Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 103: Hoạ Vô Đơn Chí!



Bành Nghĩa Tân nhìn thấy dòng thác lũ linh lực khủng bố đang chính diện lao tới, trái tim vốn bị dược lực làm cho điên cuồng cũng phải kinh hãi nhảy lên một nhịp.

Hắn gầm lên một tiếng, điên cuồng vận chuyển linh lực bạo ngược quanh thân, ngưng tụ thành một ngọn băng thương khổng lồ dữ tợn, hung hăng đâm thẳng về phía trước để nghênh đón.

Ầm!

Ba luồng lực lượng cuồng bạo trực diện va chạm vào nhau, tạo thành một trận bão năng lượng khủng bố quét ngang toàn bộ đại sảnh.

Mặt đất nứt toác thành từng mảng lớn, băng thạch vỡ vụn lả tả, từng vòng khí lãng liên tiếp nổ tung giữa không trung.

Dưới áp lực ngập trời, thân thể Bành Nghĩa Tân bị đẩy lùi từng bước một, hai chân găm chặt xuống mặt đất, cày thành hai vệt rãnh sâu hoắm kéo dài hơn mười trượng.

Cho tới khi đòn công kích tan biến hoàn toàn, hắn mới miễn cưỡng đứng vững, nhưng bộ dạng bấy giờ đã vô cùng thê thảm.

Máu tươi không ngừng ộc ra từ khóe miệng, hai cánh tay hắn run rẩy dữ dội, lớp da thịt vốn đã bị Tử Kim Hỏa thiêu cháy nay lại nứt vỡ thêm lần nữa.

Xương cốt bên trong lồng ngực hắn cũng bị chấn động dữ dội, truyền ra từng tiếng “răng rắc” ghê người.

Trong cơn nguy kịch, Bành Nghĩa Tân điên cuồng nghiến răng, cưỡng ép thúc đẩy linh lực trong cơ thể liên kết với ngoại cảnh.

Cảm ứng được Băng Linh Căn của hắn, từng luồng hàn khí thấu xương khắp nơi nhanh chóng ùa về, hóa thành một vòng xoáy linh khí, cuồn cuộn tràn vào các vết thương, giúp hắn tạm thời đóng băng máu thịt, xoa dịu đi cảm giác đau đớn kịch liệt.

Mặc dù có được địa lợi của vùng băng giá này để liên tục bổ sung linh lực, áp chế thương thế.

Lại có thêm dược lực của Cuồng Bạo Đan cưỡng ép đẩy tu vi lên tới Đỉnh phong Ngưng Cơ, nhưng bấy nhiêu đó vẫn là chưa đủ.

Một mình hắn lúc này muốn đồng thời đối đầu với cả Thanh Như Nguyệt lẫn Tô Mộng Yên đang trong cơn bạo nộ thì vẫn có chút quá sức.

Nhất là khi Thanh Như Nguyệt đang ở trạng thái gần như đỉnh phong, lại còn có trung phẩm linh khí trong tay trợ lực, chiến lực hiện giờ chẳng thua kém Ngưng Cơ Đại Thành là bao.

"Giết!!!"

Bành Nghĩa Tân khó khăn lắm mới ổn định lại được thân hình tàn tạ,

Hắn tiếp tục gầm lên một tiếng chói tai, ánh mắt đỏ ngầu găm chặt lấy hai thân ảnh tuyệt mỹ phía trước.

Thần trí bị dược lực của Cuồng Bạo Đan cùng ngọn lửa phẫn nộ gặm nhấm sạch sẽ, khiến hắn chẳng những không biết sợ hãi là gì, mà ngược lại càng trở nên điên cuồng, bạo ngược hơn bao giờ hết.

Hàn khí thấu xương quanh người hắn lại một lần nữa cuồn cuộn dâng trào, nhanh chóng ngưng tụ ngay trước lòng bàn tay, hóa thành một cây Huyền Băng Trường Thương dài hơn một trượng.

Hắn đạp mạnh chân xuống đất, cả người như một mũi tên rời cung, tiếp tục tiến về phía trước.

Thanh băng thương trong tay hắn rung lên dữ dội, phát ra những tiếng rít xé gió chói tai.

“Huyền Minh Phá!”

Mũi thương hung hãn đâm ra.

Hàn khí cuồng bạo điên cuồng hội tụ, hóa thành một dải thương khí khổng lồ tựa như một đầu băng long dữ tợn, há rộng chiếc mồm đầy răng nanh nhọn hoắt, gào thét lao thẳng về phía hai vị mỹ nhân.

Thanh Như Nguyệt cùng Tô Mộng Yên trước đó cũng bị chấn đến mức lùi lại vài bước, khí tức có chút nhộn nhạo.

