Thanh Như Nguyệt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trần Tình, bỗng phì cười một tiếng.
“Này, đừng có căng thẳng như vậy, ta có ăn thịt ngươi đâu.”
Nàng lười biếng chống tay ra sau, hơi ngửa người, ánh mắt nhìn lên ánh trăng mờ ảo sau lớp sương mù.
“Thật ra… tỷ tỷ đây tìm ngươi, chỉ là có chút tò mò mà thôi.”
“Tò mò?”
Trần Tình nhướng mày, ánh mắt mang theo vài phần nghi ngờ.
Hắn không tin mình có sức hút đến mức khiến một nữ tử xinh đẹp như nàng phải để tâm.
“Đệ có gì đáng để sư tỷ phải cất công như vậy?”
Thanh Như Nguyệt liếc hắn một cái, khóe môi khẽ cong lên.
“Đương nhiên là có rồi.”
“Một tên luyện khí tầng tám, lại có thể sống sót dưới tay Phong Nha Địa Mãng biến dị, còn đánh bại được nó.”
“Ngươi nói xem… ta đây có nên tò mò hay không?”
“Phong Nha Địa Mãng biến dị? Là con hung thú nửa sói nửa rắn đó sao?”
Trần Tình hỏi lại, trong lòng thoáng kinh ngạc.
Xem ra… trận chiến của hắn với con hung thú kia đều bị vị tỷ tỷ này quan sát hết.
Thanh Như Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi hắn, mang theo vài phần dò xét.
“Sao nào, có thể nói ta nghe một chút, ngươi rốt cuộc làm cách nào để hạ được nó?”
Trần Tình cười khổ, thoáng do dự, rồi cũng kể lại sơ qua thủ đoạn của mình.
Dù sao Túy Thần Đằng cũng đã dùng hết, kể nàng nghe để nàng kiêng dè một chút cũng tốt.
Thanh Như Nguyệt nghe xong, nhất thời im lặng.
Ánh mắt nhìn hắn… đã không còn như trước.
Thay vào đó là một tia cảnh giác rõ ràng.
“Không ngờ, ngay cả Túy Thần Đằng ngươi cũng có.”
Nàng khẽ thở ra một hơi, giọng nói hạ thấp vài phần.
“Nghe nói người trúng độc của Túy Thần Đằng sẽ bị tê liệt toàn thân, không thể sử dụng linh lực, độc lại phát tác rất nhanh, chỉ cần hít vào một hơi nhỏ sẽ có tác dụng. Ngay cả Kim Đan kỳ trúng phải cũng sẽ bị ảnh hưởng.”
Nói đến đây, nàng khẽ dừng lại, ánh mắt nhìn hắn sâu thêm vài phần.
“Ngươi đúng là một người không đơn giản.”
Trần Tình nhìn thấy ánh mắt cảnh giác của nàng nhìn mình, trong lòng không biết sao lại muốn trêu chọc nàng một thoáng.
Hắn ho nhẹ một tiếng, như vô tình lấy ra một đoạn dây leo nhỏ, tiện tay ném vào đống lửa.
Khóe môi còn mang theo nụ cười xảo trá.
Thanh Như Nguyệt đang cảnh giác, sao có thể không phát hiện.
Sắc mặt nàng lập tức biến đổi.
Không chút do dự liền bế khí, thân hình lướt nhanh lùi lại mấy trượng còn không kịp xem hình dáng đoạn dây leo kia ra sao.
Một thanh kiếm mỏng như cánh ve đã xuất hiện trong tay, mũi kiếm thẳng tắp chỉ về phía Trần Tình.
“Ngươi làm gì!?”
Giọng nàng mang theo một tia lạnh lẽo hiếm thấy.
Nhưng ngay sau đó
Trần Tình đã ôm bụng cười lớn.
“Hahaha…”
“Sư tỷ, phản ứng này… có phải hơi quá rồi không?”
Nhìn gương mặt căng như dây đàn của nàng, hắn không thể nhịn được, cười đến mức suýt nữa ngã lăn ra đất.
“Yên tâm đi, chỉ là dây leo bình thường thôi. Đệ đâu có dư Túy Thần Đằng đến mức đem đốt chơi như vậy.”
