Khi bóng lưng hắn khuất dần khỏi khu vực náo động, cánh rừng trước mặt cũng dần đổi sắc.
Những tiếng va chạm kim loại, tiếng gầm rú và hô hoán phía sau dần bị khoảng cách kéo dài, mỏng đi từng lớp, cuối cùng chỉ còn là dư âm mơ hồ chìm sâu vào nền âm thanh xa xăm.
Thay vào đó là một sự tĩnh lặng kéo dài bất tận.
Tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió lướt qua tán lá, khẽ khàng nhưng lạnh lẽo, mang theo hơi ẩm âm u đặc trưng của rừng sâu.
Ánh nắng xuyên qua tầng tầng lớp lớp cành lá rậm rạp, rơi xuống mặt đất thành từng mảng sáng loang lổ.
Không khí nơi này dường như đặc quánh hơn vài phần, khiến mỗi nhịp hô hấp đều rõ ràng khác biệt.
Trần Tình vừa đi vừa điều tức, linh lực trong cơ thể vận chuyển tuần hoàn, chảy dọc kinh mạch như dòng suối ấm, từng chút một bù đắp lại hao tổn sau trận chiến vừa rồi.
Sắc mặt hắn dần khôi phục vẻ bình ổn, bước chân tuy không nhanh nhưng vô cùng vững vàng.
Theo từng bước tiến sâu, cây cối càng thêm cao lớn, thân cổ thụ xù xì vươn lên như những cột trụ chống trời.
Tán lá dày đến mức gần như che kín bầu trời, ánh sáng theo đó cũng thưa thớt dần, bóng tối âm u lặng lẽ bò ra từ giữa những khe hở.
Đối lập hoàn toàn với nơi bìa rừng ồn ào tiếng giao chiến, nơi đây bị một sự tĩnh lặng bao trùm.
Không phải kiểu yên bình.
Mà là sự trống rỗng, một khoảng trống không nên tồn tại trong rừng sâu.
Không còn tiếng côn trùng rả rích, không có tiếng ve kêu chói tai, không bóng dáng hung thú cấp thấp lảng vảng.
Quá sạch sẽ.
Sạch sẽ đến mức khiến người ta bất an.
“Khu rừng nơi đây… có gì đó không đúng!”
Trần Tình liếc nhìn bốn phía, trong lòng thoáng qua một tia do dự.
Khu vực sâu nhất của cánh rừng này lẽ ra phải có nhiều hung thú cấp cao mới đúng, vậy mà đi nãy giờ vẫn chưa gặp được con nào, còn có bầu không khí quỷ dị như này.
Hắn suy nghĩ một chút, vẫn quyết định tiếp tục bước đi, nhưng lúc này hắn đã cẩn thận hơn, ánh mắt dò xét khắp nơi, mang theo vài phần cảnh giác.
Lại qua nửa canh giờ, Trần Tình rốt cuộc cũng đã tiếp cận nơi sâu nhất của cánh rừng.
Đến lúc này, hắn vẫn chưa hề gặp một con hung thú nào.
Bỗng, bước chân hắn chững lại.
Một cảm giác lạnh lẽo như kim châm dọc sống lưng ập tới khiến da đầu hắn tê rần.
Gần như theo bản năng, hắn nghiêng người sang một bên.
Xoẹt!
Một vệt hàn quang xé gió lướt qua vị trí cổ hắn, cắt phăng lọn tóc bên vai, rồi chém thẳng vào thân cổ thụ phía trước.
Thân cây to bằng vòng tay người ôm lập tức bị cắt đôi.
Nửa trên nghiêng ngả một nhịp rồi ầm ầm đổ sập.
Đồng tử Trần Tình co rút, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả y phục, cảnh giác nhìn xung quanh tìm kiếm thứ vừa ra tay với hắn.
Nếu vừa rồi chậm nửa nhịp, thứ bị cắt đứt kia không phải thân cây… mà là cổ họng hắn.
Cảm giác lạnh buốt nơi cổ vẫn chưa tan, như thể lưỡi đao vô hình vừa kề sát da thịt.