Nhìn thấy con “trâu điên” kia vẫn tiếp tục lao tới, cả hai đồng thời hừ lạnh một tiếng khinh miệt.

"Hừ, yêu nữ!”

“Để xem hôm nay ai trong chúng ta hạ gục tên phế vật này trước!"

Thanh Như Nguyệt lạnh lùng lên tiếng.

Trường kiếm trong tay nàng khẽ run lên, linh lực cuồn cuộn quanh thân điên cuồng ngưng tụ rồi tràn ngập vào trong thân kiếm, khiến thanh kiếm phát ra một tiếng "oong" ngân vang trầm đục.

"Như tỷ tỷ mong muốn."

Tô Mộng Yên nở nụ cười quyến rũ đáp lại, nhưng ánh mắt lại tràn ngập chiến ý, dải lụa tiếp tục được nàng bổ sung linh lực, uốn lượn quanh thân như một con huyết long chực chờ nhe nanh múa vuốt.

Hai người thậm chí chẳng thèm nhìn nhau lấy một cái, thế nhưng trận chiến này bấy giờ đã vô tình biến thành một màn tranh đấu của hai nàng.

“Thanh Vân Kiếm Pháp - Ảnh Vân!”

“Vạn Hoa - Khiêu Vũ!”

Thanh Như Nguyệt dứt khoát vung kiếm, vô số đạo kiếm ảnh lam sắc sắc bén rợp trời lướt đi, hư hư thực thực tựa như mây khói mờ ảo nhưng lại ẩn chứa sát cơ kinh người.

Cùng lúc đó, Tô Mộng Yên cũng khẽ múa lượn thân mình, dải hồng lăng đỏ rực tung bay hóa thành vô số luồng hồng mang quỷ mị, như những đóa hoa máu bung nở giữa không trung, mang theo mười phần bá đạo cuốn phăng tất cả.

Kiếm ảnh rợp trời cùng dải lụa đỏ rực đan xen vào nhau, nhắm thẳng vào đầu băng long dữ tợn của Bành Nghĩa Tân mà oanh tạc.

Đùng!

Oành!

Hai tiếng nổ kinh thiên động địa liên tiếp vang lên xé rách màng nhĩ.

Đầu băng long to lớn do Bành Nghĩa Tân dốc toàn lực ngưng tụ còn chưa kịp áp sát đã bị dòng thác lũ công kích kia oanh kích đến mức vỡ vụn từng mảng.

Hóa thành vô số vụn băng lả tả bay tứ tung giữa không trung.

Hai nữ nhân tuyệt mỹ căn bản không cho Bành Nghĩa Tân bất kỳ một cơ hội nào để thở dốc, tiếp tục tiến lên.

Một người kiếm chiêu liên miên bất tận, sắc bén khôn lường.

Một người hồng lăng biến hóa quỷ dị, linh hoạt như độc xà xuất động.

Đòn đánh của hai người nhìn qua thì ngỡ như một màn song kiếm hợp bích đầy ăn ý.

Nhưng thực chất bên trong lại là một màn tranh giành con mồi đầy gay gắt, không ai chịu nhường ai.

Sát chiêu nối tiếp sát chiêu, công kích cuồng bạo không ngừng trút xuống, tạo thành một gọng kìm tử thần không thể phá vỡ.

Bành Nghĩa Tân dẫu có điên cuồng đến mấy cũng phải nghẹn uất phát hiện ra, bản thân hắn bấy giờ chẳng khác nào một tấm bia sống đáng thương.

Hắn bị đánh đến mức liên tục lùi về sau.

Cứ mỗi khi đánh tan một đạo công kích, lại có một đạo công kích khác lấp vào.

Từ đầu tới cuối ngay cả một cơ hội phản kích nhỏ nhất cũng không thể tìm thấy nổi.

Mọi sự kiêu ngạo của một thiên tài ngoại môn trong hắn hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một cảm giác bất lực đến tê dại.

Hắn trơ mắt nhìn thế công của mình bị hóa giải một cách dễ dàng, nhận ra bản thân bây giờ ngay cả tư cách làm đối thủ của hai nàng cũng không có, mà chỉ là một trò hề trong màn tranh đua của bọn họ.

Hắn giống như một con thiêu thân tội nghiệp, dẫu đã chọn cách tự thiêu để đổi lấy chút ánh sáng bạo ngược.

Thì cuối cùng… ngọn lửa tàn tro ấy vẫn bị vùi dập một cách tàn nhẫn trước sức mạnh tuyệt đối của hai nàng.



Ở phía bên ngoài.

Trương Tú đứng từ xa âm thầm quan sát một lúc lâu.

