Vừa bước chân đến khu ký túc xá, tôi lại chạm mặt Cận Diệp. Ánh mắt anh ta dán c.h.ặ.t vào túi t.h.u.ố.c lớn trên tay tôi: "Anh có thể xem bệnh án của em được không?"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Kẻ này đổi tính rồi sao? Tôi rụt tay lại, buông lời lạnh nhạt: "Không, cảm ơn."
Anh ta ngượng ngùng thu tay về, cẩn trọng hỏi: "Vậy kết quả kiểm tra sao rồi?"
Tôi mỉm cười nhạt nhẽo: "Cũng ổn."
Anh ta bất chợt thốt lên một câu khó hiểu: "Thanh Hạ, em nhất định phải sống thật lâu, thật khỏe mạnh."
Thái độ kỳ quặc và cách xưng hô thân mật ấy khiến tôi vô cùng khó chịu. "Cảm ơn ý tốt của cậu, bạn học", tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ cuối, rồi quay gót bỏ đi, mặc kệ sắc mặt anh ta đang dần xám ngoét. Chính vì thế, tôi không hề nghe thấy lời thì thầm chua xót của anh ta phía sau lưng: "Có phải em cũng..."
Sau khi trọng sinh, tôi thề sẽ không chỉ cẩn trọng sống cho bản thân mình. Với Lương Hy Nhiễm, khi ánh hào quang của sự nổi tiếng chiếu rọi, mọi thứ từ danh vọng, tiền bạc đến những kẻ si tình như Cận Diệp đều dễ dàng rơi vào tay cô ta. Với quyền lực ấy, việc cô ta giẫm đạp lên cuộc đời tôi thêm một lần nữa chỉ dễ như trở bàn tay.
Vì vậy, tôi phải là người ra tay trước. Dù là để tự vệ hay để bắt Lương Hy Nhiễm phải trả giá, tôi tuyệt đối sẽ không lặp lại sai lầm của sự lương thiện mù quáng. Tôi âm thầm tính toán. Thời điểm này, Lương Hy Nhiễm mới chân ướt chân ráo vào nghề, gây được chút tiếng vang nhờ một vai nữ phụ. Vài tháng nữa, tham vọng của cô ta sẽ phình to, và cô ta sẽ lao vào vòng tay của những thế lực ngầm để tìm kiếm chỗ dựa vững chắc hơn. Nếu để cô ta đạt được mục đích, một kẻ thấp cổ bé họng như tôi sẽ mãi mãi là con mồi phó mặc cho cô ta định đoạt. Từ lúc sống lại, tôi điên cuồng vạch ra kế hoạch. Tôi len lỏi vào các hội nhóm người hâm mộ, theo dõi sát sao nhất cử nhất động của giới giải trí.
Nửa tháng ròng rã, cuối cùng tôi cũng nắm bắt được thời cơ vàng. Lương Hy Nhiễm đang nẫng tay trên một vai diễn quan trọng, động chạm trực tiếp đến lợi ích của một nữ diễn viên hạng ba đầy quyền lực. Đối thủ tuy danh tiếng có phần lép vế, nhưng xuất thân lại là một "tiểu thư cành vàng lá ngọc", tính tình vô cùng kiêu ngạo và thù dai. Gần đây, cô ta đang ráo riết săn lùng những vết nhơ của Lương Hy Nhiễm để trả đũa.
Nhìn nụ cười lạnh lẽo của chính mình phản chiếu trên màn hình máy tính, tôi tự nhủ: "Để tôi tặng cho cô một món quà bất ngờ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ còn ba ngày nữa là đến sinh nhật Cận Diệp. Theo thông lệ hàng năm, Lương Hy Nhiễm chắc chắn sẽ trở về ký túc xá để chuẩn bị đón sinh nhật cùng anh ta.
Tối hôm đó, vừa đặt chân vào phòng, cô ta lập tức được vây quanh bởi đám "chị em" nịnh bợ. Một ả trong số đó đá văng chiếc thùng rác của tôi, hất hàm quát: "Lúc chị Nhiễm ở đây, thùng rác không được phép có rác. Đi đổ ngay!"
Tôi ngồi bất động trước máy tính, ngón tay vẫn đều đặn gõ phím. Lập tức, một ả to con khác xông tới, giáng cho tôi một cái tát cháy má: "Cậu giả điếc đấy à? Dám làm chướng mắt chị Nhiễm của bọn này sao?"
Bọn họ nhanh ch.óng vây lấy tôi, thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Bất chợt, tôi khạc ra một ngụm m.á.u đỏ thẫm. Cả đám c.h.ế.t sững, vội vã lùi lại, ánh mắt hoảng loạn hướng về phía Lương Hy Nhiễm. Một lũ hèn nhát chỉ biết bắt nạt kẻ yếu.
Lương Hy Nhiễm nhanh ch.óng lấy lại vẻ lạnh lùng, rút một xấp khăn giấy lau vội vết m.á.u trên sàn rồi ném toẹt vào góc phòng. "Được rồi, chuyện vặt vãnh," cô ta thản nhiên đỡ tôi ngồi dậy, buông lời chế giễu: "Cậu lại giở trò đáng thương đấy à?"
Cô ta tiện tay tóm lấy con chuột máy tính của tôi: "Có vẻ lâu rồi không được dạy dỗ, cậu lại quên mất vị trí của mình rồi nhỉ." Liếc mắt nhìn màn hình máy tính, nụ cười ác ý của cô ta càng thêm rõ rệt: "Chà, luận văn đã viết hơn hai vạn chữ cơ à? Thanh Hạ của chúng ta nỗ lực nhường này chỉ để giành học bổng của tôi sao?"
Chưa kịp để tôi phản ứng, cô ta đã dứt khoát xóa sạch file tài liệu, rồi thản nhiên đá vào thùng rác. Tôi bật khóc nức nở. Bọn họ cười cợt hả hê, nghênh ngang kéo nhau rời khỏi phòng. Thật lâu sau, tôi mới chậm rãi lau nước mắt, lôi chiếc điện thoại giấu kín trong khe rèm giường ra và nhấn nút kết thúc ghi hình. Tôi mỉm cười hài lòng, tiện tay đ.á.n.h giá năm sao cho cửa hàng bán đạo cụ m.á.u giả.
Về phần bài luận văn kia ư? Nếu chịu khó nhìn kỹ, cô ta sẽ nhận ra đó chỉ là một bản nháp vô giá trị từ hồi năm nhất. Nhưng với tư cách là một đại minh tinh bận rộn, làm sao cô ta có thời gian bận tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt ấy?
Tôi gửi ngay đoạn video nóng hổi ấy đến studio của vị thiên kim tiểu thư đang nhăm nhe hạ bệ Lương Hy Nhiễm. Không quên cẩn thận dặn dò họ cắt ghép thành hai phần để tối đa hóa hiệu ứng truyền thông. Nào ngờ, họ lại hào phóng chuyển ngay cho tôi năm vạn nhân dân tệ, kèm theo lời nhắn nhủ thân tình khuyên tôi nên nghỉ ngơi dưỡng sức. Quả thực, số tiền này dư sức giúp tôi thuê một căn hộ nhỏ ấm cúng cho đến khi tốt nghiệp.