Theo truyền thống của Đại Yến, mỗi năm sau đợt tuyết đầu tiên sẽ diễn ra cuộc săn mùa đông. Người ta sẽ khoanh vùng khu vực, chủ động dồn dã thú vào trường săn hoàng gia, chỉ đợi ngày tuyết đầu rơi xuống.
Đông nguyệt, ngày 23.
Lần săn mùa đông này ngoài hoàng thân quốc thích, rất nhiều đại thần cùng gia quyến cũng có tên trong danh sách khách mời. Tống Kiệm còn nghe Cung Đức Phúc nói phần thưởng năm nay là một viên dạ minh châu to bằng quả trứng, vô cùng quý hiếm.
Có phần thưởng lớn như vậy, cuộc săn mùa đông năm nay càng náo nhiệt hơn những năm trước.
Tống Kiệm theo sát long giá, thỉnh thoảng lại nhỏ giọng hỏi Công Đức Phúc: “Công công Đức Phúc, kia là ai vậy?”
Công Đức Phúc cười tủm tỉm đáp: “Tống đại nhân, đó là điện hạ Kinh Vương và thế tử Kinh Vương.”
Chưa được bao lâu, hắn lại hỏi tiếp: “Người đi sau thế tử Kinh Vương là ai thế?”
“Bẩm Tống đại nhân, đó là Tiểu Cao đại nhân và Tiểu Thang đại nhân, năm nào săn đông cũng giành được rất nhiều phần thưởng.”
Tống Kiệm gật đầu.
Sau đó, hắn hỏi nhiều quá, Công Đức Phúc dứt khoát chủ động kể chuyện cho hắn nghe.
“Năm ngoái phần thưởng lớn nhất trong cuộc săn mùa đông thuộc về phủ của tướng quân Nghiêm, tiếp theo là Tiểu Thang đại nhân và Tiểu Cao đại nhân. Bọn họ đều là cao thủ cưỡi ngựa bắn cung ở kinh thành.”
“Nhưng lão nô thấy, nếu luận cưỡi ngựa bắn cung, khắp Đại Yến này chẳng ai có thể sánh bằng bệ hạ của chúng ta.”
Tống Kiệm tò mò: “Ồ?”
Cung Đức Phúc hớn hở tán dương: “Năm ngoái, lúc đàn sói bất ngờ xuất hiện trong cuộc săn, thuật bắn cung của bệ hạ thật đúng là bách bộ xuyên dương! Cách mấy chục mét vẫn có thể bắn trúng đầu sói. Nếu tính tất cả con mồi vào để trao phần thưởng, thì phần thưởng lớn nhất chắc chắn phải thuộc về bệ hạ.”
Tống Kiệm rất biết cách phối hợp: “Ồ!”
Công Đức Phúc giơ tay vẫy vẫy: “Hê hê hê hê~”
“Bệ hạ của chúng ta là giấc mơ của biết bao nam nữ kinh thành…”
“Cung Đức Phúc.”
Câu nói mới được một nửa thì từ trong long giá vọng ra một giọng nam trầm thấp đầy cảnh cáo.
Hai ông cháu lập tức ngậm miệng.
Nhưng cũng không yên lặng được bao lâu, vì Tống Kiệm còn một vấn đề chưa hỏi——
“Mấy năm trước, Thiên Sát Ty có từng giành được phần thưởng nào không?”
Cung Đức Phúc liếc nhìn người trong long giá, che miệng, hạ giọng thật thấp nói: “Tống đại nhân, nhiệm vụ của Thiên Sát Ty là bảo vệ bệ hạ, có thể tự mình ra sân săn bắn đã là ân điển rồi, ngài còn muốn tranh phần thưởng sao?”
Tống Kiệm: “?”
Hóa ra người của Thiên Sát Ty không có nhân quyền à?
Tống Kiệm cũng ngẩng đầu nhìn về phía long giá.
Người đàn ông nghiêng người tựa vào ghế, một tay chống cằm, dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn, nhẹ nhàng liếc xuống.
Tống Kiệm: “…”
Sao tự nhiên hắn có dự cảm chẳng lành nhỉ?
---
Trường săn nằm cách kinh thành hai mươi dặm, nơi đó có một cung điện tên là Dịch Lân Cung, được xây dựng từ khi Đại Yến mới định đô, là hành cung và ngự uyển. Mỗi năm vào mùa săn đông, hoàng đế đều nghỉ lại tại đây.
