Khi ông ấy tỉnh lại liền nói: “Lão phu đã có thê thất, hơn nữa tuổi tác đã cao, quyết không thể nạp cô nương làm thiếp…”
Không phải chứ, có phải lão đầu này bị trúng độc đến ngốc luôn rồi không?
Ai ngờ ông ấy xoay chuyển câu chuyện: “Nhưng ơn cứu mạng không biết lấy gì báo đáp, ta nguyện tặng cô nương vạn lượng vàng, kèm theo khế đất của t.ửu lâu đệ nhất kinh thành, cùng với… nhi t.ử không nên hồn của ta.”