Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 83: Vận Khí?



Trong một hang động âm u, tiếng gió tuyết rít qua khe đá nghe như tiếng gào thét của lũ quỷ dữ.

Bành Nghĩa Tân ngồi khoanh chân giữa động phủ.

Hai mắt nhắm chặt, linh lực quanh thân liên tục vận chuyển để luyện hóa dược lực chữa thương.

Ban đầu, mọi thứ vẫn còn ổn định.

Nhưng rất nhanh.

Trong đầu hắn lại không tự chủ hiện lên cảnh tượng lúc trước.

Hình ảnh bản thân bị những sợi tơ hồng treo lơ lửng giữa không trung như một con chó chết.

Hình ảnh Tô Mộng Yên dùng ánh mắt đầy trêu chọc nhìn hắn.

Thậm chí còn vuốt tóc hắn như đang đùa giỡn với một con thú cưng thấp hèn.

Một cỗ lửa giận cùng nhục nhã lập tức bùng lên trong lòng hắn.

Sắc mặt Bành Nghĩa Tân trở nên dữ tợn.

Linh lực vốn đang vận chuyển ổn định cũng trong nháy mắt hỗn loạn.

Kinh mạch chấn động dữ dội.

"Khụ!"

Cả người Bành Nghĩa Tân đột nhiên rung mạnh.

Một ngụm máu tươi trực tiếp phun ra khỏi miệng, thấm ướt nền đất lạnh lẽo.

Sắc mặt hắn trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.

Hơi thở cũng trở nên hỗn loạn vô cùng.

Hắn vội vàng đưa tay ôm lấy ngực, đôi mắt hiện lên vẻ kinh sợ cùng oán độc.

"Tô Mộng Yên... con ả khốn kiếp này!”

“Chờ ta có được Thanh Tâm Quả luyện thành Trúc Cơ Đan, bước vào Trúc Cơ kỳ, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì những gì đã làm ngày hôm nay!"

"Bành huynh, bình tĩnh lại đi.”

“Huynh nóng giận như vậy chỉ tổ làm thương thế thêm nặng mà thôi."

Trương Tú chậm rãi từ bên ngoài bước vào, chiếc quạt giấy trên tay khẽ phe phẩy, bộ dạng vẫn tiêu sái như cũ.

Hắn nhìn Bành Nghĩa Tân, trong mắt xẹt qua một tia khinh thường kín đáo nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười nhã nhặn.

Bành Nghĩa Tân cũng ngước lên nhìn Trương Tú đang đi tới.

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn lại tâm tình đang kích động, đứng dậy chắp tay nói:

"Trương huynh, đa tạ khi nãy đã ra tay cứu giúp.”

Trương Tú khẽ cười, chiếc quạt giấy trong tay nhẹ phe phẩy.

“Ấy! Bành huynh khách sáo rồi.”

“Hai chúng ta dù sao cũng tạm thời cùng phe, ta cũng không thể trơ mắt nhìn huynh bị người ta phế bỏ ngay trước mặt được.”

Bành Nghĩa Tân không nói gì, ánh mắt sâu thẳm nhìn lấy Trương Tú.

Từ trước tới nay, hắn vẫn luôn cho rằng Trương Tú chỉ là loại người thích giả thần giả quỷ, dựa vào đầu óc mà leo lên vị trí hiện tại, làm hắn luôn lấy tư thế kẻ mạnh hơn mà đối đãi.

Nhưng một màn giao chiến với Tô Mộng Yên vẫn còn đó.

Tên trước mặt này chỉ ra một chiêu liền khiến ả ta nhượng bộ thả hắn ra, khiến nhận thức của hắn về Trương Tú hoàn toàn bị đảo lộn.

Hắn trầm mặc một lúc, cuối cùng vẫn chậm rãi mở miệng, thái độ khách sáo hơn trước vài phần.

“Trương huynh…”

“Thực lực của huynh, e là cũng bước vào Ngưng Cơ Đại Thành rồi nhỉ?”

Nghe vậy, Trương Tú khẽ cười nhạt một tiếng, cũng không phủ nhận.

“Chỉ là may mắn đạt được chút cơ duyên thôi.”

Câu trả lời hời hợt ấy khiến khóe mắt Bành Nghĩa Tân khẽ giật.

