Nhất Kiếp Tạ Tình, Vạn Kiếp Bạch Đầu

Chương 11



Vẫn như bình thường, Kha Nguyệt vẫn không bỏ được thói ngủ trễ dậy sớm của mình. Hàng mi cong khẽ khàng d.a.o động, nàng lặng lẽ mà mở đôi mắt ra nhìn khung cảnh xung quanh từ mờ mịt rồi chuyển sang rõ dần.

 

Tia sáng của ánh trăng le lói qua khẽ khung cửa sổ chíu thẳng và đôi mắt lá liễu làm nàng ch.ói mắt, nàng ngồi dậy dựa lưng vào thành giường chìm đắm vào giấc mơ lúc nãy. Một giấc mơ mà nàng chưa từng dám nghĩ đến,trong mơ nàng nhìn thấy nàng cùng Tạ Thiên Tư cùng Thiên Tiêu gia đình ba người hạnh phúc nô đùa trong hoa viên ở Khiết Tinh Cung nơi có cây Hoa T.ử Đằng mà nàng yêu thích. Có những bông hoa quế mà nàng trồng và cả những lò rượu ngâm hoa quế được chôn dưới góc cây bị nàng đào bới vẫn còn lỗ chưa lấp.

 

Nàng lặng thở một hơi dài, nàng vẫn không biết rằng bản thân có còn yêu hắn hay không, nàng cũng chả rõ bản thân mình thì làm sao có thể hiểu được mình yêu ai. Kha Nguyệt từ đầu chí cuối cũng chỉ bị hận thù che lấp khoản trống của tình yêu nên nàng chỉ là tạm thời quên đi tình yêu mà nàng dành cho hắn.

 

“A Tư…chàng bây giờ có sống tốt không…? Chàng vẫn còn nhớ đến ta chứ?Thiên Tiêu con đã trở thành con của Khương Tiêu Vũ và Âm Âm liệu thật sự hạnh phúc không?” Trong đầu nàng giờ đây chỉ còn những câu hỏi đó, nó cứ lập đi lập lại lại trở thành một câu hỏi làm khó cả đầu óc của nàng.

 

Buổi Sáng Ở Phòng Chính Của Hàn Phủ

 

( Nơi tập trung gia đình,gia phả mấy chục người Hàn Gia)

 

Hàn Liễu Dung đang quỳ gối trước mặt gia chủ Hàn T.ử Hào cũng là phụ thân nàng ta.

 

“Hàn Liễu Dung! Con học võ công ở đâu? Con biết con là phận nữ nhi không?Để chuyện này mà truyền ra ngoài rồi thì mặt mũi của ta và mẫu thân con biết để ở đâu?Tối hôm qua chuyện tài đình mà con làm đã lan tới tai bệ hạ rồi, nếu như ngài ấy đã biết rồi thì cái mạng và cái danh tiếng tài nữ của con cũng chẳng giữ nổi đâu!” Giọng khàn khàn khó nghe.

 

Hàn T.ử Hào đanh mặt đôi lông mày chau lại rất hung dữ.

 

“Phụ thân! Dung nhi tự biết mình có tội,tùy phụ thân xử trí!” Thanh âm lạnh nhạt không cảm xúc vang lên. Nàng ta để hai tay trước n.g.ự.c rồi dập đầu xuống đất.

 

Động tác này của Liễu Dung làm cho Hàn T.ử Hào càng thêm tức giận, không phải tức giận vì động tác mà là vì thái độ chẳng hề thật biết tội, nàng ta nói với âm điệu như thế chẳng khác nào không biết sai mà còn tự châm thêm lửa cho mình.

 

Ông ta tức giận gào lên ném bể tách trà trên tay xuống đất: “Loạn rồi! Loạn hết rồi!”

 

“Hàn Liễu Dung! Con muốn chống đối ta đến cùng sao?Ta cho con cơ thể, diện mạo như hoa như ngọc, lại chẳng biết tôn trọng!Thân là tiêu thư lá ngọc cành vàng lại chẳng có sĩ diện lén đi học võ dành cho nam nhân! Con muốn tạo phản với triều đình Trì Quốc sao?” Càng nói sắc âm càng mất kiểm soát.

