Nhìn bộ dáng lúng túng hiện hữu trên mặt Trần Tình.
Tô Mộng Yên không nhịn được bật cười.
Tiếng cười thanh thúy vang vọng giữa động phủ băng giá, tựa như chuông bạc ngân vang, mang theo vài phần trêu chọc cùng đắc ý.
Chẳng mấy chốc.
Hai người đã tiến tới trước đống tài nguyên chất cao như núi.
Trần Tình đưa mắt nhìn quanh một lượt, âm thầm cảm thán.
“Nhiều thật a!”
Nhìn tơ nhện chất thành từng đống lớn, bên cạnh còn có không ít trứng Ma Chu cùng các loại khoáng thạch hiếm thấy.
Chỉ riêng số Hàn Linh Thạch lộ ra bên ngoài cũng đã khiến người ta hoa cả mắt.
Nhưng rất nhanh, chân mày hắn lại dần nhíu chặt.
“Như này… Túi trữ vật làm sao chứa hết được đây?”
Hắn không khỏi cảm thấy đau đầu.
Túi trữ vật cướp được từ Lưu Đức tuy không gian gần bằng một căn phòng nhỏ, nhưng lần trước đã bị Hạ Bạch Y nhét gần đầy đủ loại linh tài luyện khí.
Còn túi trữ vật của Triệu Tần… Không gian thậm chí còn chưa bằng một nửa cái trước.
Bên trong cũng chất đầy đủ thứ linh tinh, đến giờ hắn vẫn chưa có thời gian sắp xếp lại.
Tô Mộng Yên một bên nghe vậy lập tức đưa tay đỡ trán, đôi mắt phượng nhìn hắn đầy bất đắc dĩ.
“Tiểu lang quân… Chàng tham thật đó.”
“Chỉ cần lấy những thứ quý giá nhất là được, đâu cần phải dọn sạch cả sào huyệt nhà người ta nha.”
Trần Tình nghe vậy chỉ cười khan một tiếng, có chút xấu hổ nhìn nàng, cũng cảm thấy mình hình như quá tham lam rồi.
Nhưng đúng lúc ấy, giọng nói của Phượng Tâm Vân đột nhiên vang lên trong đầu hắn.
“Để ta!”
Trần Tình hơi sửng sốt, ngay sau đó, hai mắt lập tức sáng lên.
Nhưng còn chưa đợi hắn kịp hỏi thêm điều gì.
Một luồng thần thức vô hình đã lặng lẽ khuếch tán ra ngoài.
Trong nháy mắt bao phủ toàn bộ đống tài nguyên phía trước…
Ông!
Không gian khẽ rung lên một cái.
Ngay sau đó.
Đống tài nguyên chất cao như núi trước mặt lập tức biến mất!
Biến mất một cách sạch sẽ!
Từ sợi tơ nhện, trứng Ma Chu cho tới Hàn Linh Thạch…
Thậm chí ngay cả một cọng lông cũng chẳng còn sót lại.
Cả động phủ trong chớp mắt trở nên trống rỗng.
Tựa như tất cả vừa rồi chỉ là một giấc mộng.
Trần Tình đứng chết lặng tại chỗ, miệng hơi hé ra, biểu cảm trên gương mặt vô cùng đặc sắc.
Tô Mộng Yên bên cạnh cũng đã trợn tròn đôi mắt đẹp.
Nàng vô thức dụi dụi mắt, sau đó lại nhìn về phía trước, rồi tiếp tục dụi thêm lần nữa.
“Đâu... đâu rồi?”
Nàng ngơ ngác hỏi.
Nhìn khoảng không trống rỗng trước mặt, trong mắt hiện lên vẻ khó tin.
Thậm chí nàng còn vô thức lùi lại nửa bước, cả người nép ra phía sau Trần Tình, tựa như vừa nhìn thấy chuyện gì đó cực kỳ đáng sợ.
Trần Tình lúc này cũng bị thủ đoạn của Phượng Tâm Vân làm cho kinh hãi không nhẹ.
Nhưng rất nhanh, cảm giác kinh hãi ấy đã bị niềm vui sướng thay thế.
Thu hoạch lớn a!
Lần này thật sự phát tài rồi!
Nghĩ tới khối tài nguyên khổng lồ vừa được tiểu nha đầu thu lấy kia, khóe miệng hắn gần như muốn kéo lên tận mang tai.