Trong lòng hắn không khỏi âm thầm chửi một tiếng.

May mắn?

Ngưng Cơ Đại Thành biết bao người mong ước mà gọi là “chút cơ duyên”?

Tên khốn này…

Rõ ràng đã mạnh như vậy, mà từ đầu tới cuối vẫn giả bộ thành một thư sinh ôn hòa, ngày ngày phe phẩy quạt giấy, bộ dạng như thể chẳng hề màng tranh đấu.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến một chiêu kia giao thủ với Tô Mộng Yên…

Chỉ sợ đến giờ hắn vẫn còn bị vẻ ngoài vô hại ấy lừa gạt.

Nghĩ tới đây, trong lòng Bành Nghĩa Tân càng thêm kiêng kỵ.

Hắn vốn cho rằng mình đã đủ xuất chúng.

Khai mở bảy linh mạch, bước vào Ngưng Cơ Tiểu Thành đỉnh phong, lại mang trong người Song Linh Căn hiếm thấy.

Thậm chí, hắn còn âm thầm vận dụng vài tầng quan hệ, khiến khảo hạch lần này được bố trí tại Hàn Vực Cốc, nơi có hàn khí nồng đậm cực kỳ phù hợp với Băng Linh Căn của hắn.

Trong suy nghĩ của Bành Nghĩa Tân, chỉ cần có hoàn cảnh nơi đây tiếp sức, bản thân hắn gần như đã đứng ở thế bất bại trong thế hệ ngoại môn lần này.

Ai mà ngờ được, giữa đường lại lòi ra hai quái vật bước vào Ngưng Cơ Đại Thành.

Làm thế giới đang màu hồng của hắn chuyển sang xám xịt.

Nén lại sự khó chịu trong lòng, Bành Nghĩa Tân không tiếp tục đề cập tới chuyện này nữa, chỉ chậm rãi đổi chủ đề.

“À phải rồi, tên Triệu Tần đi truy đuổi đám người Thanh Vân hội lâu như vậy vẫn chưa trở về sao?”

Trương Tú lắc nhẹ chiếc quạt giấy, thở dài một tiếng đầy ẩn ý:

“Aizz... chắc là đã thất bại rồi.”

“Thất bại?”

Bành Nghĩa Tân nghe xong khẽ cau mày, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Đối với kế hoạch lần này, Triệu Tần đóng vai trò vô cùng quan trọng.

Tuy chiến lực của gã họ Triệu kia không cao, tính tình lại nông cạn, bốc đồng, nhưng gã lại là quân cờ không thể thiếu trong bàn cờ mà bọn họ bày ra.

Dù sao đi nữa, Trần Tình thân phận cũng có chút đặc biệt.

Nếu trong bí cảnh này xảy ra chuyện gì đó… cũng cần có người gánh vác lấy lửa giận của Khí Phong.

Bây giờ người gánh tội đã không có, vậy thì kế hoạch chẳng phải chết non sao?

Nhìn thấy thần sắc nặng nề của Bành Nghĩa Tân, Trương Tú dường như đã đoán được hắn đang nghĩ gì.

Hắn khẽ cười, chiếc quạt giấy trong tay nhẹ nhàng gõ lên lòng bàn tay vài cái, bộ dạng vẫn thong dong như cũ.

“Bành huynh không cần quá lo lắng.”

“Những lời vừa rồi… cũng chỉ là suy đoán của ta mà thôi.”

Hắn hơi ngẩng đầu nhìn ra màn tuyết bên ngoài hang động, giọng điệu bình thản.

“Tên Triệu Tần kia mặc dù đầu óc có chút không dùng được, nhưng trong bí cảnh này, người có thể đánh bại hắn… cơ bản đều đã bị cuốn vào trận chiến bên này.”

“Trừ khi… hắn xui xẻo đến mức đụng độ phải Trần Tình.”

Trương Tú ngừng lại một chút, khẽ lắc đầu, bật cười như vừa nghĩ tới chuyện gì thú vị.

“Nhưng chuyện đó…”

“Chắc không đến mức trùng hợp như vậy chứ?”

Hắn nói rất tùy ý, hoàn toàn không để trong lòng.

Chỉ là.

