Sau khi các nữ đệ tử xử lý xong thương thế, không khí cũng dần ổn định lại, mọi người bắt đầu tiến hành phân chia lệnh bài.
Cũng may trước đó, một số nữ đệ tử bị tập kích phải bóp ngọc bội rời khỏi đã giữ lại một chút lý trí, giao lại phần lệnh bài của mình cho những tỷ muội chạy thoát được, nên tổn thất so ra cũng không đáng bao nhiêu.
Đến lúc này.
Trần Tình mới thật sự cảm nhận được sự chênh lệch.
Số lệnh bài trong tay hắn, so với một bang hội quả thực không đáng nhắc tới.
Chỉ riêng phần “dư” mà Thanh Vân hội gom lại đưa cho Thanh Như Nguyệt, cũng đã gấp ba, gấp bốn toàn bộ số điểm hắn tích lũy được trong hai ngày qua.
Nghĩ đến đây, hắn không khỏi âm thầm cười khổ.
Một người đơn độc, dù có liều mạng đến đâu, cũng khó mà so được với một tập thể có tổ chức.
Bất quá, rất nhanh hắn lại thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Dù lệnh bài tập trung trong tay hội trưởng là nhiều, nhưng vòng hai cũng không thể để một mình hội trưởng đơn độc tham gia, còn phần thưởng một trăm người đứng đầu cũng không thể nhường lại cho người khác.
Vì thế, một bang hội, suy cho cùng vẫn phải phân chia lại cho những thành viên có thực lực mạnh nhất.
Số điểm sau khi bị phân tán, chênh lệch giữa các cá nhân cũng không còn quá lớn như lúc đầu, thậm chí còn kém hắn từ mười đến hai mươi điểm.
Cơ hội trở thành hai mươi người đứng đầu để vào vòng sau cũng cao hơn, khiến hắn thở ra một hơi.
Thời gian của vòng khảo hạch thứ nhất cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Đúng lúc đó, một giọng nói già nua nhưng trầm ổn vang lên, như từ bốn phương tám hướng dội về, phủ kín toàn bộ khu rừng:
“Thời gian đã hết, các ngươi có một canh giờ để trở về, ai đến không kịp xem như bị loại.”
Thanh âm vừa dứt.
Cả khu rừng lập tức xao động.
Đám đệ tử vốn đang phân tán khắp nơi, trong nháy mắt như ong vỡ tổ, ai nấy đều không còn tâm trí nghĩ nhiều, lập tức xoay người, dốc toàn lực chạy về hướng lối vào, sợ chỉ chậm một bước thôi cũng sẽ bị đào thải.
Trong dòng người vội vã ấy, Trần Tình lại không cần gấp gáp như vậy.
Hắn theo chân Thanh Như Nguyệt cùng đám nữ đệ tử Thanh Vân hội, ung dung tiến về phía trước.
Dù sao vị trí tập hợp của bọn họ vốn đã gần lối ra vào, có vừa đi vừa nghỉ cũng có thể đến trước thời gian quy định.
Trên đường trở về, không ít nam đệ tử chú ý tới cảnh Trần Tình sánh bước cùng đám người Thanh Vân hội, lại còn đi khá gần Thanh Như Nguyệt, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần khó chịu, ánh mắt nhìn về phía hắn cũng dần mang theo địch ý.
Có kẻ nhịn không được, trực tiếp buông lời châm chọc, thậm chí còn cố ý bộc phát tu vi, đứng chắn phía trước, lớn tiếng nói sau khi khảo hạch kết thúc sẽ tìm hắn “lĩnh giáo”, rõ ràng là muốn nhân cơ hội thể hiện trước mặt đám nữ đệ tử.
Nhưng từ đầu đến cuối.
Trần Tình vẫn như câm như điếc không nghe thấy gì.
Ánh mắt hắn lướt qua đám người kia một lần như nhìn kẻ ngốc, rồi lại thu về, bước chân không hề dừng lại, giống như những lời kia căn bản không đáng để hắn bận tâm.
Thanh Như Nguyệt đi bên cạnh thấy vậy, khóe môi khẽ cong lên, tâm trạng vốn có chút không vui trước đó cũng nhẹ đi vài phần.
Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt mang theo chút hứng thú:
“Này, bị người ta nói đến mức đó, ngươi không thấy khó chịu sao?”
Trần Tình nhún vai, tỏ vẻ bất cần đời nói.
“Khó chịu làm gì, chỉ là mấy con ruồi bay qua tai thôi.”