Chỉ là rất nhanh hắn đã nhận ra bên cạnh còn có một người.
Trần Tình lập tức ho khan một tiếng, cố gắng bày ra bộ dạng hết sức bình tĩnh.
Sau đó quay đầu nhìn Tô Mộng Yên đang đứng phía sau.
“Khụ...ta...là ta thu lấy trước thôi.”
“Đợi ra ngoài sẽ chia lại cho nàng.”
“Yên tâm đi, tuyệt đối không để nàng chịu thiệt.”
Nghe thấy lời này.
Tô Mộng Yên đầu tiên là sững người, nhìn bộ dáng gần như không phải nói đùa của Trần Tình, bỗng nhiên có chút an tâm.
Nàng hít sâu một hơi, lấy lại chút bình tĩnh, sau đó liền bật cười.
Nụ cười ấy đẹp đến mức khiến cả động phủ lạnh lẽo như sáng lên vài phần.
Nàng chậm rãi nghiêng đầu, rồi rất tự nhiên khoác lấy cánh tay Trần Tình.
Thân thể mềm mại nhẹ nhàng tựa sát vào người hắn.
Đôi mắt phượng cong thành hình lưỡi liềm xinh đẹp.
“Người ta không cần đâu.”
“Những thứ ở đây… tất cả đều thuộc về chàng.”
Nói xong, nàng hơi ngẩng đầu, đôi môi đỏ mọng vẽ lên thành một đường cong mê người.
“Đến cả tấm thân này… cũng nguyện thuộc về chàng.”
Trần Tình cứng đờ người.
Hắn hoàn toàn không ngờ nàng lại có thể buông ra những lời bộc bạch táo bạo đến nghẹt thở như vậy.
Hơi ấm từ thân thể mềm mại truyền qua lớp y phục, thiêu đốt từng chút lý trí cứng cỏi của hắn.
Yết hầu hắn khẽ chuyển động, ánh mắt dời từ đôi mắt phượng xuống bờ môi đỏ mọng đang khẽ cong lên kia, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Hắn khẽ thở hắt ra một hơi để đè nén ngọn lửa đang rạo rực trong lồng ngực, trong lòng một trận bất đắc dĩ.
“Yêu nữ... đúng là biết cách làm loạn tâm trí người ta.”
Tô Mộng Yên thấy hắn không nói gì, cũng không cảm thấy khó chịu, nàng nhẹ nhàng buông tay hắn ra, khẽ vuốt lọn tóc bị gió tuyết thổi loạn bên tai.
Đôi mắt phượng yêu mị lướt qua gương mặt tuấn tú nhưng có chút non nớt kia.
“Tiểu lang quân… không trêu chàng nữa, chàng cứ an tĩnh dưỡng thương đi.”
“Người ta đi tìm lại ngọc bội khảo hạch cho các tỷ muội trước đã.”
“Đám Băng Giáp Ma Chu chết tiệt kia không biết học đâu ra cái tật xấu, lúc đánh nhau lại cứ thích cướp ngọc bội của người khác quăng đi.”
“Bây giờ không biết đã rơi đi đâu rồi, aizz…”
Nàng thở dài ai oán một hơi, nhưng rồi chợt nhớ tới gì đó, đưa lên ngón tay ngọc khẽ chọc chọc ngực hắn.
“Đừng nhân lúc người ta không chú ý rồi lén chạy mất đấy.”
“Nếu không… Người ta sẽ rất buồn đó.”
Nói xong, nàng khẽ xoay người.
Vạt váy đỏ lay động giữa ánh sáng mờ ảo phản chiếu từ những băng tinh, tô lên dáng người càng thêm yêu mị của nàng.
Chỉ là còn chưa kịp bước đi.
Một lực kéo rất nhẹ bất ngờ truyền tới từ phía sau.
“Khoan đã…”
Trần Tình nắm lấy bàn tay thon dài của nàng giữ lại, có hơi mất tự nhiên lên tiếng.
“Nơi này rộng lớn như vậy… một mình nàng tìm biết đến khi nào?”
“Nếu muốn tìm thì ta cùng tìm với nàng.”
Nghe được những lời này, thân thể mềm mại của Tô Mộng Yên khẽ run lên.
Bước chân vừa nhấc lên cũng theo đó mà dừng lại.
Nàng cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy cổ tay mình.
