Sinh ra và lớn lên tại Trì Quốc, năm nay 26 tuổi. Nặng chỉ 47kg, do lao tâm an ủi Tạ Tiêu Thanh nên xuống kí
Phụ mẫu mất năm y 10 tuổi, y không có huynh muội, sống lay lắc nhờ việc làm thuê.
15 tuổi đã hành quân đ.á.n.h trận. 5năm về quê hương thấy được bản tuyển người ở Thần Vương phủ, sau đó được Thiên Tư lựa chọn rồi làm thị vệ cho hắn.
Trong cung dạo gần đây có quá nhiều việc phải làm. Tiêu Thanh đảm nhiệm việc dạy võ cho các hoàng t.ử, tiểu vương gia, công chúa mà cả cơ thể đã đau nhất ê ẩm.
Ai bảo hắn là nam tài đứng thứ tư trong bảng xép hạng cơ chứ. Tranh giành chức vị nam tài ở hội chiêu nhân 5 tháng trước nên bây giờ mới rước hoạ vào thân.
Hắn mệt mỏi nằm dài trên giường, xong cái con người đã 32 tuổi này vì nhàm chán nên vẫn không bỏ thói quen chọc muội muội mình. Hắn vẫn thường xuyên đem Bắc Kiệt con cô và Bắc Lục đem giấu trong phòng mình. Làm cô phải tức giận mà giở thói đ.á.n.h người khi 15 tuổi kia.
Mỗi lần như vậy hắn đều rất khoái chí mà cười ầm cả vương phủ. Có lẽ do đã 6, 7 năm khi Kha Nguyệt và Tiêu Vũ mất, đã làm hắn dần nguôi ngoai nỗi đau về mất người thân. Nên hắn mới có thể vui vẻ đến vậy.
Tiêu Thanh hắn vốn là người vô tư, lại rất trọng tình nên cho dù đã không còn yêu Kha Nguyệt thì hắn vẫn sẽ đến thăm mộ nàng trong cung mỗi tuần một lần. Mỗi lần giỗ hắn đều dẫn theo người thân thích của nàng khi xưa làm lễ cho nàng linh đình.
Cũng như thường lệ hắn đi đến hoàng lăng, cúng trái cây cho nàng. Rồi đứng đó nhìn mộ nàng một lúc lâu xong rồi cũng rời đi. Khi rời đi hắn đụng phải thằng nhóc Thiên Tiêu năm nay 10 tuổi chốn học ở Văn Sử Đường. Vốn tính khí khó ở khi ai đó chốn tránh việc học tập nên hắn lập tức quát: “Biểu đệ không học hành đàng hoàng lại chạy đi đâu? Hả?? Không học thì sao này làm được cái gì??? Cũng sắp làm phu quân nhà người ta rồi mà không biết lo liệu cho mai sau gì cả!!!”
Vừa quát tháo xong hắn nắm lấy lưng y phục của nó xách lên.
“Aaaaaa! Bỏ đệ ra, đệ không học đâu!!!” Mặc nó có dãy dụa hắn cũng không buôn tay, mà còn đ.á.n.h mạnh vào m.ô.n.g nó.
Vừa đến Văn Sử Đường, Hàn T.ử Hào đã lập lấy roi quất đen đét vào m.ô.n.g. Tiếng la hét làm cho các công chúa, hoàng t.ử phải câm nín không dám xì xào.
“Phiền Tiêu Vương điện hạ rồi…” Hàn T.ử Hào cung kính cúi đầu.
Hàn T.ử Hào nắm lấy tay của Thiên Tiêu kéo lại, giọng trách móc: "Lúc thần dạy cho phụ vương người cũng đâu có cần phải đ.á.n.h. Vậy mà người là con của Thần Vương là vương gia tương lai vậy mà lại chốn học. Người làm mất mặt Thần vương, mất mặt lão thần quá rồi… " Hàn T.ử Hào vừa nói vừa quất roi vào m.ô.n.g Thiên Tiêu.
“Hớ… thì mất mặt hai người bộ mất mặt ta à?” Thiên Tiêu cất giọng chua ngoa.
“Người còn trả treo? Được, hôm nay không học thuộc hết quyển nam huấn này thì đừng hòng về Triệu gia.” Ông ném cho Thiên Tiêu một quyển sách giày cộm ngay dưới đất.