Khu rừng lần nữa chìm vào tĩnh mịch.
Không tiếng gầm rú.
Không bóng dáng lộ diện.
Chỉ còn mùi tanh nhàn nhạt trộn lẫn trong hơi ẩm mục nát, như thứ gì đó vừa rình rập, vừa chờ thời cơ kết liễu con mồi.
Trần Tình nắm chặt trọng kiếm trong tay, không dám động loạn, cảm giác như đang có thứ gì đó đang quan sát mình.
Rất nhanh, sát ý lạnh buốt lại tiếp tục ập tới.
Keng!
Lần này Trần Tình đã sớm đề phòng.
Trọng kiếm trong tay hắn gần như theo bản năng quét ngang, chặn đứng một luồng hàn quang sắc lẹm.
Tia lửa bắn tung tóe giữa không trung, âm thanh kim loại chấn động vang dội khắp rừng sâu.
Một lực lượng khủng bố dội thẳng vào cánh tay, chấn đến cổ tay hắn tê rần, hổ khẩu rách toạc, thân thể bị đánh văng ra sau mấy trượng.
Gót chân cày sâu xuống mặt đất khiến đất đá bắn tung, hắn mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.
Còn chưa kịp thở ra một hơi.
Một đạo tàn ảnh đã quỷ mị xuất hiện phía sau lưng.
Nhanh đến mức chỉ còn lại một vệt mờ lướt qua khóe mắt.
“Con mẹ nó!!!”
Trần Tình tức giận chửi tục một tiếng, liền xoay người trong tích tắc, trọng kiếm dựng đứng che trước ngực.
Choang!
Lại một đòn nặng nề giáng xuống. Trọng kiếm run lên bần bật.
Lần này, lực đạo còn mạnh hơn trước, đánh hắn suýt nữa té lăn ra đất.
Bóng đen kia tiếp tục lướt đi, như hòa vào trong bóng cây.
Mỗi lần xuất hiện đều kèm theo một đường phong nhận sắc như lưỡi đao, lóe lên hàn quang chém xé không khí.
Trần Tình bị ép vào thế hoàn toàn bị động.
Trọng kiếm vốn nặng nề, thích hợp đối cứng trực diện, lúc này lại trở thành gánh nặng trước một đối thủ nhanh đến mức khó bắt kịp bằng mắt thường.
Xoẹt!
Một vết rách xuất hiện trên vai áo hắn, máu tươi lập tức thấm ra.
Xoẹt!
Lại một đòn nữa quét ngang hông, hắn chỉ kịp lùi nửa bước, phong nhận sượt qua trước bụng, để lại vệt máu dài bỏng rát.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Công kích dồn dập như mưa bão, vừa nhanh vừa hiểm. Hàn quang chớp lóe liên hồi, mỗi lần xuất hiện đều nhằm thẳng vào yếu huyệt.
Trần Tình bị đánh đến liên tiếp lảo đảo, cánh tay cầm kiếm rung lên vì chấn lực, hơi thở dần trở nên gấp gáp.
Hắn gần như không có cơ hội phản công, chỉ có thể miễn cưỡng dùng thể phách chống đỡ, từng bước một bị dồn vào thế nguy hiểm.
“Khốn kiếp, đây là thứ quỷ quái gì?”
Hắn nghiến răng, khoé miệng lúc này đã tràn ra một tia máu, cơn đau âm ỉ khắp người.
Mỗi lần đối phương biến mất, áp lực lại càng lớn hơn. Không biết nó sẽ xuất hiện từ hướng nào, càng không biết đòn kế tiếp nhằm vào chỗ chí mạng nào.
Nếu tình hình cứ tiếp tục diễn ra như vậy, dù thể phách hắn có biến thái đến đâu, sớm muộn gì cũng bị mài chết.
Trần Tình hít sâu một hơi, cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại.
Hắn không còn cố truy đuổi tàn ảnh kia bằng mắt nữa.
