần đầu tiên Tô Hi Nguyệt nhận ra rõ ràng rằng nhà của Lạc Cẩn Hằng thật lớn.

Lớn đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở của chính mình, lớn đến mức ánh đèn neon rực rỡ của thành phố ngoài cửa sổ sát đất cũng trở nên xa xăm mờ mịt, lớn đến mức cô thu mình ở đây trông giống như một vị khách lạ lẫm, co cụm một cách đầy bối rối.

Ánh mắt cô vô định di chuyển, lướt qua từng ngóc ngách.

Nơi huyền quan, mấy đôi giày của cô được xếp gọn gàng ở tầng đầu tiên của tủ giày chuyên dụng, dây giày vải trắng được nhét vào bên trong ngay ngắn. Đôi dép đi trong nhà của cô và Lạc Cẩn Hằng mua cùng nhau cũng nằm yên bình cạnh nhau, một trái một phải.

Trên bàn trà, những cuốn tạp chí thời trang cô hay vứt lung tung giờ đây được xếp theo độ dày của trang giấy, từ dày đến mỏng, cực kỳ ngăn nắp.

Còn đống quần áo, khoác ngoài cô hay tiện tay ném trên sofa mỗi khi về nhà cũng đã được Lạc Cẩn Hằng xếp gọn vào tủ. Nhìn ra ban công, quần áo đủ màu sắc của cô treo đầy trên đó.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Căn nhà mà cô từng chê bai là lạnh lẽo, tông màu đơn điệu chỉ có đen, xám, trắng, chẳng biết từ lúc nào đã trở nên sống động và rực rỡ hẳn lên. Đồ đạc của cô, tiếng nói của cô, nụ cười của cô đã lặng lẽ hòa nhập vào nơi này từ lúc nào mà chính cô cũng không hề hay biết.

Đêm đã về khuya, trong phòng chỉ bật một ngọn đèn đứng tỏa ánh sáng vàng nhạt. Tô Hi Nguyệt nhỏm dậy, xỏ dép lê đi đến bên cửa sổ.

Khu biệt thự phía Bắc thành phố ít hộ dân, tính riêng tư cao, đêm khuya đường xá gần như không một bóng người, chỉ có ánh đèn đường mờ ảo hắt xuống.

Hôm nay không biết là do sửa chữa điện hay do quản lý cố ý tắt đèn cảnh quan mà ngọn đèn quen thuộc kia bỗng dưng vụt tắt. Lạc Cẩn Hằng cùng chiếc xe Maybach của anh cũng biến mất không tăm tích.

Chẳng nhìn thấy gì cả.

Nhưng cô biết, Lạc Cẩn Hằng vẫn ở đó. Chỉ là cô không thấy mà thôi.

Tô Hi Nguyệt áp mặt vào tấm kính lạnh lẽo, hà một hơi nóng, cố chấp nghĩ rằng lau sạch đi là sẽ nhìn thấy được. Thế nhưng kính đã lau đến sáng choang, bên dưới vẫn là một mảnh đen kịt vô tận.

Cô bỗng cảm thấy nản lòng, l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên nỗi buồn vô cớ.

Cô thực sự không biết tại sao Giang Cảnh Niên lại đột ngột xuất hiện trước mặt mình, bộ não lúc đó giống như một sợi xích rỉ sét lâu năm, hoàn toàn không thể vận hành nổi.

Khi Lạc Cẩn Hằng hỏi cô Giang Cảnh Niên là ai, cô không hiểu mình bị làm sao mà lại theo bản năng muốn che giấu. Giang Cảnh Niên là vậy, mà Lạc Cẩn Hằng cũng vậy, chỉ là cô không ngờ anh lại tức giận đến thế.

Áp lực công việc, sự nôn nóng trong lòng khiến cô hình thành thói quen để lại mặt xấu xí, khó coi nhất cho người đối xử tốt nhất với mình. Một khi tính khí bốc lên là sẽ nói năng không suy nghĩ, lời lẽ khó nghe đến mấy cũng tuôn ra được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thực ra ngay khoảnh khắc nói ra, cô đã hối hận rồi.