Ngoài hành cung này, bên ngoài còn dựng lều tạm cho hoàng đế, các hoàng thân quốc thích và đại thần cũng dựng lều xung quanh, vô cùng náo nhiệt.
Trong tưởng tượng của Tống Kiệm, lần săn mùa đông này hắn có thể quang minh chính đại đi theo Tiêu Vĩnh Ninh và Tiêu Đạt chơi bắn cung nhỏ, bắt thỏ con.
Ai dè… trâu ngựa thì không có ngày nghỉ.
Trong lều hoàng đế màu vàng rực rỡ, người đàn ông đang lựa chọn một cây cung vừa tay, mấy tiểu thái giám ở góc lều cẩn thận lau chùi từng mũi tên.
Còn Tống Kiệm, lúc này hai mắt trống rỗng đứng bên cạnh người đàn ông kia.
Muốn chết.
Nhưng hắn cảm thấy, người đáng chết không phải mình.
Hắn nhất định phải làm ám vệ sao? Tại sao không thể từ chức?
Bên ngoài lều thỉnh thoảng vang lên từng tràng cười vui vẻ, tim Tống Kiệm đau nhói, không sao thở nổi.
Chẳng bao lâu sau, rèm lều được vén lên, Cung Đức Phúc thông báo: “Bệ hạ, Tiểu Nghiêm tướng quân tới.”
Tiêu Ứng Hoài vuốt cây cung trong tay: “Truyền.”
Tiểu Nghiêm tướng quân tên đầy đủ là Nghiêm Gia Tứ, con trai trưởng của Nghiêm Sùng. Hắn theo cha lớn lên trong quân ngũ, những năm trước, khi Tiêu Ứng Hoài còn chưa đăng cơ, hắn đã từng cùng Tiêu Ứng Hoài rong ruổi chiến trường, tuổi trẻ tài cao, trên người đã mang đầy quân công.
Hắn bước vào lều, chính khí nghiêm nghị, hành lễ: “Vi thần tham kiến bệ hạ.”
Nghiêm Gia Tứ tiến lên, đứng trước giá nỏ, hai người nhanh chóng bàn bạc.
Chỉ có Tống Kiệm mắt dại ra, thỉnh thoảng lại phải đón lấy cây cung mà hoàng đế tiện tay đưa cho. Mấy lần suýt nữa bị đè đến khuỵu chân, đứng không vững.
Không biết đã qua bao lâu, rèm lều lại bị vén lên một góc nhỏ. Tống Kiệm vẫn đang ngơ ngẩn, bỗng nghe thấy tiếng động phía trước.
“Pe—ss—pe—ss~”
Hắn đảo mắt nhìn qua, phát hiện Tiêu Vĩnh Ninh đang thò đầu vào.
Tiêu Vĩnh Ninh nháy mắt với hắn: “Pe—ss—pe—ss~” rồi giơ lên cây cung nhỏ trong tay.
Mắt Tống Kiệm sáng lên, cũng nhỏ giọng: “Pe—ss—pe—ss~”
Hắn sốt ruột chớp mắt hai cái tại chỗ, mấp máy môi: “Ta—không—biết—nữa—”
Tiêu Ứng Hoài khẽ nâng mi mắt, động tác nhẹ đến mức gần như không nhận ra.
“Cây cung này năm ngoái trẫm đã thử qua một lần, quá nhẹ.”
Nghiêm Gia Tứ rất nhạy bén, lập tức nhận ra thoáng phân tâm của hoàng đế, hắn lặng lẽ liếc nhìn người đứng bên cạnh ngài.
Tống Kiệm nhìn ra ngoài lều: “QnQ.”
Thật sự rất muốn ra ngoài.
Tiêu Vĩnh Ninh ngồi xổm chờ một lát, chẳng bao lâu sau Tiêu Đạt cũng tới, ghé lên đầu Tiêu Vĩnh Ninh nhìn vào trong.
Nhìn một lúc, hắn cười khẽ, cúi đầu thì thầm với Tiêu Vĩnh Ninh: “Hay là chúng ta đừng đợi hắn nữa, ta thấy hoàng huynh căn bản không định để hắn ra chơi đâu.”
Tống Kiệm: “??”
Không phải chứ?
Hắn vội ho hai tiếng, điên cuồng chớp mắt.
Chờ ta với! Chờ ta với!