Đối phương quá nhanh, nhanh đến mức tầm nhìn chỉ trở thành gánh nặng.
Thay vào đó, hắn lập tức nhắm hai mắt lại, dùng linh giác cảm nhận động tĩnh xung quanh, cơ thể đang căng cứng cũng dần thả lỏng.
Bóng đen đang ẩn mình lao nhanh bỗng khựng lại trong chốc lát, nhìn Trần Tình như kẻ ngốc.
Trong mắt nó, bộ dáng nhắm mắt bất động ấy chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Nó tiếp tục lướt đi.
Nhanh như một mũi tên rời cung.
Chỉ còn lấp loé một luồng hàn quang lặng lẽ xé gió, âm thầm nhưng hiểm độc, nhắm thẳng về phía sau gáy Trần Tình.
Chuẩn xác, tàn nhẫn, không chút do dự.
Trần Tình vẫn đứng yên nơi đó, tay nắm hờ thanh trọng kiếm, thân hình bất động như một khối đá.
Tựa hồ hoàn toàn không hay biết nguy hiểm đã áp sát sau lưng.
Nhưng ngay khi luồng sát ý lạnh buốt kia chạm tới trong gang tấc, Trần Tình rốt cuộc cũng động.
Thân ảnh vốn tĩnh lặng bỗng bùng phát, linh lực trong đan điền dâng trào, truyền thẳng vào thân kiếm.
Ầm!
Hỏa diễm đỏ sẫm bùng lên quanh thân kiếm, nhiệt độ trong không khí lập tức tăng vọt.
Hắn xoay người cực nhanh, trọng kiếm mang theo hỏa quang vẽ thành một vòng cung nặng nề.
Xoạt!
Kiếm phong rít lên chói tai, cuốn theo ngọn lửa quét ngang một dải rừng phía sau. Mấy thân cổ thụ to bằng vòng tay người ôm bị chém đứt ngọt, ầm ầm đổ sập, bốc cháy hừng hực.
Nhưng…
Không có tiếng va chạm.
Không có máu bắn ra.
Không có thân ảnh nào bị ép lộ diện.
Trần Tình lập tức mở mắt, khó tin nhìn một màn trước mặt.
Không có? Hắn vậy mà chém hụt.
Rõ ràng sát ý vừa rồi sắc bén như dao kề gáy, hắn bắt trúng phương vị trong tích tắc và lập tức phản kích. Thế mà một kiếm toàn lực ấy lại chỉ bổ vào khoảng không.
Còn chưa kịp hoàn hồn, cảm giác nguy hiểm lại lần nữa ập tới, khiến sắc mặt Trần Tình trở nên khó coi.
Hắn vừa định lùi lại thì mặt đất dưới chân khẽ rung lên, chỉ một nhịp cực nhẹ, nhưng đủ khiến tim hắn như muốn ngừng đập.
Ầm!
Mặt đất bất ngờ nổ tung, đất đá văng tứ phía.
Một cái bóng đen từ dưới lao vọt lên, mang theo phong nhận nhắm thẳng vào ngực Trần Tình.
Khoảng cách quá gần.
Hắn chỉ kịp nghiêng người lệch sang một bên, tránh khỏi vị trí chí mạng.
Phốc!
Tiếng da thịt bị xuyên thủng vang lên khô khốc.
Phong nhận lướt qua vai trái hắn, kéo ra một vết thương sâu đến tận xương.
Máu bật ra thành một vệt cong chết chóc giữa không trung.
Nếu hắn không phản ứng kịp, e rằng… cánh tay trái đã lìa khỏi thân thể.
Cơn đau dữ dội lập tức ập đến, khiến tầm nhìn hắn thoáng tối sầm.
Cổ họng suýt nữa bật ra tiếng rên, nhưng Trần Tình cắn chặt răng, nuốt ngược âm thanh vào trong.
Hắn thuận theo lực xung kích mà lùi gấp mấy bước, gót chân trượt dài trên lớp lá mục, miễn cưỡng kéo giãn khoảng cách với bóng đen kia.
