Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 107: Khảo Hạch Hồi Kết!



Tô Mộng Yên vừa thấy Thanh Như Nguyệt mở miệng đòi chém “tiểu lang quân” của mình, nụ cười nũng nịu trên môi nàng lập tức biến mất.

Nàng lập tức đứng thẳng người, dùng lực kéo mạnh Trần Tình ra phía sau lưng mình để che chở, cả người lập tức nổi đóa lên như một con mèo bị giẫm phải đuôi.

Khí tức vừa mới thu liễm khi nãy lại một lần nữa ầm ầm bộc phát, hóa thành những luồng linh lực cuồng bạo quất mạnh vào không trung, khiến Trần Tình đứng ngay bên cạnh cũng phải âm thầm đổ một tầng mồ hôi lạnh.

"Thanh Như Nguyệt! Tỷ vừa nói là muốn vung kiếm chém ai cơ?"

Màn che chở bất chấp tất cả này của Tô Mộng Yên khiến mí mắt Thanh Như Nguyệt khẽ giật nảy lên.

Thế nhưng, kẻ kiêu ngạo như nàng làm sao chịu thua kém nửa phân?

Keng!

Một tiếng kiếm ngân bén ngót chói tai vang lên, thanh trường kiếm trong tay nàng đã rời vỏ.

Một tầng kiếm khí sắc bén, lạnh thấu xương tủy điên cuồng phóng ra, đan xen thành một tấm lưới vô hình bao phủ quanh thân, trực diện đối chọi gay gắt với khí thế ngút trời của Tô Mộng Yên.

"Làm sao? Ngươi tức giận cái gì? Ta nói chém hắn đấy, ngươi làm gì được ta?"

Ầm!

Hai luồng áp lực vô hình va chạm mạnh mẽ vào nhau giữa không trung, khiến không gian trong hang động khẽ rung chuyển dữ dội.

Đất đá, cát bụi vốn vừa mới lắng xuống chưa được bao lâu, nay lại một lần nữa bị cuốn lên, cuộn trào không ngừng.

Chứng kiến cảnh tượng này, Thanh Thiên Vũ đang ngồi xem kịch vui ở đằng xa cũng không thể nào ung dung được nữa.

Hắn cảm nhận được đại sự bất ổn, liền biến sắc đứng bật dậy, linh lực trong người vận chuyển, chuẩn bị tư thế lao vào can ngăn bất cứ lúc nào.

Không khí bên trong đại sảnh lúc này căng thẳng tột độ, tựa như một thùng thuốc súng đã chực chờ sẵn, chỉ cần một đốm lửa nhỏ xuất hiện là sẽ lập tức nổ tung!

Bốp!

Đột nhiên, một tiếng va chạm da thịt giòn tan khẽ vang lên.

Tô Mộng Yên còn đang đùng đùng nổi đóa bỗng nhiên giật nảy mình, "ưm" lên một tiếng đầy quyến rũ rồi lập tức ỉu xìu xuống, gương mặt xinh đẹp thoảng qua một nét đỏ hồng vì thẹn thùng.

Cùng lúc đó, Thanh Như Nguyệt ở phía đối diện cũng bị một luồng khí tức kinh thiên động địa đột ngột ép tới làm cho hoảng sợ.

Thanh trường kiếm trong tay nàng bỗng reo lên một tiếng đầy sợ hãi, tầng tầng kiếm khí sắc bén bao phủ quanh người trong nháy mắt đã bị đánh cho tán loạn.

Nàng không tự chủ được mà lùi về phía sau nửa bước, đôi mắt đẹp tràn ngập kinh hãi nhìn chằm chằm vào bóng người vừa bước ra từ sau lưng Tô Mộng Yên.

Trần Tình chậm rãi thu hồi bàn tay vừa vỗ mạnh vào kiều đồn đẫy đà của Tô Mộng Yên lại, sắc mặt trầm xuống, Vạn Kiếm Thánh Thể trong người âm thầm vận chuyển, phóng thích ra một luồng uy áp bá đạo tuyệt đối.