Thanh Như Nguyệt khựng lại.
Ánh mắt nàng dừng trên đống lửa, rồi lại nhìn sang hắn.
Nhận ra mình vừa bị lừa.
Gương mặt tuyệt mỹ thoáng chốc cứng lại.
Sau đó, toàn bộ tu vi nửa bước Trúc Cơ ầm ầm bộc phát ép về phía Trần Tình.
Không khí quanh đó như đông cứng.
Lá khô dưới đất khẽ rung lên, ngọn lửa nhỏ cũng bị ép đến mức lụi đi vài phần.
Trần Tình chỉ cảm thấy một cỗ áp lực nặng nề đè xuống, lồng ngực hơi nghẹn lại.
“Sư tỷ… bình tĩnh…”
Hắn vừa mở miệng, còn chưa kịp nói hết, Thanh Như Nguyệt đã bước ra một bước.
Chỉ trong chớp mắt, thân ảnh nàng đã lướt qua sau lưng hắn.
Một tia hàn quang lóe lên.
Xoẹt!
Một lọn tóc trên vai hắn rơi xuống.
Trần Tình đứng sững tại chỗ, toàn thân cứng đờ, mồ hôi lạnh trong nháy mắt túa ra ướt cả lưng áo.
Hắn nào ngờ vị sư tỷ này khi bộc phát lại đáng sợ như vậy, ngay cả cơ hội hoàn thủ cũng không có.
Mặc dù hắn có Vạn Kiếm Thánh Thể, kiếm chiêu bình thường không thể đã thương được hắn.
Nhưng một kiếm vừa rồi, nếu như nhắm vào chỗ yếu hại, e rằng không chết cũng mất đi nửa cái mạng.
Lúc này đây, bên tai hắn lại vang lên một tràng cười trong trẻo.
“Khanh khách!”
Thanh Như Nguyệt thấy Trần Tình bị mình hù đến không nhẹ, liền cười không ngừng, đến mức xuýt chút nữa đứng không vững.
Trần Tình quay đầu lại, sắc mặt vẫn còn hơi khó coi.
Nhưng thấy nàng cười đến mức nước mắt cũng sắp trào ra.
Hắn cũng chỉ biết thở dài một hơi.
Hắn còn tưởng nàng thật sự nổi giận, bất chấp quy tắc khảo hạch mà ra tay.
“Sao nào?”
Thanh Như Nguyệt lau khóe mắt, miệng vẫn còn cười, giọng mang theo vài phần đắc ý.
“Thấy sự lợi hại của sư tỷ chưa? Đừng có mà chọc giận ta đấy.”
Trần Tình giơ tay đầu hàng, cười gượng nói.
“Đệ xin chừa.”
Dừng một chút, hắn lại lẩm bẩm bổ sung thêm một câu:
“Ít nhất… lần sau sẽ không chọc kiểu đó nữa.”
Thanh Như Nguyệt liếc hắn một cái, cất đi thanh kiếm, làm như không nghe thấy câu lẩm bẩm của hắn.
“Được rồi, không đùa nữa.”
Nàng nói, giọng cũng thu lại mấy phần tùy ý.
“Lần này ta tìm ngươi… thật ra còn có một việc khác.”
Trần Tình hít sâu một hơi, lúc này mới hoàn toàn lấy lại tinh thần, nhíu mày hỏi:
“Còn chuyện gì nữa sao?”
Thanh Như Nguyệt không trả lời ngay, nàng quay lại chỗ cũ, ung dung ngồi xuống, ánh mắt lướt qua hắn một vòng rồi mới chậm rãi nói:
“Cũng không có gì phức tạp… ta chỉ muốn ở vòng khảo hạch thứ hai, cùng ngươi hợp tác một chút thôi.”
“Hợp tác?”
Trần Tình sững lại, nhìn nàng như thể vừa nghe nhầm.
Hắn cười khan một tiếng, lắc đầu:
“Sư tỷ đừng trêu đệ nữa. Với thực lực của tỷ… muốn làm gì chẳng được, cần gì phải tìm đến một tên luyện khí tầng tám như đệ chứ?”