Trong đôi mắt phượng xinh đẹp thoáng hiện lên một tia ngạc nhiên.
Từ lúc quen biết đến giờ, đây vẫn là lần đầu tiên Trần Tình chủ động giữ nàng lại.
Trái tim vốn đang bình tĩnh bỗng như có một chú nai nhỏ chạy loạn bên trong, đập liên hồi không ngớt.
Khóe môi đỏ mọng chậm rãi cong lên.
Nàng xoay người lại, động tác có chút nhanh khiến mái tóc đen mềm mại khẽ lay.
Đôi mắt yêu mị mang theo ý cười nồng đậm nhìn thẳng vào hắn.
“Sao vậy?”
Nàng hơi nghiêng đầu, thanh âm mềm mại đến tận xương.
“Không nỡ để người ta đi sao?”
Nói tới đây, ý cười nơi đáy mắt càng thêm rực rỡ.
Nàng khẽ tiến lại nửa bước, khoảng cách giữa hai người lập tức bị kéo gần.
“Hay là...”
“Chàng cuối cùng cũng phát hiện mình thích người ta rồi?”
Trần Tình lúc này cũng không lùi lại, ánh mắt cũng không né tránh, nhìn vào gương mặt tuyệt mỹ kia.
Hắn khẽ đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc mai vừa vươn lên trên má nàng.
Khoé môi khẽ nhếch lên.
“Cũng có đôi chút rồi!”
Tô Mộng Yên hoàn toàn ngẩn người.
Nụ cười nơi khóe môi còn chưa kịp tan đi đã cứng lại vài phần.
Đôi mắt phượng xinh đẹp mở lớn, tựa hồ không dám tin những lời ấy vừa thật sự phát ra từ người đối diện.
Trong khoảnh khắc ấy.
Nàng vậy mà quên mất việc phải trêu chọc hắn như thường lệ, chỉ biết lặng lẽ nhìn người thiếu niên trước mặt.
Ngón tay Trần Tình khẽ áp lên má nàng, mơn trớn làn da mềm mịn như sứ.
Động tác của hắn dịu dàng đến cực hạn, như thể chỉ cần mạnh tay một chút thôi cũng đủ làm tổn thương dung nhan tuyệt mỹ kia.
Nhìn vào đôi mắt long lanh ngập nước của nàng, một nụ cười chậm rãi nở trên môi hắn.
"Nói thật, lúc mới gặp… nàng thực sự khiến ta cảm thấy sợ, rất sợ.”
Tô Mộng Yên chớp chớp mắt.
Khóe môi nhẹ cong, hiển nhiên nàng cũng nhớ tới bộ dạng kinh hãi của Trần Tình khi nàng trực tiếp thổ lộ.
Lúc đó nàng cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói ra những lời thật tâm nhất trong lòng mình.
Giờ nghĩ lại, đột nhiên gò má nàng nổi lên từng rặn mây hồng, bất giác có chút xấu hổ không dám nhìn Trần Tình.
Trần Tình phát hiện biến hoá trên gương mặt tuyệt mỹ kia, hắn đột nhiên cười lớn một tiếng.
“Nhưng nàng biết không? Qua nhiều lần tiếp xúc ta mới phát hiện ra một điều…”
“Rằng vị hội trưởng Vạn Hoa hội suốt ngày trêu chọc người khác rõ ràng là một kẻ ngốc.”
“Ngốc?”
Tô Mộng Yên khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập khó hiểu nhìn hắn.
Nhìn hàng mi dài khẽ chớp cùng dáng vẻ mờ mịt của nàng, nụ cười của Trần Tình càng thêm nhu hòa.
Hắn không nhịn được mà đưa tay lên, dùng ngón tay gõ nhẹ vào vầng trán trơn bóng của nàng một cái.
“Không ngốc sao được?”
Trần Tình nhìn sâu vào đôi mắt phượng đang long lanh nước kia, giọng nói bỗng có chút nghiêm túc hiếm thấy.
“Chỉ mới gặp ta lần đầu, không biết lai lịch ta ra sao, tính cách thế nào, thậm chí ngay cả cái tên này nàng cũng chưa từng nghe qua… Vậy mà lại dám đem cả trái tim mình đặt cược hết lên người ta.”
Hắn khẽ thở dài, ánh mắt nhìn nàng đong đầy sự bất đắc dĩ:
“Nếu gặp phải kẻ phụ tình, nàng tính làm sao đây?”