Hắn trừng mắt đầy cảnh cáo nhìn Tô Mộng Yên một cái, sau đó quay sang nhìn thẳng vào Thanh Như Nguyệt còn đang chấn kinh chưa định thần lại, trầm giọng mở lời phá vỡ bầu không khí.

"Được rồi, hai người đừng nháo nữa.”

“Chuyện Bành Nghĩa Tân xem như kết thúc ở đây, trận đánh cuộc này tính là hòa nhau.”

“Được chứ?"

Thanh Như Nguyệt mím chặt môi không nói lời nào.

Nàng kiều hừ một tiếng để che giấu sự bối rối và kinh hãi trong lòng, sau đó dứt khoát xoay người bước đi, rất nhanh đã khuất bóng sau màn đêm đại sảnh.

"Tỷ tỷ! Đợi ta với!"

Thanh Thiên Vũ bấy giờ vẫn còn đang ngơ ngác, hồn vía lên mây trước cái "bốp" đầy táo bạo của Trần Tình khi nãy.

Thấy tỷ tỷ mình bỏ đi, hắn mới giật mình ba chân bốn cẳng đuổi theo.

Thế nhưng trước khi bước vào lối thông đạo, hắn vẫn không kìm được mà quay đầu lại, âm thầm giơ ngón tay cái hướng về phía Trần Tình với ánh mắt tràn ngập sự sùng bái.

Nhìn bóng lưng hai tỷ đệ họ Thanh đã hoàn toàn biến mất, Trần Tình mới thu hồi uy áp, thở dài một tiếng rồi quay lại nhìn Tô Mộng Yên.

Lúc này, vị yêu nữ vốn dĩ yêu mị, quyến rũ thường ngày lại đang đứng cúi gầm mặt, hai bàn tay ngọc đan chặt vào nhau, bờ vai khẽ run lên, bộ dạng tủi thân đến mức như sắp khóc tới nơi.

Nhìn thấy bộ dạng ấy, Trần Tình không khỏi dâng lên một nỗi xót xa, đau lòng.

Thế nhưng nghĩ đến việc nàng vừa suýt chút nữa làm loạn, hắn vẫn cố giữ cho gương mặt mình vẻ nghiêm nghị, trầm giọng hỏi.

"Nàng có biết mình sai ở đâu chưa?"

Thân hình mảnh mai của Tô Mộng Yên khẽ run lên một nhịp, nàng nhẹ nhàng gật đầu, không dám phản bác.

"Lần sau không được vô lý như vậy nữa. Ta và Thanh sư tỷ chỉ là đồng minh nương tựa lẫn nhau trong lần khảo hạch này mà thôi, tuyệt đối không có nửa điểm tình cảm nam nữ."

Nghe tới đây, Tô Mộng Yên khẽ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trong đôi mắt trong veo lướt qua một tia nghi ngờ, tựa như đang thầm nghĩ "Liệu có thật là không có gì không đấy?".

Thế nhưng rất nhanh, nàng đã khéo léo giấu nhẹm tâm tư ấy xuống, nhẹ nhàng đáp một tiếng ngọt ngào.

"Thiếp thân đã rõ rồi."

Chứng kiến dáng vẻ ngoan ngoãn, phục tùng chưa từng thấy này của nàng, Trần Tình rốt cuộc cũng không cách nào đóng giả vẻ nghiêm túc được nữa, cả người hắn lập tức mềm nhũn ra.

Hắn bước tới, bỗng nhiên nắm lấy đôi tay mềm mại không xương của nàng, kéo nhẹ một cái vào lòng, dịu dàng hỏi.

"Vừa nãy... ta ra tay hơi mạnh, nàng có đau lắm không?"

Vừa nói, hắn vừa có chút cuống quýt, vô thức đưa tay định xoa dịu "chỗ ấy" giúp nàng.

Thế nhưng khi bàn tay vừa đưa ra lơ lửng giữa không trung, chợt nhận ra vị trí đó có phần quá mức nhạy cảm, Trần Tình liền đứng hình, lúng túng hồi lâu mà tiến không được, lùi không xong, gương mặt cũng không tự chủ được mà trướng đến đỏ bừng.