 

Hàn T.ử Hào tức giận nói lớn: “Người đâu đem roi ra cho ta!Nay ta phải đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ nghịch nữ cãi lời phụ mẫu như nó!”

 

Ông ta đi ra sau lưng quất từng đợt roi lên thân ảnh nhỏ bé với da thịt mềm mại của Liễu Dung. Dù đau nhưng nàng ta vẫn không kêu gào la ó như thường ngày vẫn làm khi chỉ bị một vết sướt nhỏ.

 

Tiểu nha hoàn Thẩm Miên lo lắng quỳ rạp dưới chân Hàn T.ử Hào xin sự thương sót từ ông ta: "Lão gia!Lão gia xin người bớt giận!Xin người. "

 

Hàn Kha Nguyệt từ bên ngoài nghe thấy tiếng vang khóc nỉ non của Thẩm Miên cùng tiếng của cái roi đ.á.n.h lên người “bộp bộp” tò mò đi vào.

 

Trước mặt nàng là khung cảnh bất hòa giữa Hàn Liễu Dung và Hàn T.ử Hào và gương mặt đẫm nước mắt của Thẩm Miên. Không biết lúc đó nàng đã nghĩ gì, nhưng nàng biết nàng không thể kiểm soát được chính nàng, Kha Nguyệt lao tới lấy thân mình che chở cho Hàn Liễu Dung dưới thân.

 

“Aa!” Nàng nhăn mặt rên nhỏ.

 

Hàn Liễu Dung thấy nàng như vậy mà bật khóc. Nàng ta không biết vì sao, rõ ràng Kha Nguyệt rất hận nàng ta mà tại sao lại vì muốn cứu nàng ta mà không màng đến thân thể.

 

“Đại …tỷ? Kha Nguyệt!” Nàng ta luống cuống ôm lấy Kha Nguyệt.

 

Miệng của Kha Nguyệt không ngừng tuôn m.á.u.

 

“Phụt!” Nàng lấy tay ôm miệng, dòng m.á.u đỏ thẫm tanh tưởi trào ra từ kẽ tay, nàng nhăn mặt,thầm nghĩ:“Cơ thể này yếu ớt quá!”

 

Hàn T.ử Hào nhìn thấy Kha Nguyệt ói ra m.á.u cũng chẳng quan tâm mà ném cái roi đi rồi rời khỏi phủ đến buổi thượng triều trong cung.

 

Tạ Lăng Phong ở trong Thất Vương phủ ngồi ở trong phòng của mình, đôi mắt đăm chiêu nhìn bộ Long Bào đen tuyền đang được xếp một cách gọn gàng ở trên bàn.

 

“Hoàng huynh!” Hắn để hai tay trước n.g.ự.c hành lễ với Tạ Thiên Tư.

 

“Đệ đứng dậy đi! Từ ngày hôm nay đệ sẽ là tân vương mới của Trì Quốc còn ta chỉ là một vị vương gia dưới trướng của đệ! Có vài điều ta vẫn muốn nói, trong cung bây giờ chỉ còn huynh đệ ta nương tựa, tuy ta biết đệ muốn triệt hạ ta nhưng ta vẫn phải nói trước khi mình c.h.ế.t. Muốn làm vương cần phải nhẫn tâm mới có thể cai trị đất nước thái bình,đệ hiểu không? Những gì mà ta làm đều là vì con dân Trì Quốc.” Tạ Thiên Tư dùng cái gương mặt không cảm xúc nói ra từng câu với Tạ Lăng Phong chỉ mong Lăng Phong hiểu cho hắn.

 

Lăng Phong im lặng nhìn hắn, hắn quả thực bây giờ không biết cái con người Tạ Thiên Tư này có chân thành hay không vì trên gương mặt hắn chẳng có biểu cảm gì.

 

 

Buổi thượng triều hôm nay rất khác vì Trì Quốc đổi vua nên các phi tần từng là của Tạ Thiên Tư đều phải rời cung ngay cả Lương Vi cũng vậy. Ả tuy không cam tâm nhưng luật vốn là vậy dù không muốn cũng phải đi.

 

Nên dòng nữ nhân 330 người theo nhau rời cung mang theo các bổng lộc mà Thiên Tư đã ban rời đi.