“Thái phó!!! Ông tha cho ta đi…”
“Không!!!” Dứt khoát đáp lại."
Tiêu Thanh đứng một bên chỉ biết lắc đầu. Đều là dòng dỗi Tạ gia sao mà lại có người tư chất kém đến vậy.
“Bướng bỉnh như vậy chả biết là giống ai! Haizzz…” Hắn ngao ngán lắc đầu, rồi quay đi.
…
Về đến Tiêu Vương phủ. Tiêu Thanh đã lao vào đống giấy ghi chép số lượng tướng sĩ, tư chất từnh người trong quân doanh, rồi phân phó nhiệm vụ cho từng chủ soái ở từng quân doanh ở chỗ đó. Rồi ngày mai phải đích thân đến từng quân doanh mà xem xét.
Sau những ngày mệt mỏi như vậy thứ cứu rỗi tâm hồn hắn là rượu. Hắn bắt đầu thử uống một loại rượu mạnh ở trong kinh thành. Rượu được chưng cất cả 10 mấy năm và nó rất mạnh nên hắn vừa uống được 3 chung là đã say bí tỉ không rõ trời trăng gì.
Tiêu Thanh thì thào: “Ai… vậy?”
Trịnh Khanh đi vào đem một bát súp nóng cho hắn mà hắn lại loạn choạng đứng dậy tới sát mặt y, rồi vung tay làm rơi chén canh tan tành.
“Ngươi…là ai vậy?” Hắn hỏi.
“Vương gia, huynh say rồi!” Y giở giọng nhẹ nhàng, hồng muốn người đang say không cáu gắt.
Tạ Tiêu Thanh mặt mài đỏ ch.ót nhảy lên ghế nói lớn: “Ai say? Ta không say…”
“Thôi…thôi được rồi, người không say được chưa? Mua xuống đây… Nào để ta bế… A!!!” Chưa kịp nói hết thù nguyên thân hình cao lớn đã té nhào xuống y. Đè y dưới thân, môi chạm môi.
Lúc này trong lòng của Trịnh Khanh rối bời, đầu ốc trống rỗng. Tuy y đã nhiều lần hôn trộm hắn, nhưng đây là lần đầu tiên y thấy ngại ngùng như vậy.
Tiêu Thanh lấy môi mình ra khỏi bờ môi của Trịnh Khanh, thì thào: “Mềm quá…”
Xong là hắn liền bế bỗng người dưới đất lên. Lúc trước toàn là y bế hắn, nay hắn lại bế y nhất thời y không thể chấp nhận được muốn thoát ra. Nhưng sức của y lại không làm lại hắn, lúc này hắn như một con mãnh thú. Vung tay x.é to.ạc y phục mà ném xuống dưới đất.
Và thế là bức màng được thả xuống, sau 2 canh giờ mây mưa ở trên giường. Trịnh Khanh mới uể oải nhích người rút cái vật to cứng trong mình ra, đồng thời chất dịch màu trắng đục túa ra. Cơ thể y giờ đây toàn vết bầm đỏ tím, y hiện tại vẫn không chấp nhận việc mình nằm dưới. Mà nhìn Tiêu Thanh đang ngáy ngủ kế bên mà hầm hực muốn đ.á.n.h một cái nhưng không nỡ. Cuối cùng lại chui tọt vào lòng n.g.ự.c săn chắc của Tiêu Thanh mà ngủ.
Sáng hôm sau khi Trịnh Khanh đang cựa quậy thì nhận ra người bên cạnh đã biến mất. Để lại trên bàn trà là một bộ y phục mới trắng tinh. Đúng màu y thích.
Y khẽ mỉm cười: “Hừm…ta còn tưởng là quất ngựa truy phong chứ. Ích ra vẫn còn lương tâm.”
Y mặc bô y phục đó xong thì đi ra ngoài, vừa bước ra ai cũng nhìn y với một ánh mắt phấn khởi, thích thú tay che miệng cười.
Còn có người đến chúc phúc y, dù y chả hiểu cái quái gì đang diễn ra.
Lúc này Tiêu Thanh từ xa đi tới một tay ôm eo, giọng bỡn cợt: “Vương phi, tỉnh rồi! Mông còn đau không?”
Vừa nghe được câu này của hắn mặt của y đã đỏ hơn cả trái cà chua. Còn đám nữ hầu buôn dưa thì hú hét mất cả lý trí.