Tô Mộng Yên ngẩn người trước câu hỏi của hắn.
Vết gõ nhẹ trên trán vẫn còn vương chút ấm áp, nhưng chính sự nghiêm túc trong ánh mắt Trần Tình mới là thứ khiến tim nàng lỡ nhịp.
Rặng mây hồng trên má nàng không những không tan đi mà càng thêm đậm nét.
Thế nhưng, nàng vốn là hội trưởng Vạn Hoa hội, là một yêu nữ “khét tiếng” ở ngoại môn này, dẫu có ngượng ngùng thì nét yêu mị, câu hồn ngày thường cũng không dễ gì biến mất.
Nàng không trốn tránh, trái lại còn khẽ nhón chân lên, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Đôi mắt phượng long lanh gợn lên một tầng sóng mắt quyến rũ, nàng nhìn thẳng vào hắn, khẽ hứ một tiếng đầy kiêu hãnh.
“Nếu chàng là kẻ xấu, thiếp liền dùng cả Vạn Hoa hội này làm sính lễ, trói chặt chàng bên người, để chàng cả đời này cũng không thể đi hại nữ tử khác.”
Nói đến đây, nàng đột nhiên vươn tay, những ngón tay thon dài như búp măng nhẹ nhàng lướt qua bờ ngực rắn rỏi của hắn, dừng lại ngay vị trí trái tim đang đập vững vàng, thanh âm vừa mềm mại vừa mang theo bá đạo.
“Vả lại, trực giác của thiếp chưa bao giờ sai.”
“Chàng có gan làm kẻ xấu… nhưng có nỡ lòng làm tổn thương thiếp không?”
Trần Tình nghe vậy mà tâm thần nhộn nhạo, phòng tuyến cuối cùng trong lòng hoàn toàn tan vỡ.
Hắn thuận thế nắm trọn lấy bàn tay ngọc ngà của nàng, dùng lực kéo mạnh một cái, đem thân thể mềm mại không xương kia ôm chặt vào lòng.
Tô Mộng Yên khẽ giật mình, cả người cứng đờ, trái tim trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài.
Hơi ấm cùng hơi thở nam tính nồng đậm từ lồng ngực rắn rỏi của hắn bao vây lấy nàng, khiến đầu óc nàng có chút trống rỗng.
Trần Tình nâng bàn tay còn lại, nhẹ nhàng dùng ngón tay nâng cằm nàng lên, ép nàng phải đối diện với ánh mắt rực lửa của mình.
"Lúc trước sao ta có thể ngu ngốc đến vậy? Cứ luôn tìm cách trốn tránh tình cảm của một vị tuyệt thế giai nhân thế này chứ?”
Bốn mắt nhìn nhau, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập của đối phương.
Tô Mộng Yên nhìn thấy hình bóng nhỏ bé của mình phản chiếu trọn vẹn trong đôi mắt sâu thẳm của Trần Tình.
Gương mặt tuyệt mỹ của nàng đỏ bừng như say rượu, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, thanh âm mang theo chút run rẩy đầy hờn dỗi:
“Bây giờ chàng biết hối hận... cũng không muộn...”
Lời còn chưa dứt, Trần Tình đã không cho nàng cơ hội nói tiếp.
Hắn cúi đầu, bá đạo gặm nhấm lấy bờ môi mềm mại của nàng.
Khác với sự dịu dàng mơn trớn lúc nãy, nụ hôn này cuồng nhiệt và mãnh liệt hơn rất nhiều.
Tô Mộng Yên khẽ "ưm" lên một tiếng, thân hình mềm mại như xuân thủy hoàn toàn dựa dẫm vào vòng tay hắn.
Nàng chủ động hé môi, nghênh đón sự xâm nhập đầy mạnh mẽ của Trần Tình.
Chiếc lưỡi quấn quýt, truy đuổi nhau không rời, hút sạch chút dưỡng khí cuối cùng của đối phương.
Giữa động phủ băng giá, hai thân ảnh gần như hoà tan vào nhau.
Nụ hôn của họ như một ngọn lửa rực cháy, thiêu đốt đi cái lạnh thấu xương của Hàn Vực Cốc
Chỉ còn lại nhịp tim đập liên hồi và hơi ấm nồng nàn của tình ái lan tỏa khắp không gian…