 

Vị công công trung niên lên tiếng nói lớn: “Tân hoàng đế đến!”

 

“Bệ hạ vạn tuế vạn vạn tuế!” Các quan thần trong triều đồng thanh hô lớn rồi quỳ xuống.

 

Tạ Lăng Phong ở trên cao nhìn xuống trong lòng hắn bây giờ đây hỗn tạp không thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Từ một vị Vương gia chinh chiến sa trường mang danh Chiến Thần vậy mà giờ đây hắn đã một bước không ngờ làm vua.

 

“Bình thân!”

 

 

 

Tạ Thiên Tư rời cung đi đến một phủ mới mang tên Thần Vương Phủ. Có lẽ đây là một điều ưu ái Tạ Lăng Phong ban cho hắn. Ban danh Thần Vương để tiếp tục tồn tại ở cung quyền đầy rẫy hiểm nguy này.

 

Sau khi hắn lui về làm Vương Gia thì các tỷ muội mang thân công chúa không còn quan tâm sâu sắc với hắn như trước. Hắn cũng sớm biết sẽ như thế này nên cũng chẳng bất ngờ là bao. Phủ Thần Vương có đầy đủ tiện nghi nhìn chung còn khang trang hơn cả Tẩm Cung của hắn khi còn là hoàng đế.

Tạ Thiên Tư chậm rãi đi vào trong Thần vương phủ.Ở giữa sân có một cây hoa t.ử đằng cùng những nhánh hoa thồng xuống có sắc hồng tím nhàn nhạt đu đưa nhẹ nhàng,phất phơ trong gió. Hắn nhìn xung quanh một cách đầy trầm tư.

 

Trong vương phủ tuy rộng lớn lại chẳng có một bóng người, có lẽ hắn biết đây chính là sự trả thù của Lăng Phong dành cho hắn. Bắt hắn sống trong cô đơn và từ từ trở thành một linh hồn già cõi chẳng còn ai dựa dẫm.Có lẽ Lăng Phong vẫn còn để tâm chuyện những năm trước, hắn đã bỏ rơi Lăng Phong như thế nào thì bây giờ Lăng Phong chỉ cho hắn nếm trải lại mùi vị đó mà thôi.Huynh đệ từ đồng tâm, gắn kết bền vững luôn luôn có nhau thì giờ đây mỗi người lại mỗi ngã, không ai xen vào cuộc sống của ai.

 

Tạ Thiên Tư gương mặt bần thần, đi nhẹ nhàng vào trong một thư phòng rộng lớn với những cuốn sách mà chủ nhân trước để lại. Hắn lặng mở ra một cuốn, cuốn này nói về lịch sử mấy trăm năm trước của đất nước này.

 

Trì Quốc tồn tại mấy trăm năm có thể nói là tồn tại lâu nhất vì các ách thống trị của các thời vua dường như rất giống nhau, đó là tàn bạo,nhẫn tâm, không từ thủ đoạn để có thể cai vị đất nước yên bình không binh biến hay có chiến tranh loạn lạc. Nhưng hắn vừa mở tới giữa trang thì có một dòng chữ đập vào mắt hắn: “Vị vua đời thứ 200 Tạ Hoàng Tương trọng tình hơn trọng tài,ham mê tình ái từ bỏ tước vị,là vị vua ô nhục nhất sử sách Trì Quốc …” Hắn đọc tới đây tự nhiên đóng sách lại để gọn vào một góc.

 

Hắn bất đầu đi ra ngoài rồi đeo một chiếc mặt nạ. Hắn thong dong đi từng bước thư thả đi đến một giang hàng bán hạt giống,mà hỏi: “Vị thúc thúc này, ông có bán hạt giống hoa quế không?”

 

Người bán hàng nhìn hắn, cười nhân hậu: “À! Có bán, công t.ử muốn mua loại nào?”

 

Hắn dứt khoát nói: “Loại vàng nhạt!”

 

Người bán hàng lại cười rạng rỡ mà đem ra một túi hạt rất lớn hỏi: “Công t.ử mua bao nhiêu?”

 

Hắn nhăn mày nói: “Tầm 2 cân.”

