Sau khi từ phòng mật thất trở về, tôi bị một con quỷ nam bám lấy.
Sau khi hắn đè tôi ra hôn trộm một cái, tôi thật sự không chịu nổi nữa.
Thế là tôi lên viết bài đ.á.n.h giá cho căn phòng mật thất đó.
“NPC làm lễ bái đường rất có tâm, lúc vô tình chạm vào tay anh ấy, cảm giác lạnh băng băng, không biết là nhân viên nào vậy nhỉ?”
Vừa ngẩng đầu lên, tôi thấy trên gương nhà vệ sinh, ngoằn ngoèo viết bằng m.á.u hai chữ đỏ ch.ót:
【Tạ hoài】.
Tôi đứng hình:
“Tạ hoài là ai?”
Trên gương lại hiện thêm chữ:
【Chồng em】.
【Chồng em】.
Tôi nhìn 2 chữ đỏ tươi ấy, rơi vào im lặng.
Một tuần trước, tôi đi chơi một căn mật thất nổi tiếng khắp thành phố.
Nghe đồn mật thất này rất tà, rất huyền bí.
Người ta nói, chỉ cần chơi một lần, lúc quay về sẽ liên tục gặp đủ chuyện kỳ quái; muốn trở lại bình thường thì bắt buộc phải viết bài quảng bá cho nó.
Nghe đến đây, tôi giật giật khóe miệng.
Đúng là một cách quảng cáo vừa gượng ép vừa lộ liễu.
Từ trước đến nay tôi gan dạ, luôn kiên định tin vào khoa học.
Cho đến khi tôi trở về từ căn mật thất đó.
Đầu tiên là lúc về nhà, trên bàn bỗng xuất hiện một quả táo đã được gọt sẵn.
Rồi cái kẹp tóc đã gãy từ mấy tháng trước, không biết từ lúc nào lại được dán liền.
Quan trọng nhất là, mỗi đêm kể từ sau khi trở về từ mật thất, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tôi đều cảm nhận được một luồng khí ẩm lạnh, nhớp nháp.
Nặng nề bao trùm lấy tôi.
So với đè ép, cảm giác ấy giống như bị ôm hơn.
Cho đến tối nay, tôi rõ ràng cảm thấy có thứ gì đó rất khẽ chạm lên môi tôi.
Lạnh băng băng.
Chỉ một cái chạm nhẹ, sau đó trọng lực đè lên người tôi cũng biến mất.
Trong bóng tối, tôi bật mở mắt, ngồi bật dậy.
Vài giây sau, tôi cam chịu mở điện thoại, bắt đầu viết bài đ.á.n.h giá cho căn “nhà ma” kia.
Theo lời đồn, chỉ cần viết đ.á.n.h giá tuyên truyền thì mọi chuyện kỳ quái sẽ biến mất.
Nhưng bây giờ, viết xong rồi, tôi lại chằm chằm nhìn tấm gương có 2 chữ 【Chồng em】 kia.
Ngang nhiên đến vậy, hoàn toàn không có ý định biến mất.
“Hình như… tôi không có chồng?” tôi dò hỏi.
Không tin tà, tôi tiến sát lại gần tấm gương để xem kỹ.
Như thể hoa mắt, mặt gương bỗng gợn lên như làn nước.
Tôi dường như thấy một cái bóng lóe lên rồi biến mất bên trong.
Một luồng gió lạnh ập tới.
Trên bệ trước gương, một chai sữa rửa mặt đột nhiên ‘bốp’ một tiếng rơi xuống đất.
Không hiểu sao, trong đầu tôi theo bản năng cho rằng “nó” đang tức giận.
Tôi nhặt chai sữa rửa mặt đặt lại chỗ cũ:
“Đừng giận, tôi thật sự không nhớ chuyện này là thế nào, anh viết ra nói cho tôi biết đi.”
Bên kia im lặng hai giây.
2 chữ 【Chồng em】 biến mất.
Sau đó, mặt gương bắt đầu ngoằn ngoèo hiện chữ trở lại.
