Nhặt Được Ông Chồng Ma Trong Mật Thất

Chương 6



Trên đường đi làm, tôi nhắn tin cho Tạ Hoài,

bảo hắn sau này ban đêm đều có thể vào giấc mơ của tôi.

Giao diện tin nhắn vẫn còn giữ lại tấm ảnh kia.

Tôi vô thức bấm mở ra xem lại, chưa kịp thoát thì bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói:

“Đây là con cả nhà họ Tạ sao?”

Tim tôi đập mạnh một cái, quay sang nhìn người bên cạnh.

Là một bà lão trông rất bình thường, vô tình nhìn thấy giao diện điện thoại của tôi.

“Bà quen cậu ấy sao?”

“Quen chứ.”

Bà lão gật đầu,

“Nhà cậu ấy trước kia là hàng xóm của tôi, mấy năm trước thì chuyển đi rồi.

“Đây là con trai lớn nhà họ Tạ, Tạ Hoài.

Đứa nhỏ này từ bé đã đẹp, lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, học hành cũng giỏi, tôi không thể nhớ nhầm được.”

Bà nhìn tấm ảnh đen trắng trên màn hình, do dự một chút:

“Đứa nhỏ này…… sao lại thế này?”

MMH

“Cậu ấy… đã qua đời rồi.”

Tôi vẫn nói sự thật cho bà lão.

Nghe vậy, bà thở dài:

“Số mệnh kém quá……”

“Bà có biết cách liên lạc với người nhà cậu ấy không?”

Bà lão lắc đầu:

“Bây giờ con người không còn thân thiết như xưa, chuyển đi rồi là chẳng biết gì nữa.”

Tôi cảm ơn bà lão, trong đầu lại nhớ đến lời Trang Hài nói.

Trang Hài từng nói, tình trạng của Tạ Hoài rất kỳ lạ.

Hắn không có tên trong sổ sinh t.ử,

vì vậy cũng không có âm sai nào phụ trách hắn.

Cứ như vậy —

lang thang mỗi ngày, cố chấp tìm kiếm “người” mà hắn nhắc đến.

Loại như hắn,

có lẽ mới là “cô hồn dã quỷ” đúng nghĩa.

Còn vì sao lại biến thành như vậy,

có lẽ từ gia đình Tạ Hoài sẽ tìm được đáp án.

Tôi lấy điện thoại ra, định tìm tên Tạ Hoài trên mạng.

Xem thử có thông tin liên quan nào không.

Mở công cụ tìm kiếm ra,

lại phát hiện mấy dòng lịch sử tìm kiếm không phải của tôi.

【Con gái mong đợi đám cưới như thế nào?】

【Vợ không hài lòng với sắp xếp hôn lễ thì phải làm sao?】

【Tổng hợp các kiểu hôn lễ.】

Lướt lác đác gần một trăm trang.

Trong đó có mười chín trang còn được lưu lại, kèm theo những ghi chú khác nhau.

Tôi bật cười không thành tiếng.

Thảo nào mấy hôm nay hắn nói ít hẳn đi —

thì ra đang bận rộn chuyện này.

Vừa chìm vào giấc ngủ, tôi đã ý thức được lần này giấc mơ không hề đơn giản.

Tôi bước vào một lễ đường trống trải.

Cách bày trí vô cùng xa hoa, tấm t.h.ả.m dài trải từ dưới chân tôi kéo thẳng đến tận cuối lễ đường.

Tạ Hoài đứng ở điểm cuối ấy, vừa căng thẳng, vừa mong đợi, nhìn về phía tôi.

Khoảng cách rất xa, nhưng tôi vẫn nghe rõ từng lời hắn nói.

“em có thích không?”

Tạ Hoài nghiêm túc nói:

“Phải tổ chức một hôn lễ làm vợ hài lòng.”

Mức độ nghiêm túc ấy, giống như đang đối mặt với ông chủ, chứ không phải vợ.

Thấy tôi nhìn quanh bốn phía, hắn có chút hụt hẫng:

“Không thích sao?”

Ba giây sau, lễ đường lập tức biến thành kiểu Trung Hoa.

Tôi sững sờ hơn cả trước đó.

Còn chưa kịp nói gì, Tạ Hoài đã mím môi, cảnh vật xung quanh liên tục biến đổi.

Tôi thấy sắc mặt hắn càng lúc càng ủy khuất, đôi đồng t.ử đen sẫm khẽ siết lại, rõ ràng còn muốn đổi tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi vội vàng ngăn lại:

“Được rồi, được rồi! Em hài lòng, em rất thích.”