Tô Hi Nguyệt cúi đầu, lặng lẽ xoa bụng, nhóc con như có thần giao cách cảm, khẽ chuyển động một cái.

"Sao thế, con cũng đang đòi lại công bằng cho ba con đấy à?" Cô cụp mi, giọng nói rất nhẹ.

Bất chợt, chiếc điện thoại đặt trên t.h.ả.m sáng lên.

Phản ứng đầu tiên của cô là Lạc Cẩn Hằng, cầm lên xem, quả nhiên là anh.

Lạc Cẩn Hằng: 【Đừng nhìn nữa, lát nữa anh lên, đi ngủ trước đi.】

Lạc Cẩn Hằng nhìn thấy cô sao?

Tô Hi Nguyệt đỏ mặt vì ngượng ngùng, nhưng cũng biết mình sai nên nhắn lại: 【Em không muốn, trong nhà tối lắm.】

Đây đã là cách cô xuống nước, nhượng bộ.

Phía bên kia im lặng một lát: 【Ừ, anh lên bây giờ đây.】

...

Khi Lạc Cẩn Hằng đi lên, đập vào mắt anh là cảnh Tô Hi Nguyệt cùng Bánh Pudding đang co rúm bên cửa sổ, hai tay ôm đầu gối, đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn anh trân trân.

Anh đi đến bên cạnh, kéo cô dậy ngồi xuống sofa, giữa hai người vẫn giữ một khoảng cách tế nhị.

Bánh Pudding được Lạc Cẩn Hằng bế về ổ, mấy tiếng kêu meo meo lẻ tẻ cũng tắt ngấm, phòng khách lúc này im phăng phắc.

Mọi sự chú ý của Tô Hi Nguyệt đều đặt hết lên người Lạc Cẩn Hằng. Gió lạnh từ cửa sổ thổi vào khiến bàn chân cô lạnh buốt.

Lạc Cẩn Hằng thở dài, rời phòng đi vào bếp hâm sữa.

Trong lúc đợi sữa nóng, anh vào phòng tắm xả một bồn nước nóng. Thử nhiệt độ nước xong xuôi, anh mới gọi Tô Hi Nguyệt đi tắm trước.

Tô Hi Nguyệt ôm bộ đồ ngủ đi theo sau lưng anh, không nói một lời nào.

Sự kiêu kỳ, rực rỡ nhiệt huyết ngày thường đều thu lại hết, trông cô lúc này chẳng khác nào một chú rùa nhỏ đang rụt cổ, lủi thủi vì làm sai chuyện.

Lạc Cẩn Hằng không nói gì, chỉ bình thản lau khô tay, bàn tay lớn siết lấy eo Tô Hi Nguyệt, bế thốc cô vào lòng rồi đi đến bên bồn tắm, đặt người xuống.

Tô Hi Nguyệt bất ngờ bị nhấc bổng lên thì giật mình, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.

Cả em bé và mẹ đều cần được bổ sung đầy đủ dinh dưỡng, nên từ khi Tô Hi Nguyệt dọn vào đây, Lạc Cẩn Hằng đã bắt đầu thay đổi thực đơn đủ kiểu chỉ để dỗ cô ăn thêm vài miếng.

Chẳng biết cô ăn đi đâu hết mà khi bế lên chẳng thấy cảm giác có thịt mấy, ngược lại vùng eo và đùi càng thêm thanh mảnh. Lạc Cẩn Hằng cao một mét tám mươi sáu, bế vợ trong lòng mà như bế một chiếc gối ôm nhỏ.

Anh cúi đầu nhìn cô vài cái, Tô Hi Nguyệt thẹn thùng cúi đầu, rúc vào hõm cổ anh.