 

Người bán hàng có chút bắt ngờ nhưng cũng tươi cười mà vớt ra một túi vừa to nhưng cũng không to lắm mà vớt hạt từ bao lớn này sang túi kia rồi hai tay trao cho hắn. Tạ Thiên Tư đưa cả túi tiền trên người mình mà không hỏi giá, rồi lại bước nhanh trở về vương phủ,mặc người bán hàng có gọi lại.

 

Vào tới trong phủ hắn liền sắn tay áo lên tìm cuốc trong kho rồi đi xới đất gần cây t.ử đằng xong lấy ngón tay chọt lỗ ngây hàng thẳng lối. Rồi bỏ hạt xuống từng lỗ lấp lại, hắn thở một hơi dài rồi lại đi xới những chỗ đất khác ở hoa Viên phía sau các gian phòng tiếp tục trồng. Sau 1 canh giờ hắn cũng xông tất cả từ việc gieo và tưới nước cho ẩm đất. Thiên Tư thở phào ngồi ở bậc thềm nhìn cái hoa viên mà tự mình làm, tuy giờ nhìn nó rất thiếu thẩm mỹ, nhưng hắn tin chắc nó khi nở sẽ rất đẹp vì loại vàng nhạt mọc lên thân cây sẽ rất thấp nhưng mà hoa nở rất nhiều. Hắn nhìn lên trời, bầu trời về chiều lúc nào hắn cũng chả hay, hắn vội đi tắm rồi thay y phục khác. Cứ thế rồi đi ngủ trôi qua một ngày đầy mệt nhọc mà không nhàm chán.

 

 

Ở Hàn Phủ

 

Hàn Kha Nguyệt nằm trên giường đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở có hơi hỗn tạp. Nàng giật mình tỉnh dậy. Hóa ra là nàng hôn mê từ khi bị một đòn roi đó của Hàn T.ử Hào.Bên cạnh giường nàng là Thủy Nhược đang mở to mắt nhìn nàng từ bao giờ. Nàng có giật mình mà lấp bấp hỏi cô ấy: “Tiểu Nhược? Em…e…em…có sao không?”

 

Thủy Nhược bắt đầu mệt mỏi mở lời: “Không! Em không sao!”

 

Kha Nguyệt bật cười: “Haha!”

 

Thủy Nhược nhìn nàng khó hiểu nghiên đầu: “Tỷ cười cái gì?”

 

Nàng chỉ giơ tay chỉnh lại cái máy tóc rối của Thủy Nhược mà chẳng nói gì, có lẽ từ khi nàng sống lại trong cơ thể của Kha Nguyệt thì nàng đã một phần nào coi Thủy Nhược như muội muội thứ hai của mình. Cái vẻ ngây ngô của cô ấy làm cho nàng nhớ đến muội muội đã bị nàng vô tình hại c.h.ế.t.

 

Nàng hối hận vì sao lúc đó lại trộm Thủy Sơn Đồ đưa cho Tạ Thiên Tư để hắn ám hại huynh trưởng cướp vị, muội muội lại ép làm thiếp cho hắn khi nàng đang là chính thê của hắn. Kha Nguyệt cười khẩy một cái từ trách mình tại sao có thể ngốc đến mức hại cả người thân.

 

Thủy Nhược nhìn nàng cười có chút không yên tâm, nhưng chưa kịp nói gì Kha Nguyệt đã đặt lên trán cô ấy một nụ hôn. Rồi bảo: “Ngủ sớm đi!” nàng vỗ vỗ chỗ kế bên mình ý bảo Thủy Nhược nằm xuống.

 

Thủy Nhược lại vui vẻ như đứa trẻ mà trèo lên rồi nằm xuống. Nàng cũng nằm xuống vòng tay ôm trọn Thủy Nhược vào lòng mà vỗ nhẹ nhàng vào lưng cô ấy, hát cho cô ấy nghe,vẫn là bài hát khi xưa nàng hát cho Thiên Tư chỉ tiếc người nghe thấy là Thủy Nhược.