Ngay cả Trương Tú cũng không ngờ được.

Sự việc lại thật sự phát triển theo hướng khó tin nhất.

Triệu Tần không những đụng phải Trần Tình.

Mà còn trực tiếp đâm đầu vào tử lộ.

Hoá thành một đám tro tàn, vĩnh viễn chôn vùi giữa vùng băng tuyết vô tận.

Trương Tú rất nhanh liền chuyển sang đề tài khác.

Hắn lại phe phẩy chiếc quạt trong tay, giọng nói vẫn thong dong như cũ:

“Còn chuyện phía quy tắc đột nhiên tăng số lượng đệ tử tiến vào vòng khảo hạch…”

“Chắc cũng chỉ là muốn tạo thêm chút cơ hội cho đệ tử ngoại môn mà thôi.”

“Không cần quá để tâm.”

Nói tới đây, hắn nhìn sắc mặt vẫn còn tái nhợt của Bành Nghĩa Tân, liền chậm rãi bước tới, đưa tay vỗ nhẹ lên vai đối phương.

“Bành huynh cứ an tâm dưỡng thương trước đã.”

“Đợi thương thế hồi phục…”

“Chúng ta sẽ tìm tới Trần Tình, ra tay loại bỏ hắn.”

Dứt lời.

Hắn cũng không ở lại thêm, chỉ ung dung xoay người, phe phẩy quạt giấy bước ra khỏi hang động.

Thân ảnh nhanh chóng hòa vào màn gió tuyết mịt mù bên ngoài.

Bên trong hang động lại lần nữa rơi vào tĩnh lặng.

Bành Nghĩa Tân nhìn theo hướng Trương Tú rời đi hồi lâu.

Âm thầm siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên vẻ thâm độc.

“Bất kể như thế nào…Thanh Tâm Quả kia, ta nhất định phải đoạt được.”



Bên phía Trần Tình.

Sau khi Lạc Thanh Nghiên rời khỏi bí cảnh, bầu không khí giữa mọi người tuy vẫn còn vài phần nặng nề, nhưng Thanh Như Nguyệt rất nhanh đã cưỡng ép bản thân lấy lại tinh thần.

Sau khi đơn giản chỉnh đốn trạng thái của mọi người, nàng liền dẫn Thanh Vân hội tiếp tục lên đường tìm kiếm Hàn Linh Thạch.

Chỉ là càng đi.

Thanh Như Nguyệt càng cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Không…

Phải nói là quá không đúng.

Bởi vì hiệu suất tìm kiếm của Trần Tình… thật sự quá mức khoa trương.

Hắn gần như không cần mất quá nhiều thời gian dò xét.

Mỗi lần đổi hướng.

Không bao lâu sau, mọi người đều sẽ tìm được Hàn Linh Thạch ẩn sâu trong khe đá, dưới lớp băng dày, thậm chí là tìm được ở hang ổ của một số hung thú trong bí cảnh.

Lúc đầu.

Thanh Như Nguyệt còn cho rằng chỉ là vận khí hắn quá tốt.

Dù sao tu sĩ bước trên con đường tu luyện, người có đại khí vận cũng không phải chưa từng xuất hiện.

Nhưng một lần là may mắn.

Hai lần còn có thể cho là trùng hợp.

Ba lần, bốn lần… thậm chí liên tiếp nhiều lần đều chuẩn xác như vậy.

Thì chuyện này đã hoàn toàn vượt khỏi phạm vi của “vận khí”.

Ngay cả mấy nữ đệ tử Thanh Vân hội cùng tên đầu óc đơn giản như Thanh Thiên Vũ lúc này cũng bắt đầu dùng ánh mắt đầy cổ quái nhìn lấy Trần Tình.

Bọn họ ở trong Hàn Vực Cốc chật vật suốt mấy canh giờ.

Vừa phải chống chọi gió tuyết, vừa phải đề phòng hung thú, còn phải tranh đoạt với đệ tử các phe khác đến mức sứt đầu mẻ trán.

Khổ cực như vậy…

Kết quả cộng lại cũng chỉ kiếm được hơn mười khối Hàn Linh Thạch.

Thế mà bây giờ thì sao?

Chỉ mới đi cùng Trần Tình chưa tới một canh giờ.