Tiêu Đạt cười híp mắt phất tay, mấp máy môi: “Bái bai Tống đại nhân, bọn ta đi trước đây.”
Tống Kiệm: “丅-丅”
“Tiêu Đạt.”
Vừa có động tĩnh bên ngoài lều, người đàn ông trong lều đã lên tiếng gọi. Tiêu Đạt cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại, giả vờ cười: “Hoàng huynh.”
Người đàn ông khẽ nâng tầm mắt, chỉ nói: “Vào đây.”
Tiêu Đạt: “…”
Hắn im lặng một lúc, rồi tiu nghỉu bước vào lều.
Tiêu Vĩnh Ninh thấy Tiêu Đạt vào, sững người một chút rồi cũng theo vào, khoanh tay đứng bên cạnh, ngơ ngác đối diện với Tống Kiệm.
Ba người chẳng hiểu sao lại bị bắt gom chung một chỗ.
Hoàng đế không lên tiếng chất vấn, vẫn cúi mắt nhìn cây cung.
Qua một hồi lâu.
“Đi xem địa hình xung quanh trường săn giúp trẫm.”
Tống Kiệm mất một lúc mới nhận ra nhiệm vụ này là giao cho mình. Hắn lập tức ngẩng đầu, vội vàng đáp: “Tuân lệnh bệ hạ! Thuộc hạ nhất định hoàn thành nhiệm vụ!”
“Để cung xuống rồi đi đi.”
Tiêu Đạt và Tiêu Vĩnh Ninh cũng nhanh chóng bước tới giúp hắn đặt cung xuống bàn.
“Thần muội, thần đệ cáo lui!”
Ba người vèo một cái chạy ra khỏi lều, chỉ còn lại Nghiêm Gia Tứ đứng bên cạnh hoàng đế, có chút sững sờ.
Địa hình xung quanh trường săn… còn cần người khác đi xem sao?
Hắn nhìn hoàng đế.
Hoàng đế cũng nhìn hắn.
Nghiêm Gia Tứ: “…”
“Cây cung này quả thật… là một cây cung tốt.”
---
Vừa ra khỏi lều hoàng đế, Tống Kiệm cảm thấy không khí cũng trở nên trong lành hơn. Hắn nhảy chân sáo đi bên cạnh Tiêu Vĩnh Ninh, hỏi: “Giờ bọn ta có thể đi săn chưa?”
Tiêu Vĩnh Ninh: “Được chứ! Ngày mai mới là cuộc săn chính thức, hôm nay bọn ta có thể chơi thoải mái, chỉ cần đừng đi quá xa là được!”
Tống Kiệm thấy những người khác đều cưỡi ngựa, bèn nói: “Bọn ta cũng đi dắt ngựa đi!”
Tiêu Vĩnh Ninh: “Được được được!”
Rất nhanh sau đó, bọn họ tới bãi ngựa. Tiêu Vĩnh Ninh và Tiêu Đạt đều có chiến mã riêng của mình, còn Tống Kiệm thì không. Vì vậy, hắn chọn một con ngựa non trông có vẻ rất hiền lành.
Hắn xoa đầu con ngựa nhỏ: “Ngoan ngoãn để ta cưỡi một chút, ta sẽ cắt cỏ cho ngươi ăn.”
Tiểu mã hừ một tiếng qua mũi: “(futi)!”
Tống Kiệm coi như nó đã đồng ý, vui vẻ dắt tiểu mã rời khỏi bãi ngựa cùng Tiêu Vĩnh Ninh và Tiêu Đạt.
Trường săn ở ngoại ô kinh thành rất rộng, được chia thành nhiều khu vực, bọn họ hiện đang hoạt động trong khu vực gần nơi đóng quân.
Trên đường đi, Tống Kiệm không ngừng vun đắp tình cảm với tiểu mã, trong khi Tiêu Vĩnh Ninh và Tiêu Đạt đã sớm cưỡi ngựa.
Tiêu Đạt nhìn hắn đầy vẻ khiêu khích, nói: “Bổn vương cưỡi ngựa tốt nhất vùng Giang Nam đấy, Tống đại nhân có muốn thử không?”
Tống Kiệm chẳng buồn để ý, chỉ vỗ vỗ tiểu mã: “Ta lên đây nhé.”
Tiểu mã lại hừ qua mũi một tiếng.
Tống Kiệm nắm dây cương, đặt chân lên bàn đạp rồi leo lên lưng ngựa.