Hắn lay hoay một hồi, cuối cùng cũng không ra tay được.

Tô Mộng Yên nhìn thấy bộ dạng lúng túng, tiến thối lưỡng nan của hắn thì cơn tủi thân ban nãy bay biến sạch sẽ, trong lòng thầm cười trộm không thôi.

Thế nhưng ngoài mặt, nàng vẫn cố tình bày ra vẻ mặt đau đớn, nũng nịu nói.

"Đau... Đau muốn chết đi được! Chàng đúng là đồ vô lương tâm, chẳng biết thương hương tiếc ngọc chút nào cả."

Vừa nói, nàng vừa vờ vịt giơ chéo áo lên lau lau khóe mắt hoàn toàn “khô ráo”, bộ dạng ủy khuất đến cực điểm, cứ như thể vừa chịu phải một đại oan ức thấu trời xanh.

Nhìn "vở kịch" vụng về nhưng lại tràn ngập sự đáng yêu của nàng, Trần Tình triệt để đầu hàng.

Hắn chỉ biết bất lực cười khổ, ôm chặt nàng vào lòng, phối hợp an ủi.



Phía trước lối ra của sào huyệt, bước chân của Thanh Như Nguyệt bỗng nhiên chậm lại rồi dừng hẳn.

Hồi tưởng lại một màn uy thế bá đạo, khủng bố của Trần Tình khi nãy, lồng ngực nàng lại không tự chủ được mà phập phồng kịch liệt.

Luồng khí tức tối cao ấy, chẳng biết vì sao lại khiến một kẻ thiên tư kiêu ngạo như nàng, từ tận sâu trong linh hồn bỗng dâng lên một cảm giác muốn quỳ lạy thần phục.

Cúi đầu nhìn thanh trường kiếm vẫn còn đang khẽ run rẩy trong tay mình, đôi gò má vốn trắng mịn như băng tuyết của nàng bỗng chốc ửng đỏ, nóng rát vô cùng.

"Thanh Như Nguyệt ơi Thanh Như Nguyệt... Ngươi và Trần Tình rốt cuộc có quan hệ gì đâu cơ chứ?”

“Vậy mà lúc nãy... lại có thể cùng ả yêu nữ kia nháo lên đến mức ấy... Đúng là xấu hổ chết đi được!"

Nàng cắn chặt bờ môi mọng, lầm bầm tự trách trong miệng một tiếng, hận không thể tìm một vết nứt trên vách đá để chui vào ngay lập tức.

Thanh Thiên Vũ rốt cuộc cũng thở hồng hộc đuổi kịp từ phía sau.

Nhìn bộ dạng đỏ mặt bất thường của tỷ tỷ mình, khoé miệng hắn liền cong lên đầy ẩn ý, cười đùa tí tửng nói.

"Tỷ tỷ à, tỷ với cái tên Trần Tình kia rốt cuộc là có chuyện..."

"Á? Cứu mạng!"

Lời còn chưa kịp ra hết khỏi miệng, đồng tử của Thanh Thiên Vũ đã co rút lại khi nhìn thấy một đạo kiếm quang lạnh thấu xương đang xé toạc không khí, lao thẳng về phía mình với tốc độ chớp nhoáng.

Toàn thân hắn lông tơ dựng ngược, không kịp suy nghĩ nhiều liền dùng hết sức bình sinh, chật vật lách người sang một bên né tránh trong gang tấc.

Ầm!

Một tiếng nổ vang dội truyền đến, vách băng dày cộm phía sau lưng hắn nhanh chóng bị đạo kiếm quang hung hãn kia xuyên qua, chém đứt lìa một mảng lớn, vụn đá kèm theo băng nhọn văng ra tung tóe khắp nơi.

Thanh Thiên Vũ nhìn đống đổ nát sau lưng mà không khỏi trợn tròn mắt, nuốt nước bọt cái ực, triệt để ngậm chặt miệng không dám ho he thêm một lời nào nữa.

