Lý Ngân Anh gần như dùng toàn lực lao trở lại chiến trường.
Trong lòng nóng như lửa đốt.
Nếu nói hiện tại còn ai có khả năng tạo nên kỳ tích…
Vậy người đầu tiên nàng nghĩ tới, chính là hắn.
Một màn hắn đơn thân độc mã xông vào vòng vây Ma Chu ngang nhiên chém giết.
Khung cảnh ấy…
Đến tận bây giờ vẫn khiến lòng nàng khó lòng bình tĩnh.
Dù nàng không biết hắn thật sự có thể áp chế hàn độc hay không.
Nhưng trong lúc đã gần như không còn lựa chọn nào khác.
Nàng muốn cược một lần, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh…
Không mất bao nhiêu thời gian.
Lý Ngân Anh đã chạy tới giữa trung tâm chiến trường.
Vừa nhìn thấy thân ảnh Trần Tình vẫn còn ngồi tại chỗ điều tức, nàng liền kích động hô lên một tiếng.
“Sư đệ!”
Trần Tình vốn đang cố gắng bình ổn tâm thần để chữa thương, nghe tiếng gọi đột ngột vang lên liền khẽ giật mình mở mắt.
Chỉ thấy một thân ảnh đang dùng tốc độ cực nhanh lao thẳng về phía mình.
Lý Ngân Anh?
Còn chưa đợi hắn kịp phản ứng.
Lý Ngân Anh đã chạy tới trước mặt, hai tay run rẩy nắm chặt lấy cổ tay hắn.
Trần Tình lập tức trợn tròn mắt.
Lại… lại chuyện gì nữa đây?
Đừng nói là…
“Sư đệ…”
Lý Ngân Anh thở dốc vài hơi.
Thanh âm mang theo vẻ sốt ruột khó giấu cắt đứt suy nghĩ của Trần Tình.
“Ta biết yêu cầu này có chút đường đột.”
“Nhưng nếu đệ có cách loại bỏ hàn độc của Băng Giáp Ma Chu… xin hãy theo ta cứu lấy các tỷ muội Vạn Hoa hội!”
“Các nàng trúng độc rất sâu, tình trạng hiện giờ đã rất nguy kịch.”
Nghe xong lời nàng.
Trần Tình lập tức ngẩn người.
Một lát sau mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thì ra là chuyện này!
Bàn tay đang vô thức siết chặt của hắn cũng chậm rãi buông lỏng.
Không hiểu vì sao.
Khoảnh khắc vừa nhìn thấy Lý Ngân Anh hớt hải chạy tới, còn trực tiếp nắm lấy tay mình…
Trong đầu hắn theo bản năng đã hiện lên vài hình ảnh cực kỳ không ổn.
Thấy Trần Tình bỗng dưng im lặng không trả lời.
Lý Ngân Anh trong lòng có chút hoảng loạn.
Dù sao, nàng vừa mới nhờ vả hắn cứu lấy mọi người, còn chưa được báo đáp gì.
Hắn lại còn bị thương khắp người như vậy…
Bây giờ lại bảo hắn tiếp tục ra tay cứu giúp.
Quả thực có phần cưỡng cầu.
Nghĩ đến đây.
Lý Ngân Anh dường như đã hạ quyết tâm.
Nàng cắn mạnh môi dưới, còn chưa để Trần Tình kịp phản ứng, nàng đã quỳ xuống trước mặt hắn, dập mạnh đầu.
“Sư đệ… chỉ cần đệ chịu ra tay cứu người…”
“Sau này Lý Ngân Anh nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp!”
“Cho dù đệ có muốn ta làm gì… ta cũng tuyệt không từ chối!”
Trần Tình đang ngồi đó suýt chút nữa trực tiếp bật ngược dậy.
“Khoan khoan khoan!”
Hắn lập tức giơ tay đỡ nàng lên, vẻ mặt đầy cảnh giác.
“Đừng tùy tiện nói mấy lời dễ gây hiểu lầm như vậy!”
Vừa nãy có một yêu nữ vừa mới chạy tới ôm hắn thổ lộ xong.
Bây giờ lại thêm một người mở miệng bảo muốn làm trâu làm ngựa cho hắn.
Cái Vạn Hoa hội này rốt cuộc là bị gì vậy hả?
Hắn thật sự có chút chịu không nổi loại tiết tấu này a!
Lý Ngân Anh nghe vậy thoáng ngẩn người.
Hiển nhiên hoàn toàn không hiểu mình nói sai chỗ nào.
Nhưng rồi nàng lập tức đỏ mặt, cuốn quýt lắc đầu.
“Ta… ta không phải có ý đó…”
“Sư đệ…”
“Ta thật sự không còn cách nào khác.”
“Hội trưởng đang dùng linh lực cưỡng ép kéo dài mạng sống cho các tỷ muội.”
“Nếu tiếp tục kéo dài… các nàng thật sự sẽ không chịu nổi mất.”
Nói tới đây.
Giọng nàng cũng hơi nghẹn lại, thiếu chút nữa đã khóc lên thành tiếng.
Trần Tình nhìn bộ dáng ấy, trong lòng không khỏi mềm xuống vài phần.