【Bảy ngày trước, trong mật thất, em và anh, đội khăn voan đỏ, bái đường. Vì vậy, anh là chồng em, phải đi theo…】
Trong chớp mắt, tấm gương bị lấp kín bởi chi chít những dòng chữ đỏ.
Có lẽ vì quá nhiều chữ, nó viết rất chậm, trông có vẻ vô cùng vất vả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khó khăn lắm mới viết được hai nét, lại dừng một lúc.
Rồi bắt đầu xóa lỗi viết sai.
“Khoan khoan khoan.” Cảm giác sợ hãi lập tức tan biến, tôi thật sự không nhìn nổi nữa.
“Anh có cách giao tiếp nào khác tiện hơn một chút không?”
Rất lâu sau.
Điện thoại của tôi đột nhiên sáng lên trong bóng tối.
Có một tin nhắn mới gửi đến.
Tôi cúi đầu, nhìn dãy số quen thuộc đến mức không thể quen hơn ấy, rơi vào im lặng.
Đó là số điện thoại của tôi.
Ngay lúc này, tại thời điểm này, chính nó vừa gửi tin nhắn cho bản thân tôi.
【Người, tôi là quỷ.】
Quá quỷ dị. Tôi lặng lẽ đổi ghi chú cho số điện thoại đó, rồi mới gõ chữ trả lời.
Tôi: 【Tôi biết】
【Hôm đó trong mật thất, người cùng tôi bái đường là anh?】
Tạ Hoài: 【Ừm.】
Tôi: 【Chỉ cần hoàn thành nghi thức là chúng ta trở thành vợ chồng sao?】
MMH
Tạ Hoài: 【Ừm.】
【Vợ à.】
Tin nhắn ấy bật lên ngay trước mắt tôi, giống hệt như có ai đó thật sự gọi tôi một tiếng như vậy.
Tôi suýt nữa thì ném cả điện thoại đi.
Tôi: 【Anh… anh đừng gọi như vậy trước đã……】
【Bây giờ anh đang ở đâu?】
Tạ Hoài: 【Ngay trước mặt em.】
Tôi lập tức rùng mình, ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Yên lặng, trống rỗng.
Chỉ có luồng không khí lạnh lẽo đang lặng lẽ đối diện với tôi, không có lấy một bóng quỷ nào.
Tạ Hoài: 【Anh đang chào em đó.】
【Người, chúng ta có thể động phòng rồi.】
Da đầu tôi tê dại, giả vờ như không nhìn thấy tin nhắn này, tiếp tục hỏi.
Con quỷ nam dường như đầu óc hơi lộn xộn, nói chuyện đứt quãng một lúc lâu mới giải thích rõ.
Sau khi bái đường, giữa hắn và tôi hình thành một loại khế ước nào đó.
Vì vậy, tôi là con người duy nhất trên dương thế mà hắn có thể tìm được và đi theo.
Tạ Hoài: 【Người, ngoài nơi này ra, anh không có chỗ nào để đi cả.】
Tôi mím môi, không hiểu sao lại nghe ra trong lời hắn một chút đáng thương.
Nhưng không thể mềm lòng, tôi tiếp tục hỏi.
Tôi: 【Làm sao tôi biết anh có lừa tôi không? Trong thế giới loài người bọn tôi, quỷ đều rất xấu.】
Bên kia gửi tới một biểu tượng bĩu môi.
Nói chuyện thì chẳng mạch lạc, dùng icon lại rất thành thạo.
Tạ Hoài: 【Người, nhìn cổ tay đi.】
Tôi nghe lời hắn, cúi đầu nhìn cổ tay mình.
Quả nhiên, dưới lớp da xuất hiện một vệt m.á.u mờ mờ, đỏ tươi rực rỡ.
Trong thoáng chốc, tôi có cảm giác nó chui ra từ da thịt tôi, nối về một nơi nào đó không xác định.
Tôi nhìn theo hướng ấy.
Ngay phía chếch trước mặt tôi, không xa lắm.
Nhưng khi cố nhìn kỹ hơn, vệt m.á.u ấy lại biến mất.
Tạ Hoài: 【Không lừa em.】
【Có thể động phòng chưa?】