“(futi)!”
Tiểu mã lắc đầu mấy cái, sau đó từ tốn bước về phía trước.
Tống Kiệm phấn khích gọi: “Tiểu Bát! Tiểu Bát, mau nhìn này! Tiểu mã chịu cho ta cưỡi rồi!”
Tiêu Vĩnh Ninh vỗ tay bôm bốp: “Hay quá!”
Lúc Tiêu Ứng Hoài từ trong lều bước ra, vừa vặn trông thấy thiếu niên đang cưỡi tiểu mã dạo chơi.
Động tác của thiếu niên rất vụng về, rõ ràng là chẳng biết cưỡi ngựa chút nào.
Muốn đi sang trái thì sờ sờ mặt bên trái tiểu mã: “Qua bên này nào!”
Muốn rẽ phải thì lại vỗ nhẹ mặt bên phải: “Được rồi được rồi, có thể quẹo sang đây rồi!”
Tiểu mã lại rất nể mặt.
Tiêu Ứng Hoài cũng nhận ra con ngựa này, đó là con của Kim Tước.
Kim Tước chính là ngựa của hắn.
Hắn đứng trước lều quan sát hồi lâu.
Kim Tước vốn có tính tình hung dữ, năm đó hắn phải mất rất nhiều thời gian mới thuần phục được. Còn về con của Kim Tước… hắn không nhớ nó là một con ngựa con ngoan ngoãn dễ bảo.
Hôm nay đúng là kỳ lạ thật.
Cung Đức Phúc và Nghiêm Gia Tứ đứng hai bên hoàng đế, đều im lặng không nói gì.
“Tới đây nào, tiểu mã, chạy nhanh chút đi!”
“Thấy không, đuổi theo bọn họ nào!”
Tiểu mã hăng hái lên một chút, phóng nhanh được hai bước, nhưng cũng chỉ hai bước rồi dừng lại.
Tiêu Vĩnh Ninh và Tiêu Đạt khoác cung tên, định vào rừng săn ít gà rừng, thỏ rừng, nhưng đợi mãi mà chẳng thấy ai theo kịp. Quay đầu lại, hai người phát hiện Tống Kiệm đang cưỡi ngựa xoay vòng vòng.
Tiểu mã vẫn cứ lặng lẽ xoay vòng, nhất quyết không chịu tiến về phía trước.
Tống Kiệm: “@~@”
Cứu mạng với~
Tiểu mã cứ xoay đến khi Tống Kiệm chóng mặt đến mức không ngẩng đầu lên được, rồi đột nhiên nổi điên, bốn vó tung ra chạy loạn khắp nơi, phấn khích kéo theo Tống Kiệm xoay mòng mòng.
Tống Kiệm: “A a a a a a a a a a!”
Hai mắt tiểu mã trợn tròn như chuông đồng: “!!!!!”
Tiêu Vĩnh Ninh và Tiêu Đạt ngơ ngác.
Những người khác cũng sững sờ.
Tống Kiệm: “Hu hu hu~~~”
Giữa cơn hỗn loạn, hắn nhìn về phía lều trại màu vàng sáng: “Bệ… bệ hạ… bệ hạ, cứu ta với…”
“Hu~”
Tiêu Ứng Hoài: “……”
Hắn đã biết mà.
Tiêu Ứng Hoài vừa định tiến lên cứu tên ngốc trên lưng ngựa kia xuống thì một bóng người khác đã kịp thời lao tới trước.
Tống Kiệm choáng váng đầu óc, cuối cùng bị tiểu mã hất văng ra ngoài. Nhưng cảm giác đau đớn khi ngã xuống đất như hắn tưởng lại không xuất hiện.
Hắn được ai đó đỡ lấy.
“Tống đại nhân không sao chứ?”
Tống Kiệm mơ màng mở mắt.
“Yue~~~”
Hắn nghe thấy Tiêu Vĩnh Ninh chạy đến gọi một tiếng: “Tiểu Thang đại nhân!”
Là con trai của Thang Lại.
Tống Kiệm yếu ớt giơ một tay lên: “Quá cảm ơn ngươi rồi, Tiểu Thang đại nhân, ngươi thật tốt.”
Bước chân của Tiêu Ứng Hoài dừng lại cách đó không xa.
Cung Đức Phúc và Nghiêm Gia Tứ lén liếc nhìn sắc mặt hoàng đế.