Thanh Như Nguyệt nghe vậy cũng không vội giải thích, chỉ chống tay lên cằm, ánh mắt dò xét xung quanh, rồi mới quay sang nhìn thẳng vào hắn:
“Ta muốn đối phó với một người.”
“Người nào?”
“Bành Nghĩa Tân.”
Nghe đến cái tên này, sắc mặt Trần Tình lập tức biến đổi.
“Bành Nghĩa Tân, đệ nhất nhân ngoại môn?”
“Chính là hắn.”
Thanh Như Nguyệt gật đầu, vẻ mặt bình thản như đang nhắc đến một chuyện rất bình thường.
Trần Tình im lặng một lúc, trong đầu chợt nhớ lại những lời Đỗ Nhật Hào từng nói khi uống rượu trước đó. Trong danh sách top mười năm ngoái, cái tên này luôn đứng đầu, còn người xếp thứ hai…
Hắn không nhịn được liếc nàng thêm một lần, rốt cuộc cũng nhớ ra.
Thảo nào chiến lực lại kinh khủng đến vậy.
Nhưng nghĩ sâu thêm một chút, sắc mặt hắn lại trở nên như cha mẹ chết.
Người xếp thứ hai đã khó chơi như vậy… vậy người đứng đầu kia, rốt cuộc là quái vật kiểu gì?
Nghĩ đến nhiệm vụ Cốc Chủ giao cho mình, Trần Tình chỉ cảm thấy da đầu tê rần, trong lòng âm thầm chửi rủa một câu.
Lúc trước hắn còn tự tin có thể đè được Triệu Tần, tranh hạng nhất cũng không phải chuyện quá xa vời.
Nhưng bây giờ, ngay cả người đứng thứ hai trước mặt còn khiến hắn không nhìn thấu, nói gì đến kẻ đứng đầu.
Ý nghĩ vừa thoáng qua, trong lòng Trần Tình không khỏi chùng xuống một nhịp.
Thanh Như Nguyệt thấy hắn im lặng, tưởng hắn bị doạ đến không nói thành lời, liền bĩu môi, nửa cười nửa trêu:
“Làm sao, ngươi sợ?”
Trần Tình nghe thế, khóe miệng giật nhẹ. Bị một nữ tử nói thẳng như vậy, trong lòng hơi khó chịu.
Hắn hắng giọng một tiếng, vỗ ngực một cái nói:
“Sợ cái gì chứ, đệ chỉ đang cân nhắc một chút thiệt hơn mà thôi.”
Thanh Như Nguyệt bật cười, lắc đầu:
“Được rồi, khỏi vòng vo. Đừng nói tỷ tỷ ta bạc đãi ngươi. Có điều kiện gì thì nói thẳng đi, chỉ cần làm được, tỷ đây sẽ giúp ngươi hoàn thành.
Nghe đến đây, mắt Trần Tình sáng lên thấy rõ. Hắn tiến lại, cười hì hì, xoa xoa tay nói.
“Chuyện cũng không khó lắm đâu, chỉ cần sư tỷ giúp đệ đoạt hạng nhất lần này, đệ sẽ giúp tỷ chơi chết hắn.
Thanh Như Nguyệt tròn mắt nhìn hắn, nhất thời không nói nên lời.
Ban đầu nàng chủ động tiếp cận Trần Tình, không phải nhất thời hứng thú. Tên này gần đây nổi lên quá nhanh, thủ đoạn lại khó đoán, rõ ràng không phải hạng người tầm thường.
Huống hồ, theo như tin tức nàng có được, phía sau hắn còn có Khí Phong chống lưng, nếu có thể sớm tạo quan hệ, sau này dù là hợp tác hay đối đầu, nàng cũng không rơi vào thế bị động.
Cho nên lần này tìm đến, một là muốn thử sâu cạn của hắn, hai là tiện thể kéo hắn vào cùng một chiến tuyến.
Nàng vốn định mượn tay hắn kiềm chế Bành Nghĩa Tân, tạo cơ hội cho mình đoạt hạng nhất.
Ai ngờ tên này mở miệng một cái… lại muốn nàng quay sang giúp hắn giành luôn vị trí đó.