Dù sao người ta cũng làm tới mức này rồi a!
Lỡ giúp rồi…thôi thì giúp cho trót vậy.
Hắn không suy nghĩ nhiều nữa, trực tiếp đưa tay kéo Lý Ngân Anh, cả hai cùng đứng dậy.
“Được rồi, nàng dẫn đường đi.”
Lý Ngân Anh thoáng ngẩn người.
Ngay sau đó, đôi mắt lập tức sáng lên.
Một nụ cười vui mừng hiện rõ trên gương mặt còn vương máu bụi.
“Cảm ơn sư đệ!”
Không chút chậm trễ, nàng lập tức xoay người, hướng về phía vách đá chạy đi.
Trần Tình cũng nén lấy thương thế, tức tốc theo sau, trong lòng âm thầm bất đắc dĩ.
“Lại phải gặp yêu nữ kia nữa a!”
….
Không mất bao lâu.
Một vách đá nhô ra đã dần hiện vào trong tầm mắt.
Trần Tình theo Lý Ngân Anh bước tới gần.
Khung cảnh trước mắt liền hiện rõ.
Dưới vách đá.
Tám nữ đệ tử Vạn Hoa hội đang nằm san sát nhau.
Ai nấy đều hôn mê bất tỉnh, sắc mặt trắng bệch.
Ngay cả lông mi cũng phủ lên một tầng sương lạnh mỏng manh.
Ở bên cạnh.
Một thân váy đỏ đang ngồi khoanh chân trên mặt băng lạnh lẽo.
Ngọc thủ liên tục kết ấn.
Từng dòng linh lực tinh thuần không ngừng truyền vào cơ thể đám nữ đệ tử, bảo vệ một tia sinh cơ cuối cùng của các nàng.
Sắc mặt Tô Mộng Yên lúc này cũng đã vô cùng tái nhợt, không còn huyết sắc.
Hiển nhiên là sau trận chiến vừa rồi, nàng chưa khôi phục được bao nhiêu, bây giờ lại phải tiêu hao không ngừng như vậy, cũng có chút chịu không nổi.
Nghe thấy động tĩnh phía sau.
Nàng chậm rãi mở mắt, quay đầu lại.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy thân ảnh thiếu niên kia.
Đôi mắt phượng vốn mang vẻ mệt mỏi của nàng bỗng nhiên sáng lên rõ rệt.
Khóe môi cũng vô thức cong lên vài phần.
“Tiểu lang quân, chàng tới đây làm gì?”
“Chỉ mới qua một lúc chàng đã nhớ ta rồi sao?”
Mặc dù vẫn đang tận lực cứu lấy đám tỷ muội, nhưng nàng vẫn không kìm được buông lời trêu chọc một tiếng.
Trần Tình đang chạy vội theo sau Lý Ngân Anh, nghe câu này thiếu chút nữa trượt chân ngay tại chỗ.
Hắn cố gắng ổn định lại thân hình, ánh mắt có phần né tránh nhìn sang Tô Mộng Yên.
Yêu nữ a…
Trước mặt nhiều người như vậy, nàng thật sự không biết giữ hình tượng chút nào sao?
Lý Ngân Anh đang phía trước cũng có chút khựng lại.
Ánh mắt vô thức đảo qua giữa hai người.
Trong đầu không nhịn được nhớ tới khung cảnh hai người ôm ấp lúc trước.
Nhưng rồi nàng lập tức lên tiếng, cắt đứt bầu không khí có chút quỷ dị này.
“Hội trưởng.”
“Sư đệ có lẽ biết cách áp chế hàn độc, để đệ ấy thử một chút!”
“Thật sao?”
Tô Mộng Yên lúc này cũng thu lại vẻ trêu đùa của mình, nhìn Trần Tình bằng ánh mắt mong đợi.
Trần Tình ho khan một tiếng thật mạnh.
Vẻ mặt nghiêm túc tới mức không thể nghiêm túc hơn.
“Khụ… để ta xem tình trạng của mọi người trước đã.
Tô Mộng Yên khẽ gật đầu, chậm rãi đứng dậy, nhường vị trí lại cho hắn.
Chỉ là liên tục cưỡng ép vận chuyển linh lực áp chế hàn độc quá lâu.
Thân thể nàng vừa đứng lên.
Trước mắt liền truyền tới một trận choáng váng dữ dội.
Bước chân hơi loạng choạng, cả người vô thức ngã về phía sau.
Trần Tình gần như theo phản xạ lập tức đưa tay đỡ lấy.
"Nàng... có sao không?"
Tô Mộng Yên ngã nhào vào lòng hắn.
Nhưng rất nhanh đã miễn cưỡng đứng dậy.
Nàng cũng không tiếp tục đùa giỡn như thường lệ.
Chỉ khẽ nắm lấy cánh tay hắn, giọng nói mang theo vài phần mỏi mệt khó giấu.
“Ta không sao…”
“Chàng mau tới xem các tỷ muội trước đi.”
Trần Tình cũng không nhiều lời.
Hắn gật đầu, đỡ nàng sang bên cạnh giao cho Lý Ngân Anh.