Keng!

Thanh Như Nguyệt lạnh lùng tra kiếm vào vỏ, đôi mắt đẹp mang theo hàn ý thấu xương, trừng lớn đầy cảnh cáo nhìn lấy đứa đệ đệ tội nghiệp của mình, từng chữ từng chữ rít qua kẽ răng.

"Trở về với mọi người nhớ mà giữ cái mồm cái miệng của đệ cho cẩn thận.”

“Nếu để ta nghe thấy nửa lời đồn đại bậy bạ nào lọt ra ngoài, ta sẽ tự tay khâu cái miệng của đệ lại đấy, nghe rõ chưa?”

Dứt lời, nàng dứt khoát quay người bước đi, gót ngọc dẫm trên nền băng phát ra những tiếng cộc cộc lạnh lùng.

Để lại phía sau, Thanh Thiên Vũ chỉ biết đứng nhìn theo gật đầu như giã tỏi, vội vàng giơ tay quệt đi lớp mồ hôi lạnh đang tuôn ra như tắm trên trán.

Thật là đáng sợ a!



Thời gian kết thúc cuộc khảo hạch tổng cộng chỉ còn lại chưa đầy nửa canh giờ.

Vào thời điểm nước rút này, những tu sĩ may mắn còn trụ lại trong bí cảnh đều vô cùng cẩn trọng, dốc sức tìm kiếm cho mình một nơi ẩn nấp kín đáo để bảo toàn thành quả.

Ngoại trừ đệ tử của năm đại ban hội lớn, kỳ khảo hạch lần này còn có tám vị không bang không hội may mắn lọt vào vòng hai.

Hiện tại, ngoại trừ Lạc Thanh Nghiên cùng vị tỷ muội đi cùng đã chủ động rút lui từ trước, sáu người tự do còn lại vẫn đang kiên trì bám trụ trong bí cảnh Hàn Vực Cốc.

Trải qua vô số trận khổ chiến đầy cam go, trên tay bọn họ ít nhiều cũng đã có chút thu hoạch nho nhỏ cho riêng mình.

Có điều, do diện tích của Hàn Vực Cốc quá mức rộng lớn bao la, tỷ lệ các tu sĩ đơn độc này chạm mặt nhau là cực kỳ thấp.

Mà dẫu cho có vô tình chạm trán, bọn họ cũng sẽ ngầm hiểu ý mà cẩn trọng tránh đi, tuyệt đối không ai dại dột khơi mào chiến đoạt.

Cách hành xử thức thời của họ hoàn toàn khác biệt với đệ tử của các đại bang hội lớn kia - những kẻ cậy đông tinh nhuệ, tính toán người khác, cứ hễ đụng mặt là tử chiến, lao vào cắn xé lẫn nhau đến mức rơi vào kết cục thảm hại, đến mức “toàn quân bị diệt.”

Lại qua một lúc.

Ầm!

Một tiếng nổ trầm thấp đột nhiên vang vọng khắp thiên địa.

Ở phía bắc của Hàn Vực Cốc, một cột sáng khổng lồ màu bạc bỗng nhiên xé toạc tầng mây, phóng thẳng lên tận trời cao.

Từng đạo phù văn huyền ảo xoay tròn quanh cột sáng, tỏa ra dao động không gian nồng đậm.

Dù đang ở bất cứ nơi nào trong bí cảnh, mọi người đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Ngay sau đó, một giọng nói già nua nhưng uy nghiêm chợt vang vọng khắp không gian.

"Khảo hạch vòng hai sắp kết thúc."

"Tất cả đệ tử còn ở trong bí cảnh lập tức tiến về khu vực truyền tống."

"Trong vòng nửa canh giờ, những ai không rời khỏi bí cảnh đúng hạn sẽ bị xem như tự động từ bỏ tư cách khảo hạch."

Thanh âm ấy không ngừng vọng lại giữa núi băng, hẻm vực, truyền rõ rõ ràng ràng vào tai mọi người.