Hắn dừng một nhịp, khóe môi hơi nhếch lên:
“Ồn quá thì… đập một cái là xong.”
Thanh Như Nguyệt nghe vậy, không nhịn được che miệng cười khẽ, đôi mắt cong lên như hai vầng trăng non:
“Ngươi cũng khá tự tin vào bản thân nha!”
“Tất nhiên!”
Trần Tình mỉm cười đáp, hắn đúng là có vốn liếng để nói như vậy.
Người như Triệu Tần, ở Luyện Khí tầng bảy hắn còn có thể đánh bại, huống chi bây giờ đã là Luyện Khí tầng tám, những tên đệ tử không danh không tiếng kia, hắn chỉ cần vài ba chiêu là có thể áp chế, chẳng buồn đôi co với đối phương làm gì.
Rất nhanh, đám người Trần Tình đã đến lối ra vào, nơi các đệ tử cùng những bang hội khác cũng đang lần lượt tụ tập đông đủ.
Nhìn thấy hai người Dương Sĩ Liên cùng Đỗ Nhật Hào đã an toàn trở ra đứng ở một bên, Trần Tình cũng cảm thấy vui vẻ.
Bỗng, một cảm giác lạnh gáy truyền đến, khiến hắn lập tức quay phắt đầu lại.
Đập vào ánh mắt Trần Tình không ai khác chính tên Triệu Tần đáng ghét kia.
Tên đó lúc này đang đứng phía xa nhìn lại, ánh mắt mang theo một chút phẫn nộ, nhưng khóe môi lại lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý khiến Trần Tình không hiểu mô tê gì, chỉ đành đáp lại bằng một ánh mắt khiêu khích rồi mặc kệ mà bước tiếp theo Thanh Như Nguyệt.
Hắn còn nhìn thấy Lạc Thanh Nghiên cùng bốn nữ tử đi chung với nàng, cả năm người vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, sắc mặt phấn khởi, chắc chắn là thu hoạch không nhỏ.
Và rồi… chuyện gì đến cũng sẽ đến.
Thanh Vân hội và Vạn Hoa hội cuối cùng cũng chạm mặt nhau.
Không khí đôi bên đột nhiên căng chặt như dây đàn.
Tựa như chỉ cần một lời khiêu khích nhỏ liền có thể bùng nổ thành xung đột ngay tại chỗ.
Hai bên đứng đối diện, khoảng cách không xa, nhưng lại như có một bức tường vô hình ngăn cách, ánh mắt giao nhau giữa không trung, âm thầm va chạm, không ai chịu nhường ai.
Bên phía Vạn Hoa hội, vài nữ đệ tử khoanh tay đứng đó, ánh mắt lướt qua đầy vẻ khiêu khích, như cười như không đầy ẩn ý.
Bất ngờ, một giọng nói vang lên từ phía sau khiến cho không khí đôi bên gần như bùng nổ.
“Ồ nha? Thanh Vân hội năm nay xem ra vận khí không tốt nhỉ, tổn thất sao lại lớn như vậy?”
Câu nói không lớn, lại mang theo một chút nũng nịu.
Nhưng đủ để tất cả mọi người nghe rõ.
“Ngươi..”
Đám nữ đệ tử Thanh Vân hội lập tức biến sắc, ánh mắt đỏ lên vì phẫn nộ, không ít người đã sẵn sàng rút kiếm, bất chấp hậu quả chuẩn bị tiến lên sống chết một trận.
Nhưng Thanh Như Nguyệt vẫn giữ lấy bình tĩnh, nàng giơ lên bàn tay, quát nhẹ một tiếng ngăn cản.
“Lui xuống.”
Chỉ một câu.
Đám nữ đệ tử Thanh Vân hội đang sôi sục cũng lập tức nén lại, dù trong mắt vẫn còn lửa giận, nhưng không ai dám tiến thêm nửa bước.
Thanh Như Nguyệt chậm rãi tiến lên, ánh mắt như phủ một tầng sương lạnh, nhìn thẳng sang phía đối diện:
“Tô Mộng Yên, ngươi cũng đừng đắc ý quá sớm, qua vòng hai này, ngươi nên chuẩn bị cả vốn lẫn lãi cho ta đòi lại đi.”
“Khanh khách…”
Một tràng cười khẽ vang lên, mềm mại mà kéo dài, như có móc câu vô hình kéo lấy tâm trí người nghe.
Từ trong đám người Vạn Hoa hội, một nữ tử chậm rãi bước ra khiến đám nam đệ tử đang vây xem vô thức lùi lại nửa bước.