Nghĩ một vòng, Thanh Như Nguyệt không nhịn được bật cười, ánh mắt nhìn hắn cũng trở nên có chút cổ quái:
“Ngươi tính toán cũng khéo thật đấy.”
“Ta kéo ngươi vào để đối phó Bành Nghĩa Tân, kết quả lại biến thành giúp ngươi leo lên hạng nhất?”
Trần Tình gãi đầu, vẻ mặt có chút lúng túng.
Thật ra hắn cũng biết điều kiện mình vừa đưa ra có phần quá đáng, nhưng nếu không nói ngay lúc này, hắn thật sự không nghĩ ra cách nào khác để tranh hạng nhất.
Một Thanh Như Nguyệt trước mắt đã khó lường, nay lại thêm một Bành Nghĩa Tân đứng đầu ngoại môn.
Chưa kể phía sau còn những kẻ xếp hạng ba, hạng tư, sâu cạn thế nào hắn hoàn toàn không rõ.
Nghĩ tới đây, trong lòng hắn càng thêm nặng trĩu.
Nếu có thể kéo được Thanh Như Nguyệt về phía mình, vậy cục diện ít nhất cũng dễ thở hơn vài phần.
“Vậy điều kiện này…”
“Không được.”
Thanh Như Nguyệt dứt khoát lên tiếng, cắt ngang lời hắn, không hề do dự.
Nàng nhìn thẳng vào Trần Tình, ánh mắt không còn chút ý cười như ban nãy.
“Hạng nhất lần này… ta sẽ không nhường.”
Giọng nàng bình thản, nhưng lại mang theo sự kiên định khó lay chuyển.
Nàng đã chờ ngày này quá lâu.
Chỉ cần đạt được hạng nhất, phần thưởng kia đủ để đổi lấy phần tài liệu Trúc Cơ đan còn thiếu.
Một bước đột phá, tiến vào Trúc Cơ, chính thức bước chân vào nội môn.
Nếu vận khí tốt, còn có thể được trưởng lão thu nhận làm đệ tử thân truyền.
Đến lúc đó… con đường phía trước sẽ hoàn toàn rộng mở.
Cũng là để cho những kẻ trong gia tộc kia nhìn thấy.
Nàng chưa từng là “phế vật” như họ vẫn nghĩ.
Nhìn thấy thái độ kiên quyết của nàng, Trần Tình âm thầm thở dài.
Xem ra… chuyện phải đối đầu với nàng để tranh hạng nhất là điều không thể tránh khỏi.
Hắn không định nhượng bộ, nhưng trước mắt vẫn còn một vài chướng ngại cần phải xử lý.
Nghĩ đến đây, Trần Tình cũng không dây dưa thêm, liền mở miệng:
“Được rồi, vậy chúng ta tạm thời hợp tác.”
Hắn nhìn thẳng vào nàng, giọng nói mang theo vài phần nghiêm túc:
“Trước tiên cùng nhau đối phó Bành Nghĩa Tân… còn chuyện thứ hạng, đến lúc đó mỗi người tự dựa vào bản lĩnh.”
Nói đến đây, khóe môi hắn khẽ nhếch lên:
“Đệ sẽ không vì tỷ là một nữ tử xinh đẹp mà nương tay đâu.”
Thanh Như Nguyệt nghe vậy, khẽ sửng lại chốc lát, sau đó liền nở một nụ cười rạng rỡ như ánh trăng đêm:
“Tốt!”
Nàng đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo, trong mắt lướt qua một tia hứng thú.
“Vậy từ giờ… chúng ta sẽ đứng chung một thuyền, dẹp bỏ hết mọi chướng ngại trước mắt.”
Nàng đưa tay ra trước mặt hắn, động tác dứt khoát.
Trần Tình nhìn bàn tay trắng nõn ấy một thoáng, rồi cũng đưa tay nắm lấy.
Một cái bắt tay rất ngắn.
Nhưng đủ để định ra một liên minh tạm thời không toan tính.
Hai người buông tay ra, ánh mắt chạm nhau, đều không nói thêm gì.
Bọn họ đều hiểu rõ, liên minh này chỉ kéo dài đến trước khi thứ hạng được định đoạt.
Đến lúc đó… kẻ đứng chắn trước mặt mình, rất có thể chính là đối phương.