 

Hàn Liễu Dung đứng ở ngoài,khi nghe được giọng hát cũng thở phào nhẹ nhõm mà từ từ ngồi xuống bệt xuống nền sàn gỗ lạnh lẽo. Những giọt nước mắt cũng rơi xuống hai bên má. Nàng ta đã hối hận rồi,bao nhiêu chuyện ác mà nàng ta đã làm, tưởng chừng sẽ khiến Kha Nguyệt hận nàng ta cả đời, nhưng lại không ngờ ngày hôm nay Kha Nguyệt lại liều thân thể yếu đuối che chở nàng ta dưới thân.

 

Liễu Dung nhắm mắt lại nghĩ về những lúc khi còn nhỏ, nàng ta và Kha Nguyệt hạnh phúc nhường nào khi đại phu nhân Hàn gia còn sống.Vui vẻ vô tư như những cách hoa sương trắng sáng lung linh không nhiễm tạp chất. Nhưng tất cả lại tan nát khi bà ấy c.h.ế.t, bà ngã khụy xuống miệng ọc m.á.u c.h.ế.t trước mắt Kha Nguyệt khiến nàng ấy sốc đến mức mà ngất đi, đập đầu mạnh xuống sàn khiến khi tỉnh lại thì có dấu hiệu của người bị ngốc nghếch điên dại.

 

Lúc đó nàng Kha Nguyệt cũng chỉ mới 5 tuổi thôi đã phải chịu quá nhiều đả kích từ cảnh mẫu thân c.h.ế.t, phụ thân thì mê tín tin nàng khắc c.h.ế.t mẫu thân, các người hầu lúc nào cũng giọng lời ngon ngọt nịnh hót nay lại nặng lời mắng nhiết.

 

Nghĩ tới đây Hàn Liễu Dung lại nghĩ tới khung cảnh của 10 năm trước khi nàng ta 8 tuổi. Một nam nhân là người làm trong phủ mặt mũi hung dữ bắt nàng ta vào kho củi giở trò đòi bại trên cơ thể may mắn lúc đó có một người chạy vào dùng gậy đập vào đầu gã đó mới kịp thời cứu lấy đời nữ nhi của nàng ta. Đó không ai khác là Kha Nguyệt, nàng ta vẫn còn nhớ khuôn mặt có chút sợ hãi đó, tay chân run rẩy đó ôm lấy nàng ta vào lòng trong đêm tối dỗ dành.

 

Từ khi bị tên đó giở trò, nàng ta đã bất đầu có những suy nghĩ tiêu cực về người khác, nàng ta không còn ngoan ngoãn mà lén giả nam trang vào quân doanh gần đó. Lúc bấy giờ vì nơi đó canh giữ lỏng lẻo nên nàng ta mới có thể dễ dàng lọt vào. Rồi may mắn được cầm đao múa thương, rồi lại vô tình được Tạ Lăng Phong băn bó cho khi bin thương, nên từ đó cũng lẻo đẽo theo sau.

 

Sau một thời gian thì chuyện nàng ta trốn ra ngoài cũng bị phát hiện, vấn đề là vì nàng ta là con thiếp lại chẳng được yêu thương mấy nên cũng chả ai quan tâm,vì vậy mới có thể dễ dàng mà bay nhảy bên ngoài. Cũng vậy mà đám hạ nhận bị mẫu thân Liễu Dung đ.á.n.h đập vì tội không trong chừng Liễu Dung.

 

Nàng ta còn nhớ lúc đó tâm trạng nàng ta buồn lắm vì sẽ không gặp được Lăng Phong. Nàng ta nhớ tới đây lại chẳng muốn nhớ lại nữa vì từ đây về sau chính là chuỗi ngày tâm tối, và chìm vào công cuộc làm con rối mặc người tiêu khiển của mẫu thân nàng ta. Cứ thế mà nàng ta nhẹ nhàng chìm vào trong giấc ngủ lúc nào chả hay.

 

Sáng hôm sau khi Liễu Dung tỉnh dậy thì trên người đã được đắp lên cái áo khoác từ lúc nào. Thầm nghĩ là Kha Nguyệt nên cũng có chút ấy náy,nên liền xếp gọn áo để xuống sàn rồi nhanh chân chạy đi về phòng mình. Vừa tới phòng chính của Hàn phủ thì đã nghe tiếng bên ngoài.

hằng nguyễn

 

“Thánh chỉ đến.”