Một vóc dáng ma mị với những đường cong "tiền lồi hậu lõm" cực kỳ táo bạo.
Mỗi bước đi của nàng đều uyển chuyển như nước chảy, tà áo mỏng manh không che giấu nổi vòng eo thon gọn cùng đôi gò bồng đảo căng đầy, thấp thoáng ẩn hiện theo từng nhịp thở, khiến ánh mắt người khác khó lòng rời đi.
Nàng sở hữu một khuôn mặt trái xoan thanh tú, nhưng lại mang đậm nét "yêu dã" sắc sảo. Làn da nàng trắng ngần như tuyết, đôi mắt phượng dài hẹp, đuôi mắt hơi xếch lên một cách kiêu kỳ.
Cánh môi mỏng, đỏ mọng, lúc nào cũng hơi cong lên, càng làm tăng thêm vẻ yêu mị.
Nàng chính là Tô Mộng Yên - hội trưởng Vạn Hoa hội, một đoá hoa hồng có gai chính hiệu.
Tô Mộng Yên khẽ đưa tay vuốt ve lọn tóc mai, ánh mắt lướt qua Thanh Như Nguyệt, giọng nói nũng nịu lại mang theo chút vô tội:
"Ai nha, muội nào đắc ý gì đâu chứ, có phải Thanh tỷ tỷ đây có hiểu lầm gì không?”
“Hừ!”
Thanh Như Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, không thèm nói nhảm với đối phương, liền dẫn người lui đến một góc chờ đợi, tránh cho các tỷ muội không nhịn được mà ra tay.
Tô Mộng Yên thấy vậy, nhẹ thở dài, có chút hụt hẫng nói:
“Tỷ a! Lâu rồi chúng ta mới gặp mặt, sau không nán lại trò chuyện vài câu?”
Thanh Như Nguyệt làm như không nghe thấy, siết chặt nắm tay, bước chân cũng nhanh hơn một chút, sợ rằng còn ở lại thêm chút nữa, ngay cả nàng cũng không thể giữ nổi bình tĩnh mất.
Trần Tình cũng âm thầm chậc lưỡi, hắn không ngờ hội trưởng Vạn Hoa hội lại mang vẻ đẹp mị hoặc như vậy, khiến hắn ngẩn ngơ một chút mới lấy lại được tinh thần, y hệt lần đầu tiên nhìn thấy Thanh Như Nguyệt trong rừng.
Nếu đem hai nàng so sánh với nhau…
Quả thật là một chín một mười, mỗi người một vẻ, khó phân cao thấp.
Một người như ánh trăng thanh lãnh, đẹp mà xa vời không thể chạm tới.
Một người lại như đóa hoa nở trong đêm, càng nhìn càng dễ sa vào.
Chợt.
Trong đầu hắn thoáng hiện lên một bóng dáng khác.
Vị sư phụ “đặc biệt” kia.
So với Tô Mộng Yên trước mặt…
Khí chất yêu mị ấy, lại càng sâu hơn một tầng, giống như không cần cố ý phô bày, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến lòng người dao động.
Nghĩ đến đây, Trần Tình khẽ thở ra một hơi.
Mới hơn mười ngày không gặp…
Không ngờ lại có chút nhớ nàng.
….
Bên ngoài khu rừng khảo hạch.
Một khoảng đất trống rộng lớn nằm gần lối ra vào, nơi từng tốp trưởng lão ngoại môn cũng đang tụ tập lại, thỉnh thoảng thấp giọng bàn luận, ánh mắt không ngừng hướng về phía đám đệ tử đang trở về phía xa.
Văn trưởng lão cũng đứng trong đám người đó.
Lão chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn về phía khu rừng, nhưng thần sắc lại có phần không tập trung, giữa hai hàng chân mày thoáng hiện một tia lo âu mờ nhạt, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Ngay lúc này.
Một giọng nói đột ngột vang lên trong đầu lão, rõ ràng như thể có người đang đứng sát bên tai thì thầm, khiến toàn thân Văn trưởng lão khẽ chấn động.
“Ra phía sau núi… gặp ta.”
Chỉ một câu đơn giản, nhưng lại mang theo một loại uy áp vô hình, khiến tim lão khẽ trầm xuống.
Sắc mặt Văn trưởng lão thoáng biến đổi.
Không dám chậm trễ dù chỉ một chút, lão lập tức xoay người, bước nhanh rời khỏi nơi tụ tập, động tác dứt khoát đến mức khiến vài vị trưởng lão gần đó không khỏi ngẩng đầu nhìn theo, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Chỉ là, Văn trưởng lão lúc này đã không còn tâm trí để để ý đến ánh mắt của người khác.