Chung chăn gối một tháng qua, tư thế ngủ của Tô Hi Nguyệt không tốt, nửa đêm mơ màng là sẽ lăn vào lòng anh, đôi chân nhỏ không chút kiêng dè mà cọ quậy trên người anh.

Buổi sáng có vài lần cô thức dậy trong vòng tay anh. Lúc đầu cô còn phàn nàn anh lợi dụng cô, sau đó nhận ra người "tranh thủ" lại là mình, cô liền mượn danh em bé, nói là do con nhớ ba nên đêm khuya cố ý đẩy mẹ sang bên kia.

Trên giường, sự thân mật của hai người đã vượt qua ranh giới, cứ đổ hết lên đầu em bé là xong. Nhưng bây giờ, đường đường chính chính ôm nhau như thế này thì lại là lần đầu tiên.

Tô Hi Nguyệt vùi đầu vào hõm cổ Lạc Cẩn Hằng, đôi gò má đỏ bừng.

Hơi thở của người phụ nữ phả vào cổ mang theo cái ngứa nhẹ, bờ vai đang căng cứng của Lạc Cẩn Hằng cũng vì người trong lòng mà trở nên mềm mại hơn.

Anh đặt cô xuống cạnh bồn tắm, giọng nói dịu dàng: "Anh ra ngoài trước, tắm xong thì gọi anh."

Tô Hi Nguyệt nắm lấy tay anh, tay kia vẫn ôm bộ đồ ngủ bằng cotton màu hồng. Cô cũng không biết tại sao mình lại giữ anh lại, chỉ là thấy anh định đi, tâm trạng bỗng chốc rơi xuống đáy vực.

"Không sao, anh ra ngoài trông sữa, em tắm xong anh lại vào."

Tô Hi Nguyệt hơi luyến tiếc buông tay.

Trái tim Lạc Cẩn Hằng như bị nện một nhát, cảm giác không dễ chịu gì. Nhìn người vợ vóc dáng mảnh khảnh, lại đang mang trong mình giọt m.á.u của anh, đang nhìn mình bằng ánh mắt đáng thương, anh bỗng nhiên tiêu tan hết mọi bực dọc.

Mày còn chấp nhặt với cô ấy làm gì chứ?

Hôn nhân quan trọng nhất là hai người thấu hiểu, bao dung cho nhau, cùng nhau đối mặt với khó khăn trong cuộc sống. Không cần phải lộng lẫy rực rỡ như pháo hoa, càng không cần yêu đến c.h.ế.t đi sống lại, chỉ cần cô ấy còn ở bên cạnh, mỗi sáng mở mắt ra đều thấy cô ấy, đã là điều mà biết bao người hằng ao ước rồi.

Cô ấy đang mang thai, cơ thể mệt mỏi khó chịu, đôi khi anh bận không có nhà, một mình cô ấy phải chịu đựng hết, đến cả người nói chuyện cũng không có. Một mình gánh vác sự vất vả của hai người, tính tình có lớn một chút, đỏng đảnh một chút cũng là bình thường, cứ chiều theo là được.

Mày còn gì mà không hài lòng nữa?

Lạc Cẩn Hằng cảm thấy hơi hối hận vì những lời giận dỗi đã nói với cô tối nay. Cô ấy còn nhỏ, anh lại lớn hơn cô hai tuổi. Việc có thích hay không, trong lòng có để tâm hay không, liệu có quan trọng bằng sức khỏe của cô và em bé không?

Chỉ vì một cơn giận mà bỏ mặc cô ấy ở nhà một mình, khiến cô ấy lo sợ, đó có phải là việc mà một người chồng nên làm không?

Yết hầu của Lạc Cẩn Hằng khẽ chuyển động, cảm giác đắng chát. Cuối cùng anh không nói gì thêm, chỉ cúi người dịu dàng xoa xoa mái tóc rối của cô, giống như đang vuốt ve một chú mèo nhỏ.

"Mọi chuyện qua rồi, là anh không đúng, đừng suy nghĩ lung tung nữa."