Sắc mặt hắn càng lúc càng trở nên âm trầm, khó coi đến cực điểm.

Hắn nhìn ra rồi, Bành Nghĩa Tân xong đời là cái chắc.

Dược lực của Cuồng Bạo Đan tuy mạnh, có thể cưỡng ép kéo tu vi của hắn tăng vọt kinh người trong thời gian ngắn, nhưng thương thế tích tụ trước đó quá nặng, căn bản không đủ để hắn một chọi hai trước hai người đang bạo nộ kia.

Ánh mắt Trương Tú lóe lên những tia tính toán.

Nếu cứ tiếp tục ngu ngốc ở lại đây, kết cục của bọn hắn chỉ có một đó là… chết chùm.

Nghĩ tới đây, Trương Tú lập tức nghiến răng, lạnh lùng ra lệnh cho Ninh Trác cùng Lâm Phong đang ngơ ngác đứng bên cạnh.

"Mặc kệ tên ngu xuẩn đó. Chúng ta đi!"

Nói xong, hắn không chút do dự, dứt khoát xoay người tháo chạy.

Ninh Trác liền vội vàng cắm đầu theo sát phía sau.

Lâm Phong có chút do dự nhìn về phía Bành Nghĩa Tân, nhưng sau một hồi cân nhắc lợi hại, hắn vẫn cắn răng, quyết định quay lưng rời đi.

Ba người nhanh chóng lao vào thông đạo tối tăm dẫn ra ngoài động phủ.

Thế nhưng, người tính không bằng trời tính.

Bọn hắn còn chưa chạy được bao xa, một thân ảnh chật vật đột nhiên từ đầu bên kia thông đạo sầm sập lao tới.

Hai bên suýt chút nữa đâm sầm vào nhau, đồng thời “thắng gấp” rồi sửng sốt nhìn đối phương.

Người vừa tới không ai khác chính là Thanh Thiên Vũ!

Sau khi giải quyết bốn tên đệ tử canh giữ bên ngoài, hắn đã một đường như bay, men theo thông đạo mà lao thẳng vào trong.

Lúc này, y phục của hắn đã rách nát không ít, trên thân còn loang lổ vài vệt máu tươi, hiển nhiên là vừa mới trải qua một trận khổ chiến kịch liệt.

Bốn tên đệ tử tinh anh của Quang Minh Hội cùng Huyền Vân Hội canh giữ bên ngoài tuy không phải đối thủ của hắn, nhưng muốn triệt để dọn dẹp sạch sẽ bọn chúng cũng khiến hắn tốn không ít công sức.

Thanh Thiên Vũ vốn còn đang vừa lau mồ hôi vừa vội vã chạy vào trong để tiếp viện cho tỷ tỷ, trong lòng sốt ruột như lửa đốt.

Kết quả đập ngay vào mắt hắn lúc này lại là ba gương mặt "thân quen" đang cắm đầu tháo chạy lao thẳng về phía mình.

Trương Tú: "......"

Ninh Trác: "......"

Lâm Phong: "......"

Bầu không khí bên trong thông đạo bỗng chốc rơi vào một trạng thái yên tĩnh đến quỷ dị, thậm chí có thể nghe thấy cả tiếng tim đập thình thịch của ba kẻ đào tẩu.

Thanh Thiên Vũ chớp chớp mắt.

Trương Tú mí mắt cũng khẽ giât.

Hắn thậm chí còn sinh ra ảo giác rằng cả thế giới đang cố tình nhằm vào mình.

Sau một hồi im lặng nhìn nhau giữa khoảng không tối tăm.

Khóe miệng Thanh Thiên Vũ từ từ nhếch lên, nụ cười kia càng lúc càng rạng rỡ, sau đó lại chuyển thành cực kỳ nguy hiểm.

Hắn chậm rãi đặt tay lên chuôi đao, dứt khoát rút thanh đại đao sau lưng ra.

Keng!

Tiếng đao ngân vang sắc lạnh, vọng lại những thanh âm trầm đục khắp vách đá thông đạo.

"Thật là trùng hợp quá nha..."

Nhìn bộ dạng thương tích đầy mình, chật vật đến không tả nổi của ba tên đối thủ trước mắt, Thanh Thiên Vũ cười đến mức híp cả mắt.

”Trương Tú à Trương Tú, lúc trước ngươi dùng mưu kế đùa giỡn ta như thế nào, bây giờ có giỏi thì diễn lại ta xem?”

Sắc mặt Trương Tú lập tức đen sì như đáy nồi.

Lúc này, trong lòng hắn chỉ có duy nhất một ý nghĩ gào thét.

Mẹ kiếp, rốt cuộc hôm nay là cái ngày xui xẻo gì vậy trời?