Sau đó nhanh chóng bước tới ngồi xuống cạnh một nữ đệ tử gần nhất.
Ngón tay đặt lên cổ tay đối phương, cẩn thận dò xét thương thế, bộ dạng bày ra vô cùng chăm chú.
“Tiểu nha đầu, Hàn Ngọc Thảo có thể chữa khỏi không?”
Hắn hơi nghiêng đầu, hạ thấp thanh âm gần như lẩm bẩm, nhỏ tới mức chỉ mình hắn nghe thấy.
Hiển nhiên không muốn hai nữ tử phía sau nghe được.
Phượng Tâm Vân giữ im lặng một chút, dường như không muốn trả lời.
Nhưng qua một lúc, rốt cuộc nàng vẫn lên tiếng.
“Hừ, ngươi thử chẳng phải sẽ biết?”
Trần Tình: “...”
“Vẫn nhai nhuyễn rồi móm?”
“Cái tên ngốc này, chỉ cần giã nhỏ ra đút cho các nàng là được.”
Khóe mắt Trần Tình lập tức co giật dữ dội.
Quả nhiên!
Tiểu tổ tông này lúc trước đúng là cố ý đào hố chơi hắn!
Hắn âm thầm nghiến răng.
Nhưng lúc này không phải thời điểm tranh cãi với nàng.
Không chút chần chừ, hắn lập tức lấy ra chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bên trong, hai gốc Hàn Ngọc Thảo vẫn lặng lẽ nằm đó, hàn khí tinh khiết nhàn nhạt tỏa ra xung quanh.
Trần Tình trong lòng âm thầm nhỏ máu, nhưng hắn vẫn dứt khoát bứt toàn bộ linh diệp, nhanh chóng nghiền nát thành dạng sệt.
Động tác lưu loát đến mức gần như không hề do dự.
Một màn ấy khiến Tô Mộng Yên âm thầm mở to mắt.
Từ khí tức tỏa ra, nàng lập tức nhận ra thứ linh dược kia tuyệt đối có giá trị không nhỏ.
Nhưng làm nàng bất ngờ nhất chính là thái độ của Trần Tình.
Giữa giới tu chân đầy rẫy nguy hiểm này, mỗi một phần tài nguyên đều quý giá vô cùng.
Huống chi loại linh dược rõ ràng không tầm thường như trước mắt.
Đổi lại là người khác.
Chỉ sợ đã sớm cân nhắc lợi hại, tính toán được mất.
Thế nhưng thiếu niên trước mặt từ đầu đến cuối lại chẳng hề hỏi nửa câu báo đáp.
Cũng không có lấy một chút chần chừ.
Tựa hồ trong mắt hắn, cứu người còn quan trọng hơn giá trị của linh dược kia.
Đôi mắt phượng của Tô Mộng Yên khẽ dao động, một tia nhu tình càng đậm hơn dâng lên trong lòng.
Trần Tình nào biết hành động của mình đã vô tình tăng thêm thiện cảm cho Tô Mộng Yên.
Hắn lúc này đã nhanh chóng chia đều linh dược ra làm tám phần, cẩn thận đút cho từng nữ đệ tử uống xuống.
Làm xong tất cả.
Hắn lập tức quay đầu nhìn về hai người phía sau.
“Mau!”
"Phụ giúp ta hòa tan dược lực cho các nàng.”
Tô Mộng Yên cùng Lý Ngân Anh còn đang bất ngờ trước màn cứu người dứt khoát của Trần Tình.
Khi nghe hắn gọi.
Cả hai lập tức lấy lại tinh thần, gần như đồng thời tiến lên.
Từng dòng linh lực nhanh chóng truyền vào cơ thể các nữ đệ tử.
Qua một lát.
Sắc mặt Tô Mộng Yên khẽ biến đổi.
Nàng phát hiện đám hàn độc vốn ngoan cố như giòi bám tận xương, lúc này lại như gặp phải thiên địch.
Bắt đầu chậm rãi bị áp chế xuống.
Tốc độ lan ra trong kinh mạch cũng rõ ràng chậm lại.
Đôi mắt phượng của nàng không khỏi thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
"Đây là linh dược gì? Thật sự có tác dụng?"
Bởi vì Hàn Vực Cốc số lần mở ra quá ít, số đệ tử tiến vào khảo hạch cũng chỉ tranh thủ tìm kiếm Hàn Linh Thạch để hoàn thành mục tiêu.
Cho nên Hàn Ngọc Thảo dường như xa lạ đối với mọi người.
Chỉ những trưởng lão trong Cốc mới biết rõ giá trị của chúng.
Tô Mộng Yên Không nhận ra cũng là lẽ thường tình.
Lý Ngân Anh ở bên cạnh cũng rất nhanh nhận ra biến hóa trong cơ thể các tỷ muội.
Hơi thở đang từng chút ổn định lại.
Ngay cả lớp sương mỏng phủ trên da cũng bắt đầu tan đi vài phần, gương mặt dần lấy lại huyết sắc.
Trong lòng nàng lập tức dâng lên một trận vui mừng khó tả.
Lần này… nàng đã cược đúng rồi.