Trịnh Khanh nhìn hắn với ánh mắt đầy sự ái ngại, rồi một cú đ.á.n.h bắt chợt vào bả vai hắn. Làm hắn xém nữa ngã sang bên hồ cá kế bên. Còn Trịnh Khanh hầm hừ một tiếng, rồi bỏ đi một mạch về lại phòng mình.
Tiêu Thanh sợ y giận dỗi mình nên chạy theo. Và như vậy càng làm cho các nữ hầu càng phấn khích hơn, túm tụm lại đọc tình tiết truyện Song Mỹ Nam có phần y như cảnh hai người vừa làm. Nó dường như tái hiện y hệt trong truyện.
…
“Trịnh Khanh…đệ giận ta à?” Hắn dịu dàng nắm lấy tay y.
“Hừ…ai lại dám giận vương gia cơ chứ?” Hờn dỗi xoay mặt ra phía khác.
Tiêu Thanh thấy y đang không vui nên liền đưa tay kéo y lại, đặt lên môi y một nụ hôn sâu…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một lúc lâu sau thả ra, hắn mới ôn nhu mà ôm y vào, giọng khe khẽ xen lẫn dịu dàng ấm áp: “Chúng ta thành thân đi!”
“Ta đã đi xin bệ hạ rồi… Ngài đã chấp nhận… 2 ngày nữa thành thân. Đệ thấy sao?”
“Cần gấp vậy không?” Y hỏi.
“Cần…” Hắn đáp.
“Tại sao?”
“Vì ta sợ mất đi một người mà ta yêu…”
“Ninh Ninh, cậu tỉnh lại rồi… Ninh Ninh…”
“Ninh Ninh? Là ai, gọi ta sao?”
Đôi mắt lá liễu khẽ khàn mở ra một cách chậm rãi… Đập vào mắt của người nằm trên giường là cô gái tuổi tầm 20, gương mặt rất xinh đẹp.
“Ninh Ninh, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi… Đã 3 năm rồi, cậu làm tớ lo muốn c.h.ế.t…”
“Nhược Nhược?” Khi câu này phát ra từ miệng cô thì bỗng nhiên cô giựt nhớ ra gì đó.
“Nhược Hy, tại sao…mình lại hôn mê? Mình không nhớ gì hết…” Cô ngồi dậy nhìn người con gái trước mặt.
Nhược Hy ngồi bên giường đôi mắt tràn ngập niềm hạnh phúc: “Do cậu bị t.a.i n.ạ.n xe hơi vào 3 năm trước và người gây ra tại nạn là chú mình…nhưng mai mắn là chú đã kịp đưa cậu đến bệnh viện, chỉ là…chỉ là…cậu lại hôn mê…”
“Vậy chú ấy có bị gia đình mình làm khó dễ không?” Ninh Ninh hỏi.
“Ờm…thì cũng có, họ nói nào là cậu đang trong tuổi xuân mơn mởn, đột nhiên lại t.a.i n.ạ.n rồi hôn mê vậy mất hết tuổi thanh xuân của cậu, rồi nào là khi tỉnh lại cậu không đi lại được, rồi học tập bị sa sút nặng nề, không thăng tiến được…v…v Bala bala.”
“Nói chung là họ nói nhiều thứ lắm…”
“Vậy chú cậu nói như nào?” Ninh Ninh nhìn thẳng vào đôi mắt hạnh của người đối diện khẽ mỉm cười.
“Chú ấy nói sẽ lấy cậu… Nếu như không ai lấy cậu.”
“Sao cơ? Lấy mình? Chú cậu bao nhiêu tuổi rồi?” Ninh Ninh gấp gáp hỏi lớn.
Như thấy được sự mất khống chế của Ninh Ninh, Nhược Hy vội nói: “Ế!!! Bình tĩnh, gọi là chú vậy thôi chứ chú ấy chỉ lớn hơn chúng ta 5 tuổi thôi… Tính ra năm nay cậu và mình 21 tuổi…thì chú ấy chỉ mới 26 thôi.”
Bỗng nhiên một người đàn ông từ ngoài đi vào, thân mặc đồ trắng nhìn có vẻ là một bác sĩ.
"Bệnh nhân Triệu Ninh Ninh đã tỉnh rồi!!
“Lương Bắc Lục?” Ninh Ninh nhìn chăm chăm vào người bác sĩ trước mắt mà một cái tên xẹc qua trong đại não.