Tạ Hoài dừng tay, nở một nụ cười thỏa mãn.

“anh cũng muốn nhìn em mặc áo cưới, được không?”

Tôi do dự một chút.

Sau khi chia tay Trần Xuyên, tôi toàn tâm lao vào sự nghiệp.

Chuyện hôn nhân, tôi thậm chí chưa từng nghĩ đến.

Càng không ngờ rằng mình lại nhặt được một ông chồng quỷ trong mật thất.

Giờ còn phải mặc áo cưới kết hôn.

Không biết có phải là lần duy nhất trong đời hay không……………

Nhìn vẻ mặt mong chờ của Tạ Hoài, tôi gật đầu.

Ngay khoảnh khắc vừa đồng ý, quần áo trên người tôi liền biến thành bộ hỉ phục đỏ rực, cầu kỳ.

Tóc dài xõa xuống, trang sức trên đầu va vào nhau leng keng.

Tạ Hoài đứng bên cạnh tôi, tất cả nghi thức đều được tiến hành đúng chuẩn mực hắn đã học được.

Điểm khác biệt duy nhất là trong lễ đường ngập tràn sắc hỷ này,

ngoài tôi và Tạ Hoài ra, không có lấy một vị khách nào.

Màu đỏ ch.ói lọi làm làn da của Tạ Hoài càng thêm tái nhợt.

Quanh hốc mắt hắn vương vấn một tầng âm u không thể tan.

Nhưng hắn vẫn nghiêm túc thực hiện từng nghi lễ với tôi.

Nghiêm túc đến mức gần như cố chấp.

Khi đến bước bái phụ mẫu, trên mặt Tạ Hoài hiện lên vẻ áy náy:

“xin lỗi… cha mẹ chúng ta không thể xuất hiện ở đây.”

Tôi khẽ lắc đầu:

“Không sao. Đây là tin tốt. Điều đó chứng tỏ người thân và bạn bè của anh vẫn đang sống rất tốt trên dương thế.”

Trong mắt Tạ Hoài lóe lên một tia mờ mịt.

Hắn là một con quỷ đã mất trí nhớ.

“Là vậy sao?”

Giọng hắn nhẹ như một tiếng thở dài, cúi đầu xuống,

“Anh không nhớ nữa……”

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác chua xót, tôi nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn.

Không màng đến cái lạnh thấu tim, tôi kéo hắn lại:

“Không sao, chúng ta bỏ qua bước này, tiếp theo là làm gì nhỉ?

Phu thê giao bái đúng không?”

Tôi chỉnh Tạ Hoài đứng đối diện với mình.

Giọng nói của chính tôi vang lên bên tai,

tôi và Tạ Hoài đối mặt nhau, cúi người thật sâu.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy hoảng hốt.

“Phu thê giao bái——”

Tôi khẽ thì thầm.

Vốn chỉ là cùng con quỷ này chơi trò đóng vai trong mộng.

Nhưng vào giây phút ấy, lại giống như thật sự cùng hắn đi trọn một đoạn tình yêu,

tu thành chính quả.

Tôi cúi đầu xuống, nhìn thấy sợi huyết tuyến đỏ trên cổ tay, vốn luôn ẩn giấu, lại một lần nữa hiện ra.

Xuyên qua da thịt tôi, tôi nhìn rõ ràng

đầu bên kia của nó nối với cổ tay trắng bệch đến bất thường của Tạ Hoài.

Tôi nhớ đến lời Trang Hài.

Chỉ cần rạch nó ra, thả m.á.u,

tôi sẽ không bao giờ còn bị Tạ Hoài quấn lấy nữa.

Đơn giản như vậy.

Tôi vẫn còn đang thất thần.

Tạ Hoài tiến lên hai bước, đỡ tôi đứng thẳng lại.

Ngay giây tiếp theo, một luồng lạnh không sao diễn tả được áp sát vào mặt tôi.

Là đôi môi của Tạ Hoài.

Đó là một khí tức không thuộc về thế giới này,

áp sát môi lưỡi tôi, quấn c.h.ặ.t không buông.

Không có mùi mục rữa của quỷ quái.

Ngoài cái lạnh và nỗi sợ thoáng qua,

chỉ còn một mùi hương nhàn nhạt, không gọi tên được.

………………phải nói thế nào nhỉ?

Cũng khá là ổn.