Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn

Chương 104: Bệnh mụn nước trên người bò



Tôn thái y cực lực muốn phủi sạch quan hệ với Hiền phi, chứng minh hai người ngoài quan hệ đại phu và người bệnh ra thì không còn bất kỳ sự dính líu nào khác. Ông là người duy nhất nguyện trung thành với Hoàng thượng.

Minh Huyên lấy chiếc khăn lạnh Xuân Ni vừa đưa ấn lên mắt, bực dọc nói: "Bổn cung cứ nghĩ quan hệ giữa chúng ta không tồi, định ban cho ông một công lao lớn. Nếu ông đã không cần, lại sợ liên lụy, vậy thì ông đi đi!"

Tôn thái y khựng lại.

Ông rất tò mò, rốt cuộc là công lao lớn gì? Trước đó dù là dâu tây, táo hay cà chua, Hiền phi ngoài việc nổi giận thì ông cũng chưa thấy có gì đặc biệt xuất chúng. Nghĩ vậy, bước chân của ông thế nào cũng không bước đi nổi.

"Nương nương là người nô tài kính nể nhất. Nương nương thông tuệ giỏi giang, nô tài..." Tôn thái y do dự một chút, vội vàng nịnh nọt.

Minh Huyên hơi hé miệng ngáp một cái, nhắm mắt lại xoa xoa tay Dận Nhưng, nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ bé của cậu vào lòng bàn tay mình. Một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Nhắc tới bệnh đậu mùa, bổn cung đột nhiên nhớ ra một chuyện."

Thư Sách

Tôn thái y thấy thế, trong lòng thầm phỏng đoán. Biểu hiện hiện tại của Hiền phi rõ ràng là do kinh sợ quá độ, sau khi khóc lóc kịch liệt dẫn đến cơ thể mất nước và thiếu cảm giác an toàn. Mà nguyên nhân gây ra sự kinh sợ này, hiển nhiên là bắt nguồn từ Thái t.ử.

"Ở Triều Dương am có một tiểu ni cô, trên mặt có rất nhiều vết rỗ. Nghe nói là vì lúc nhỏ bị lên đậu mùa nên bị người nhà vứt bỏ vào núi sâu." Minh Huyên nhắm mắt nhớ lại. Nàng mang máng nhớ vị tiểu ni cô này sau đó ra ngoài bị ngã gãy chân, rồi thiếu y thiếu t.h.u.ố.c mà qua đời... Thôi thì cứ tùy tiện bịa ra vậy. Nghĩ đến đây, Minh Huyên còn cảm thấy có chút xót xa.

Tôn thái y nhìn Hiền phi vừa hồi tưởng vừa nói, hoàn toàn không dám hối thúc, chỉ lẳng lặng đứng chờ, thậm chí còn thuận tay đỡ lấy chén trà từ tay Ô Lan.

Minh Huyên tiếp tục nói: "Ta từng hỏi thăm người bên cạnh tiểu ni cô đó, người ta kể nàng ấy tuy nổi mụn nước khắp người nhưng vẫn chạy nhảy tung tăng, chưa tới hai ngày thì khỏi hẳn."

Tôn thái y chấn động. Điều này tuyệt đối không thể nào!

"Lúc đọc sách, ta nghe nói bệnh đậu mùa là chứng nan y, lây lan rất nhanh. Nàng ấy cũng bảo đó không phải là đậu mùa, nhưng những vết rỗ trên mặt nàng ấy lại giống hệt như vết rỗ trên mặt Hoàng thượng." Minh Huyên tiếp tục gồng mình chống đỡ sự bịa đặt. Dù đầu đau như b.úa bổ, nàng vẫn cố gắng xâu chuỗi câu chuyện cho hợp lý.

Tôn thái y trợn tròn hai mắt, muốn nghe xem Hiền phi nói gì tiếp theo, nhưng trông sắc mặt nàng lúc này vô cùng khó chịu. Vì thế, Tôn thái y đành phải đứng tại chỗ, chỉ dẫn cho tiểu cung nữ xoa bóp đầu cho Hiền phi.