Nhược Hy mặt mài nhăn nhó, cao giọng nói: “Nè Triệu Lục à!!! Là em gái anh đó! Cậu ấy là em gái anh… Anh có phải nghiện việc quá rồi không, hả? Một chút lo lắng cũng trả có…”
“Thôi mà vợ, anh sai rồi! Anh xin lỗi…” Với chủ chương đội vợ lên đầu, trường sinh bất t.ử của bác sĩ Triệu. Anh lập tức quỳ hai chân cái “bụp” xuống nền cầu xin vợ: “Thôi đừng giận anh mà…!”
“Tha cho anh mình đi… Mà hai người kết hôn lúc nào vậy? Và lý nào…bạn thân lại thành chị dâu mình?” Ninh Ninh híp đôi mắt nhìn hai người như tội phạm.
“Ờm… Thì… bọn mình vừa kết hôn gần đây thôi…” Nhược Hy ấp úng đáp.
“Vậy thì tốt…hai người ra ngoài đi! Mình cần yên tĩnh một chút…”
“Vậy cậu nghỉ ngơi đi, mình đi về nhà nấu chút đồ cho cậu, tiện thể thông báo cho chú mình…”
“Ừm…” Ninh Ninh hời hợt đáp lại.
Triệu Lục xoa đầu cô, ôn nhu nói: “Em nghỉ ngơi đi! Anh còn phải đi kiểm tra vài bệnh nhân khác nữa…”
hằng nguyễn
“Anh hai cứ đi đi…”
Triệu Lục vừa đi ra ngoài, vừa nói: “Vậy anh đi đó nha, nào xong anh ghé xem em chút nữa rồi vài ngày sao xuất viện… Điện thoại anh vừa mua mới chưa sử dụng, anh vừa để trên bàn. Cho em đó.”
“Vâng…” Cô cứ nhìn đ.â.m chiêu qua cửa sổ, không mấy quan tâm đến xung quanh.
Khi Triệu Lục đi được khoảng xa, cô mới lầm bầm: “3 năm… Hôn mê 3 năm. Ha! Nực cười thật… 3 năm chỉ 3 năm hôn mê mà có giấc mơ như mấy chục năm vậy. Quá vô lí rồi.”
Cô quay mặt sang vớ tay lấy cái điện thoại, chật vật tìm cách mở lên. Xong cũng mở lên được rồi mở camera lên. Trước mặt cô là gương mặt của Kha Nguyệt trong mơ kia.
“Giống thật… Chỉ là…nốt son lệ dưới khoé mắt đã mất rồi…” Cô đưa tay lên mặt mình sờ sờ vài cái rồi lại ném điện thoại lại trên bàn cái “bốp”. Màn hình vỡ một đường dài.
“Haizzz… Nếu tính ra thì…cảm giác nó chân thực đến mức lòng n.g.ự.c vẫn… Âm ỉ đau.”
Bỗng nhiên nói đoạn, cô lại cười tự giễu: “Hahaha! Triệu Ninh Ninh mày đang suy nghĩ điên dại gì vậy chứ? Chỉ là giấc mơ thôi, chỉ là một giấc mơ thôi, chắc tại mày xem quá nhiều lịch sử về nhân vật Hoàng Đế Tạ Thiên Tư, nên mới mộng mị vậy thôi… Không thể nào có chuyện vô lí như xuyên không…”
“Không phải là xuyên không, mà là giấc mơ về kiếp trước…”
Một người đàn ông cao lớn tầm 1m80 đi vào, tiến lại gần Triệu Ninh Ninh. Anh nói với nụ cười trên mặt: “Ngốc quá đi, yêu đến mức không quên được sao? Đồ ngốc nhà em!”
Ninh Ninh bĩu môi: “Ai cho phép anh bỏ em đi hả? Nguyện nhất tâm, nhất ý, bạch đầu giai lão mà lại bỏ em đi trước? Anh cũng biết lừa người thật… Hứ!”
“Là anh sai, anh xin lỗi…”
“Bây giờ em gọi anh chú Giang hay anh Tạ Giang nhỉ?” Tinh nghịch kéo cà vạt người đàn ông xuống đưa mặt gần mình.
“Tuỳ em…” Anh cười một cách đầy hạnh phúc, một nụ cười đã bị vùi sâu được vực dậy.
“Là anh nói đó sao này không hối hận…”
“Không hối hận…”