Bóng đen kia vẫn rất cẩn thận, một đòn tấn công không thể giết chết Trần Tình, liền bắt đầu rút đi, lại ẩn mình trong rừng cây lạnh lẽo.
Trần Tình ôm lấy vai trái, sắc mặt đã trở nên trắng bệch như tờ giấy.
Máu từ những vết thương chưa kịp khép miệng vẫn rỉ ra từng dòng, nhuộm đỏ vạt áo.
Hơi thở hắn nặng nề, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp đau buốt.
Hắn chậm rãi hít vào một hơi thật sâu, cưỡng ép ổn định khí tức đang hỗn loạn trong cơ thể.
Một tia sáng lạnh lẽo lướt qua đáy mắt.
Không còn do dự.
Chỉ còn quyết tâm liều mạng đến cùng.
Hắn đưa cánh tay còn lại nâng lên, năm ngón tay xoay chuyển, từng đạo pháp quyết phức tạp liên tiếp kết thành.
Linh lực trong đan điền như bị rút cạn, cuộn trào dâng lên theo kinh mạch, hội tụ về đầu ngón tay.
Phừng!
Một đốm tử diễm khẽ bùng lên.
Ban đầu chỉ là một tia lửa nhỏ bé, run rẩy giữa cánh rừng âm u.
Nhưng ngay sau đó, ngọn lửa đột nhiên co rút lại thành một điểm sáng cực nhỏ, tựa hạt tinh quang bị nén đến cực hạn.
Trong khoảnh khắc tiếp theo
Oanh!
Điểm sáng ấy bùng nổ.
Tử quang hòa cùng kim sắc, xoáy cuộn vào nhau, hóa thành một ngọn Tử Kim Hỏa rực rỡ đến chói mắt.
Sóng nhiệt khủng khiếp lan ra từ lòng bàn tay hắn, không khí xung quanh lập tức méo mó vì sức nóng, lá cây khô héo cuộn cong, mặt đất bốc lên từng làn khói mỏng.
Trần Tình cắn chặt răng, sắc mặt càng tái đi vì linh lực tiêu hao quá lớn.
Hắn khẽ vẫy tay.
Ngọn lửa trong tay không tản đi, trái lại tụ lại trên đỉnh đầu hắn, hóa thành một đám hỏa vân màu vàng tím lơ lửng giữa không trung.
Ban đầu còn chập chờn bất ổn, gần như tan rã, nhưng chỉ trong vài nhịp thở đã dần ngưng thực, tầng tầng hỏa diễm cuộn trào như mây sấm trước cơn đại nạn.
Khí tức hủy diệt lặng lẽ tràn ra.
Đây chính là tầng thứ ba của Phần Vân Viêm Pháp: Phần Vân Chưởng Thế!
Ánh mắt Trần Tình lạnh xuống, giọng vang lên mang theo một tia quyết đoán.
“Thích ẩn mình sao?”
“Vậy để ta thiêu sạch chỗ ẩn thân của ngươi.”
Hắn bước mạnh một bước, cánh tay vung ra.
Ầm!!!
Một chưởng đánh xuống, hướng về phía bóng đen vừa rời đi.
Đám Tử Kim Hỏa Vân trên không trung ầm ầm đổ sụp, hóa thành sóng lửa cuồn cuộn quét ngang rừng sâu.
Hỏa diễm lan ra như thủy triều, cuốn phăng lá mục, thiêu rụi bụi rậm, thậm chí cả thân cổ thụ cũng bị đốt nứt toác, đổ rầm rầm trong biển lửa.
Đùng! Đùng! Đùng!
Sóng nhiệt tràn khắp bốn phía.
Mặt đất nổ tung từng mảng, lớp bùn đất cũng bị thiêu đến đỏ rực.
Bóng cây, bụi rậm, những nơi tối tăm đủ để ẩn nấp, tất cả đều bị hỏa vân nuốt chửng.
Rừng sâu vốn tĩnh mịch lập tức biến thành địa ngục hỏa diễm.