"Ta nhớ ra rồi. Nhà tiểu ni cô đó có người làm nghề chăn bò. Nàng ấy chính là do vô tình chạm vào mấy nốt mụn nước trên người con bò nên mới mắc phải chứng bệnh này. Nghe nói căn bệnh này ở nông thôn rất phổ biến, nếu không phải do hàng xóm dọa sẽ đi tố giác thì cha mẹ nàng ấy đã chẳng vứt bỏ nàng ấy." Minh Huyên kéo Dận Nhưng sát lại, không cho cậu rời khỏi mình nửa bước. Nàng nhắm nghiền mắt, mặc cho Xuân Ni xoa bóp huyệt Thái Dương, từ tốn nói.

"Hai loại bệnh này thật sự rất giống nhau. Ta từng hỏi kỹ thì thấy triệu chứng cũng tương tự, nhưng cơ bản đều có thể tự khỏi mà không cần dùng t.h.u.ố.c. Tôn thái y, ta nể tình quan hệ chúng ta không tồi mới kể cho ông nghe. Ông thử đi dò hỏi xem, cái thứ mụn nước trên người con bò đó và bệnh đậu mùa rốt cuộc có mối liên hệ gì? Tại sao lại để lại những vết sẹo giống nhau như đúc?"

Minh Huyên vừa dứt lời, Tôn thái y đã há hốc mồm kinh ngạc. Nhiễm mụn nước từ con bò lại có biểu hiện y hệt bệnh đậu mùa sao? Ông không hề nghi ngờ Hiền phi nói bừa, bởi chuyện này chỉ cần đi tra xét là rõ ngay.

Tôn thái y xuất thân từ gia đình có truyền thống y học. Trong đầu ông bất chợt lóe lên những bệnh án có điểm tương đồng. Càng nghĩ, ông càng cảm thấy lời Hiền phi nói tựa hồ rất có lý, chỉ là trước nay chưa từng có ai liên tưởng bệnh đậu mùa với chứng bệnh hay gặp ở những hộ chăn nuôi bò nghèo khó này. Có lẽ ông nên xin rút khỏi sự vụ trong Thái Y Viện để chuyên tâm nghiên cứu y thuật chăng?

"Hôm nay nghe Lương công công nói có kẻ định dùng vảy đậu mùa để hãm hại Thái t.ử, ta liền nhịn không được nhớ tới chuyện này. Hay là Tôn thái y thử nghiên cứu xem sao? Thủ đoạn của kẻ chủ mưu phía sau quả thật làm người ta khó lòng phòng bị. Thái t.ử tuổi còn nhỏ thế này... sao ta nỡ lòng nào để ngài ấy gặp nguy hiểm chứ?" Nói xong, Minh Huyên kéo chiếc khăn đắp trên mắt xuống, nghiêm túc nhìn Tôn thái y.

Có kẻ định dùng vảy mụn đậu mùa để hại mình sao? Bệnh đậu mùa ư? Dận Nhưng đột nhiên nhớ tới những vết rỗ trên mặt Hoàng a mã, nhịn không được hít sâu một ngụm khí lạnh. Cậu không muốn trở nên khó coi như vậy đâu!

Trong lòng Tôn thái y lúc này cũng đang hoảng loạn tột độ. Tháng Mười Một năm ngoái, Hoàng thượng từng gọi ông đến kiểm tra một cục bông ố vàng. Khi đó, ông đã xác nhận đó là vảy đậu mùa. Không ngờ tới bây giờ Hiền phi lại biết được chuyện này. Lại nhớ tới việc Vĩnh Hòa cung hôm nay bất ngờ bị phong tỏa, một vị đồng liêu đến Vĩnh Hòa cung từ sớm đến giờ vẫn chưa thấy về, cộng thêm y nữ được phái đi chăm sóc Ô Nhã Đáp ứng cũng bặt vô âm tín.

Nuốt nước bọt cái ực, Tôn thái y cảm giác hình như mình vừa vô tình đoán ra được một bí mật tày trời không nên biết. Nguyên tắc bảo toàn tính mạng của Thái Y Viện chính là tuyệt đối không được dính líu đến bất kỳ sự vụ tranh đoạt nào trong hậu cung! Nhưng đây là bệnh đậu mùa đấy! Ông nghiến răng, nhất quyết không chịu lùi bước.

"Bổn cung người này vận khí cũng không tồi. Lần trước nhìn thấy mớ hạt giống kia liền linh cảm có thể trồng ra thứ gì đó hay ho. Hôm nay dự cảm này lại càng mãnh liệt. Tôn thái y, ông chịu khó để tâm một chút, biết đâu lại được lưu danh sử sách. Bổn cung chẳng mong cầu gì khác, chỉ hy vọng trên đời này đừng bao giờ xảy ra những bi kịch dùng thứ đó để hại người nữa." Nói một cách khó khăn xong đoạn này, Minh Huyên không kìm được đưa tay day trán, cơn buồn nôn lại trực trào.

Tôn thái y vội vàng cảm kích nhận lời, đồng thời cẩn thận ướm hỏi xem có cần ông bắt mạch cho nàng luôn không.

"Bắt mạch đi!" Minh Huyên đưa tay ra, thở dài thườn thượt: "Đầu đau như b.úa bổ, mắt thì nhức mỏi, cả người chỗ nào cũng khó chịu. Rõ ràng cũng đâu có khóc lâu lắm đâu nhỉ?"

Dận Nhưng nghe vậy vội vàng lo lắng nhìn nàng, sự quan tâm trong đôi mắt như muốn hóa thành thực thể.

Kết quả chẩn đoán y hệt như những gì Tôn thái y quan sát trước đó: Tâm thần chấn động quá độ. Do dây thần kinh căng thẳng, bi thương quá mức dẫn đến sưng vù hai mắt... Ông kiến nghị nên uống nhiều nước, dùng thêm một bát canh an thần rồi nghỉ ngơi cho tốt.

Minh Huyên gật đầu. Uống t.h.u.ố.c xong, nàng ôm Dận Nhưng vào lòng, bảo cậu nhóc ngủ cùng mình.

Sống ở một thời đại hòa bình, kiếp trước nàng vốn dĩ cũng là một công dân lương thiện, tuân thủ pháp luật. Mấy năm nay tuy phải đối mặt với đủ loại đấu đá chốn hậu cung, nhưng đây là lần đầu tiên Minh Huyên trực tiếp xuống tay hạ gục người khác. Nàng hiểu rất rõ, bản thân làm lớn chuyện đến mức này, nhất định sẽ có rất nhiều kẻ vì thế mà mất đi tính mạng. Sự việc đã điều tra xong xuôi, nhưng trong lòng Minh Huyên vẫn hồi lâu không thể bình tĩnh lại được. Nàng biết mình nhát gan, nhưng nàng tuyệt đối không hối hận.

Dận Nhưng vốn định chờ dì ngủ say rồi mới dậy đi hỏi rõ ngọn ngành sự việc. Thế nhưng giấc ngủ của Minh Huyên lại chẳng hề yên bình. Nàng rất hay giật mình tỉnh giấc, phải quờ quạng sờ thấy Dận Nhưng bên cạnh thì mới yên tâm ngủ tiếp được.

"Dì đừng sợ, Bảo Thành vẫn ổn. Bảo Thành không đi đâu cả, sẽ luôn ở đây bên cạnh dì!" Nhìn Minh Huyên như chim sợ cành cong, Dận Nhưng tạm gác lại mọi nghi hoặc trong lòng. Cậu ngoan ngoãn nằm nép bên cạnh nàng, mỗi khi thấy nàng ngủ không yên giấc liền khẽ khàng vỗ về an ủi.

Chiêu phi, Ý phi vẫn bình an vô sự, kết quả người mạnh miệng hung hăng nhất là Hiền phi lại tự làm mình sợ hãi đến mức độ này. Nghe xong lời chẩn đoán của Tôn thái y, Khang Hi rơi vào trầm mặc.

Trong đầu ngài bất giác nhớ lại hình ảnh tiểu cô nương xinh xắn, dịu dàng năm nào. Chuyện nàng ngăn cản tỳ nữ làm tổn thương thỏ mẹ vừa mới sinh dường như vẫn còn hiển hiện ngay trước mắt. Khang Hi khẽ thở dài, trong lòng dâng lên vô vàn cảm khái.

"Hiền phi nương nương xưa nay không màng tranh sủng, nay bỗng dưng gay gắt như vậy ắt hẳn là vì Thái t.ử điện hạ. Đây có lẽ là sức mạnh của tình mẫu t.ử chăng?" Lương Cửu Công được tận mắt chứng kiến sự thay đổi trước sau của Minh Huyên, nhịn không được khẽ giọng cảm thán.

Khang Hi liếc ông một cái, cũng chẳng thèm bắt bẻ lỗi dùng từ của Lương Cửu Công. Biểu hiện hôm nay của Hiền phi chẳng phải cực kỳ giống một người mẹ đang xù lông bảo vệ con mình sao? Lương Cửu Công một lòng trung thành, ngài hoàn toàn tin tưởng ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Mọi chuyện đã điều tra xong xuôi rồi, ngươi cũng lui xuống nghỉ ngơi một chút đi." Khang Hi hiếm khi lại dùng giọng điệu ôn hòa như vậy nói với Lương Cửu Công.

Nghe Hoàng thượng hạ mình quan tâm một kẻ không toàn vẹn như mình, Lương Cửu Công cảm kích khôn xiết. Ông dập đầu thật mạnh xuống đất: "Nô tài đời này, kiếp sau, đời đời kiếp kiếp nguyện một lòng hầu hạ Hoàng thượng."

"Thôi được rồi!" Khang Hi xua tay: "Đời này đã chịu thiệt thòi lớn như vậy rồi, kiếp sau vẫn nên làm một người đàn ông toàn vẹn thì hơn."

Lương Cửu Công rơm rớm nước mắt, cảm kích nhìn Khang Hi. Quả nhiên đi theo Hiền phi nương nương thì không bao giờ sợ chọn sai đường. Ngay sau đó, Khang Hi rùng mình một cái, quát thẳng cổ bảo ông cút ra ngoài!

Sau khi Lương Cửu Công lui ra, Tôn thái y ngó nghiêng xung quanh một hồi rồi mới hạ giọng tâu lại với Khang Hi về chuyện Minh Huyên vừa kể.

"Nô tài thật hồ đồ. Trước kia cũng từng chứng kiến những căn bệnh tương tự nhưng lại chẳng mảy may liên tưởng tới chuyện này. Nô tài cầu xin Hoàng thượng cho phép nô tài được xuất cung để chuyên tâm nghiên cứu việc này. Nô tài có một vị tộc thúc, y thuật tuyệt đối không hề kém cạnh nô tài." Nói xong, Tôn thái y khẩn khoản nhìn Khang Hi.

Thường ngày ông rất tự hào vì được Hoàng thượng sủng ái trọng dụng, nhưng hiện giờ lại chỉ lo ngài không chịu thả người. Vì thế, ông đành lôi cả tộc thúc của mình ra để đảm bảo.

Khang Hi ngỡ ngàng gật đầu. Việc trọng đại thế này đương nhiên phải ân chuẩn rồi! Không những đồng ý, Khang Hi vừa vuốt ve những vết rỗ trên mặt mình vừa tuyên bố sẽ dốc toàn lực hỗ trợ mọi mặt!

Xử lý xong xuôi mọi việc, Thái hoàng thái hậu vốn định cho gọi Minh Huyên tới trò chuyện. Nhưng nghe báo lại việc nàng tự dọa mình sợ đến phát bệnh, bà khẽ thở dài, rồi cùng Tô Ma Lạt Cô đích thân giá lâm Vĩnh Thọ cung thăm hỏi.

"Đứa trẻ ngoan, đừng sợ! Có ta ở đây, có Hoàng thượng ở đây, con không cần phải lo lắng gì cả. Thần phật hay ma quỷ đều đang đứng về phía chúng ta." Thái hoàng thái hậu ngồi bên mép giường Minh Huyên, dịu dàng vỗ về.

Minh Huyên có chút thụ sủng nhược kinh, vội gật đầu đáp: "Thần thiếp không sợ, ngài đừng lo lắng quá."

Thái hoàng thái hậu gật đầu. Thấy đôi mắt Minh Huyên vẫn giữ nguyên được vẻ trong trẻo như xưa, bà bỗng mỉm cười hỏi: "Ngày thường con thích đọc thoại bản gì thế? Hôm nào cho ta mượn xem thử nhé, có vẻ khá thú vị đấy."

Minh Huyên cúi đầu, có chút ngượng ngùng đáp: "Ngài đừng trêu thiếp nữa. Hiện tại thiếp vẫn còn hoảng hồn đây này. Lúc buông lời tàn nhẫn thì dễ lắm, nhưng cứ nghĩ tới việc có những người vô tội bị hàm oan mà phải chịu cực hình, trong lòng thiếp lại thấy vô cùng áy náy. Lại nói, hiện giờ... thanh danh của thiếp trong cung chắc đã thối nát lắm rồi."

"Làm gì có chuyện đó? Ta xem kẻ nào dám ăn nói xằng bậy." Thái hoàng thái hậu lắc đầu trấn an: "Yên tâm đi, chuyện ngày hôm nay không hề lọt ra ngoài nửa lời, đã bị phong tỏa khẩu cung toàn bộ rồi."

Bà lại nói tiếp: "Nếu con vẫn còn sợ bóng sợ gió, thời gian tới cứ ngoan ngoãn ở lại Vĩnh Thọ cung tịnh dưỡng. Ta đã dặn Ngự Thiện phòng thường xuyên hầm món Phật nhảy tường mang tới bồi bổ cho con. Đợi khi mọi việc êm xuôi hẳn, ta sẽ dẫn con ra ngoài đi dạo giải khuây."

Minh Huyên ngoan ngoãn vâng lời.

Lần đầu tiên tới Vĩnh Thọ cung, Thái hoàng thái hậu còn được Dận Nhưng tháp tùng ra hậu điện ngắm gấu trúc.

"Dì con là một đứa trẻ ngốc, nhưng lại đối xử với con bằng cả tấm chân tình. Có lẽ là do Hoàng ngạch nương của con hiển linh phù hộ." Thái hoàng thái hậu nhìn Cổn Cổn đang ôm cây trúc gặm nhấm ngon lành, xoay người nói với Dận Nhưng: "Sống trên đời, hiếm khi gặp được một người đối đãi với mình chân thành đến vậy. Vận khí của Bảo Thành thực sự rất tốt."

Sinh ra trong gia đình đế vương, có được một người trao đi tình cảm chân thật, không phải là phúc phận thì là gì?

"Bảo Thành xin ghi nhớ. Thế nhưng, Ô khố mã ma (Cố tổ mẫu), ngài có thể cho Bảo Thành biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?" Dận Nhưng tò mò hỏi. Từ nãy đến giờ trong lòng cậu ngập tràn nghi hoặc, nhưng vì thấy dì mệt mỏi nên cậu không dám rời đi nửa bước, thành thử ra tới tận giờ vẫn mù tịt về nguyên nhân sự việc.

Thái hoàng thái hậu nghe vậy khẽ mỉm cười, gật đầu ra hiệu cho Tô Ma Lạt Cô. Lập tức, Dận Nhưng được nghe toàn bộ ngọn nguồn câu chuyện.

Cậu nhóc vừa mới thầm cảm thấy may mắn vì kiếp này có được một người dì tốt đến thế, thì đã biết được vì bảo vệ cậu mà dì sẵn sàng đ.á.n.h đổi cả phúc phận kiếp sau của mình. Dận Nhưng lập tức đỏ hoe đôi mắt, chỉ hận không thể lao ngay vào phòng để ôm chầm lấy dì.

Thái hoàng thái hậu nán lại thêm một lát, ban thưởng vô số kỳ trân dị bảo rồi khởi giá hồi cung. Còn Dận Nhưng thì vội vã quay trở vào trong, nhào tới ôm chầm lấy Minh Huyên.

"Sao thế con? Có ai bắt nạt con à?" Minh Huyên thấy tiểu gia hỏa mắt đỏ hoe chạy vào thì giật mình, vội vàng ngồi bật dậy hỏi.

Dận Nhưng lắc đầu, ôm c.h.ặ.t lấy Minh Huyên thủ thỉ: "Cô không những muốn kiếp này dì sống thật bình an hạnh phúc, mà kiếp sau cũng phải thật bình an hạnh phúc cơ."

"Ừ! Dì vẫn đang rất ổn mà!" Minh Huyên gật đầu, khẽ thở dài: "Chúng ta đều phải sống thật bình an hạnh phúc nhé."