Đám người bọn họ đã thu hoạch gần hai mươi khối.

Hơn nữa còn gần như không gặp phải nguy hiểm gì quá lớn.

Nếu cứ tiếp tục theo cái tốc độ này…

Đừng nói Thanh Như Nguyệt cùng Trần Tình.

Ngay cả các nàng… cũng thật sự có hy vọng bước vào vòng sau.

Chưa kể.

Hàn Linh Thạch ngoài việc là mục tiêu khảo hạch, sau khi mang ra còn có thể đổi lấy không ít tài nguyên tu luyện.

Nghĩ tới đây.

Ánh mắt mấy nữ đệ tử nhìn Trần Tình càng lúc càng nóng rực.

Nhạc Ly một bên ôm lấy mấy khối Hàn Linh Thạch vừa tìm được, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì hưng phấn.

Nàng không nhịn được mà bước nhanh đến bên cạnh Trần Tình, lên tiếng hỏi:

“Trần Tình! Ngươi rốt cuộc làm thế nào vậy?”

“Đừng nói với ta, trên người ngươi có nuôi một con linh thú tầm bảo nha?”

Nghe vậy.

Trần Tình đang đi không khỏi khựng lại một chút, ánh mắt thoáng hiện vài phần né tránh.

“Ha.. ha ha, chỉ là may mắn thôi, nào có linh thú tầm bảo gì chứ!”

Hắn cười gượng một tiếng, trả lời qua loa một câu sau đó tiếp tục bước nhanh về phía trước.

Cố gắng lờ đi những ánh mắt nóng rực phía sau.

“Có quỷ mới tin.”

Nhạc Ly khẽ xì một tiếng, nhưng nàng cũng không tiếp tục truy hỏi.

Dù sao… ở giới tu chân này, ai mà chẳng có bí mật của riêng mình.

Huống hồ, Trần Tình từ đầu đến cuối đều đang giúp bọn họ.

Thấy Nhạc Ly cuối cùng cũng không dây dưa vấn đề này, Trần Tình không khỏi âm thầm thở phào một hơi.

Lúc này đây.

Tiểu nha đầu đang không ngừng líu lo bên tai hắn.

Chỉ hết đằng đông đến đằng tây.

Không biết nàng đã dùng thủ đoạn gì.

Dù khoảng cách xa đến đâu, nàng vẫn có thể mơ hồ cảm nhận được vị trí linh lực của đám Hàn Linh Thạch kia.

Không chỉ vậy.

Ngay cả những khu vực hung thú tụ tập, những nơi có khí tức nguy hiểm, hay tuyến đường tương đối an toàn giữa vùng tuyết địa phức tạp này.

Nàng cũng có thể cảm ứng được đại khái.

Nhớ đến lời Nhạc Ly nói Linh thú tầm bảo gì đó.

Trần Tình âm thầm suy nghĩ một chút: “Cái này… hình như cũng không khác biệt bao nhiêu nha!”

Nếu để Phượng Tâm Vân biết được suy nghĩ của hắn lúc này.

Chỉ sợ nàng sẽ lập tức ngừng chỉ dẫn.

Sau đó bật chế độ bạo phát, mắng hắn đến không ngóc đầu lên được.

Thanh Như Nguyệt từ đầu tới giờ vẫn không nói gì.

Chỉ im lặng đi bên cạnh Trần Tình.

Nhưng trái ngược với vẻ bình tĩnh bên ngoài, tâm tình nàng lúc này đã sớm vui như nở hoa.

Trong lòng nàng thậm chí còn âm thầm cảm thấy may mắn.

Quyết định kết minh với Trần Tình lần này quả nhiên là quyết định đúng đắn nhất từ trước đến giờ của nàng.

Từ chuyện hắn xuất thủ cứu viện đám người Nhạc Ly khỏi tay Triệu Tần.

Cho đến khả năng tìm kiếm Hàn Linh Thạch gần như không thể lý giải hiện tại.

Mỗi một việc đều vượt xa tưởng tượng của nàng.

Thậm chí có đôi lúc.

Ngay cả Thanh Như Nguyệt cũng không nhịn được mà tự hỏi.

Rốt cuộc tên sư đệ này còn giấu bao nhiêu thủ đoạn kinh người trong tay nữa?