Thân ảnh lão rất nhanh biến mất khỏi khu vực khảo hạch…
Không bao lâu sau.
Sau khi vượt qua một đoạn đường núi quanh co, Văn trưởng lão đã đi tới phía sau ngọn núi lớn.
Ở rìa vách núi.
Một thân ảnh trung niên đang đứng đó.
Hai tay chắp sau lưng, lưng thẳng như tùng, dáng người vững vàng như một ngọn núi, ánh mắt hướng về phía xa xăm, tựa hồ đang thưởng thức cảnh sắc trùng điệp phía dưới, nhưng lại khiến người khác cảm nhận được một loại áp lực vô hình đè nặng trong không khí.
Chỉ cần đứng ở phía sau nhìn bóng lưng đó thôi, cũng đủ khiến người ta sinh ra cảm giác kính sợ.
Văn trưởng lão vừa nhìn thấy người kia, đồng tử liền co rụt lại.
Trong lòng lão khẽ run lên một cái.
Không dám chậm trễ, lão nhanh chóng tiến lên vài bước, cúi người chắp tay hành lễ, giọng nói mang theo vài phần cung kính:
“Thân trưởng lão.”
Người trung niên vẫn không quay đầu.
Chỉ thấy bờ vai khẽ động, sau đó một giọng nói trầm thấp, mang theo chút lạnh nhạt chậm rãi vang lên trong không khí yên tĩnh.
“Ừm… lần này gọi ngươi đến đây, là có một việc cần ngươi xử lý.”
Nghe vậy, Văn trưởng lão càng cúi thấp đầu hơn.
“Xin Thân trưởng lão cứ việc phân phó. Nếu trong khả năng, ta nhất định dốc toàn lực hoàn thành.”
Người kia dường như cũng không có ý vòng vo, liền lập tức nói:
“Ta muốn ngươi thay đổi một chút quy tắc khảo hạch...”
Hắn dừng lại trong chốc lát, sau đó nhấn mạnh.
“Từ hai mươi người tiến vào vòng hai… nâng lên thành năm mươi.”
Nghe đến đây, sắc mặt Văn trưởng lão lập tức biến đổi, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc cùng do dự, như không ngờ yêu cầu lại là chuyện này.
“Thân trưởng lão… chuyện này e là không ổn.”
Lão chậm rãi mở miệng, giọng nói có phần dè dặt.
“Từ trước đến nay, khảo hạch ngoại môn đều giữ quy tắc chọn hai mươi người. Nếu đột ngột thay đổi… một khi phía trên truy hỏi, chỉ sợ…”
“Hừ.”
Một tiếng hừ lạnh vang lên.
Không lớn, nhưng lại như một lưỡi dao sắc bén, trực tiếp cắt ngang lời nói của Văn trưởng lão.
Không khí trong nháy mắt trở nên căng cứng.
“Việc ta bảo ngươi làm, ngươi cứ làm.”
Giọng nói của Thân trưởng lão vẫn bình thản, nhưng lại mang theo một loại áp lực khiến người ta không dám phản kháng.
“Ai hỏi… cứ nói là ta ra lệnh.”
Nghe đến đây, Văn trưởng lão chỉ cảm thấy trong lòng trầm xuống.
Nhưng lời còn chưa kịp đáp, giọng nói kia lại tiếp tục vang lên, lần này thấp hơn một chút, nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng.
“Còn nữa…”
“Nếu trong vòng hai, xảy ra một vài chuyện hơi ‘trái quy tắc’ một chút, ngươi… cứ làm như không thấy là được.”
Câu nói này vừa dứt.
Sắc mặt Văn trưởng lão lập tức trở nên khó coi.
Trong lòng lão dâng lên một dự cảm cực kỳ bất an.
Nhưng đối diện với người trước mắt, lão căn bản không có quyền từ chối.
Sau một thoáng trầm mặc.
Văn trưởng lão cuối cùng vẫn cúi đầu thật sâu.
“Tuân lệnh.”
Người trung niên khẽ gật đầu, dường như khá hài lòng.
“Tốt.”
“Nếu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ… tự nhiên sẽ có người đến gặp ngươi, tỏ lòng cảm tạ.”
Giọng nói vừa dứt.
Chưa đợi Văn trưởng lão kịp ngẩng đầu.
Thân ảnh của Thân trưởng lão đã như hòa vào không khí, biến mất không còn tung tích, chỉ để lại phía sau một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ.