Ân uy tịnh thi (vừa đ.ấ.m vừa xoa), Dận Nhưng cảm thấy mình lại học thêm được một chiêu mới.
Còn Minh Huyên thì chỉ cảm thấy đầu óc mình sắp không hoạt động nổi nữa rồi. Nếu bây giờ có cái điện thoại trong tay, nàng nhất định phải lập tức đăng Weibo, up Facebook, quay TikTok để khoe khoang với cả thế giới.
Ngặt nỗi thời này làm gì có mạng xã hội. Việc Minh Huyên cặm cụi vẽ tranh ghi chép lại, hay dùng những câu chữ miêu tả cũng chẳng thể nào diễn tả hết được cõi lòng đang nhảy nhót tưng bừng vì phấn khích của nàng. Nàng chỉ hận không thể cho hậu thế ngàn năm sau đều biết được tiểu gia hỏa nhà nàng rốt cuộc ưu tú đến mức nào!
Dận Nhưng rất thích đứng xem dì vẽ tranh, nhưng mà... nhìn những lời ca tụng bốc đồng cùng những biểu cảm khoa trương thái quá trên bức vẽ, cậu nhóc cảm thấy mình thực sự đỡ không nổi. Dì làm lố quá rồi!
Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh như sao của dì lúc vẽ tranh, Dận Nhưng khẽ hé miệng, định bụng bảo mình đâu có lợi hại đến thế! Nhưng thấy dì vừa vẽ vừa không kìm được mà bật cười khúc khích, cậu nhóc lại thôi, không nỡ lên tiếng cắt ngang niềm vui của nàng.
Khoảng thời gian trước Tết, A Đồ công chúa hồi kinh. Ngoại trừ mấy ngày đầu cơ thể hơi khó ở nên không tiến cung, phần lớn thời gian còn lại bà đều túc trực ở Từ Ninh cung. Có con gái kề cận bầu bạn, Thái hoàng thái hậu căn bản chẳng cần người ngoài tới hầu hạ trước mặt nữa.
A Đồ công chúa vốn không thích giao du trò chuyện với đám phi tần trong cung. Thái hoàng thái hậu thì mỗi ngày đều bận rộn nói cười, đấu võ mồm chí ch.óe với con gái, đến mức số lần đến Phật đường cũng thưa thớt hẳn đi.
Mặc dù Thái hoàng thái hậu có ý muốn tạo điều kiện để Minh Huyên và công chúa kết giao, nhưng nhìn thấy vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của A Đồ công chúa, Minh Huyên cũng rất biết ý mà giữ khoảng cách, không tới quấy rầy.
Còn Hoàng thái hậu thì từ lúc Minh Huyên tiến cung đến nay vẫn luôn giữ thái độ lãnh đạm dửng dưng. Minh Huyên cũng chỉ tặc lưỡi thuận theo số đông, mỗi tháng làm đúng bổn phận đến thỉnh an hai lần, thời gian còn lại thì nước sông không phạm nước giếng, rất ít khi chạm mặt.
Ngoại trừ hai vị đại Phật ấy ra, vị phận của Minh Huyên hiện tại ở hậu cung là cao nhất. Nàng có đi dạo nghênh ngang ngoài đường thì cũng chẳng phải khom lưng cúi đầu hành lễ với bất kỳ kẻ nào.
T.ử Cấm Thành tuy xa hoa tráng lệ, nhưng ở tận sáu năm trời, cảnh đẹp đến mấy nhìn mãi cũng thành quen mắt, chẳng còn gì đặc biệt nữa. Bản thân Minh Huyên cũng không mắc cái chứng thích ra ngoài đi dạo diễu võ giương oai để xem đám người khác quỳ rạp xuống hành lễ với mình.
Thế nên, trong lúc Thái t.ử bận rộn học hành, Minh Huyên càng có thời gian chuyên tâm nghiên cứu cuốn sách nông nghiệp của mình. Những món ngon vật lạ từ Ngự Thiện phòng cứ thế đều đặn thay phiên dâng lên. Lúc rảnh rỗi lại có cung nhân đọc thoại bản cho nghe, hoặc là xách ch.ó đi dạo... Cuộc sống nhỏ nhoi trôi qua vô cùng thư thái, nhàn hạ.
Từ khi trong cung xuất hiện ớt cay, thực đơn của Minh Huyên lại dày cộp thêm mấy chục trang. Nàng còn tỉ mẩn vẽ phác họa lại từng món ăn, ghi chú cẩn thận cách thức chế biến cùng với cảm nhận chi tiết về hương vị, độ ngon.
Nàng tự thấy trình độ hội họa của mình hiện tại cũng rất ra gì và này nọ, dư sức đem đi khoe khoang với thiên hạ.
Nàng thầm nghĩ, nếu sau này Thái t.ử thành công thượng vị, thì chỗ chôn cất của nàng kiểu gì chẳng được sắp xếp cố định ở một lăng tẩm hoàng gia đàng hoàng?
Kể cả sau này không màng đến chuyện bồi táng vàng bạc châu báu, nàng cũng quyết tâm chuẩn bị sẵn cả một cỗ quan tài chất đầy thực đơn nấu ăn, kèm theo đó là cuốn bách khoa toàn thư ghi chép lại trọn vẹn quá trình khôn lớn của Tiểu Thái t.ử.
Nàng muốn "báo thù" xã hội! Để cho đám khảo cổ học đời sau lác mắt!
Nhưng lỡ như Thái t.ử không thành công thì sao? Thì đống tài liệu này cũng là minh chứng rõ ràng nhất cho những ngày tháng nàng từng sống sung sướng hưởng thụ ở thời đại này. Chỉ cần có ghi chép lại, ắt hẳn sẽ có ngày được lưu truyền tới mai sau.
Đương nhiên, Minh Huyên không hề thốt ra cái ý định điên rồ là muốn đem đống sách ấy đi chôn cất cùng mình. Nàng chỉ bảo vẽ ra để sau này cho người đời sau thèm thuồng ghen tị với cuộc sống của nàng mà thôi.
Xuân Ni đứng bên cạnh nghe vậy chỉ biết đưa tay xoa xoa trán. Dù hầu hạ chủ t.ử từ nhỏ, đã quá quen với cái lối tư duy kỳ quái chẳng giống ai của nàng, nhưng mà...
"Làm sao nương nương biết chắc mọi người đều sẽ hâm mộ ngài?" Xuân Ni thực sự không hiểu nổi. Chuyện tương lai xa xôi mù mịt, lo nghĩ nhiều thế để làm gì? Lại nói tương lai ra sao có trời mới biết được, sao chủ t.ử dám chắc nịch là thiên hạ sẽ ghen tị với mình cơ chứ?
Minh Huyên nhướng mày kiêu ngạo, thầm nghĩ trong lòng: Sao lại không biết? Đến chính ta còn đang phát hờn với sự sung sướng của bản thân đây này.
Không lo bị giục lấy chồng, không phải còng lưng gánh khoản vay mua nhà, trong tay có vàng thỏi, trong vườn có gấu trúc, bên cạnh có nhãi con ngoan ngoãn, lại thêm đàn ch.ó nhỏ loanh quanh, tương lai khéo còn sắm thêm cả mèo nữa. Ăn mặc chi tiêu toàn là hàng "limited" đỉnh cấp của hoàng gia!
Thư Sách
Quan trọng nhất nhất nhất là... nhãi con do chính tay nàng uốn nắn bồi dưỡng không những sở hữu IQ đỉnh cao mà còn cực kỳ thấu hiểu, hiếu thuận với nàng!
Minh Huyên vừa hoàn thành cuốn truyện tranh Tây Du Ký cho Dận Nhưng, hiện tại nàng đang rục rịch bắt tay vào vẽ tiếp bộ Tam Quốc.
Đây quả thực là một công trình đồ sộ. Vốn dĩ nàng định vẽ Phong Thần Diễn Nghĩa, nhưng ngẫm lại thấy cốt truyện có vẻ không phù hợp với lứa tuổi và thân phận hiện tại của Tiểu Thái t.ử, bèn quyết định chuyển hướng sang truyện lịch sử. Nàng lấy Tam Quốc ra làm bản nháp luyện tay trước, và thế là Dận Nhưng lại bị nàng nhồi thêm một đống việc.
Mỗi ngày, cậu nhóc phải đều đặn qua kể chuyện Tam Quốc cho dì nghe.
Vì dì đưa ra vô vàn yêu cầu khắt khe: Dận Nhưng bắt buộc phải dịch toàn bộ những câu văn ngôn (Hán cổ) khô khan trong Tam Quốc Chí thành ngôn ngữ bạch thoại (bình dân) dễ hiểu, lại còn phải kể với giọng điệu truyền cảm, lôi cuốn.
Dận Nhưng dùng lối văn bạch thoại để kể, thành ra Dận Chân ngồi nghe cũng hiểu được tuốt luốt. Thế là ngày nào cậu nhóc cũng tò tò bám đuôi Thái t.ử ca ca sang đây nghe ké.
Khang Hi nghe phong phanh chuyện này, bèn lén đi tới đứng ngoài cửa dòm ngó. Hắn nhìn thấy Thái t.ử ngồi đàng trước, tay cầm sách dõng dạc diễn giải, Hiền Quý phi ngồi ngay bên cạnh tay cầm b.út thoăn thoắt ghi chép, thi thoảng Dận Chân lại mở miệng xen ngang đặt câu hỏi.
Bầu không khí trong phòng vừa náo nhiệt vừa ấm áp, khiến Khang Hi bỗng trào dâng một thứ xúc động mãnh liệt muốn bước vào tham gia cùng.
Vừa nghĩ là làm, Khang Hi sải bước tiến thẳng vào trong. Cách kể chuyện của Khang Hi hoàn toàn khác biệt so với Dận Nhưng. Hắn chẳng thèm nhìn sách, cứ thế dõng dạc thao thao bất tuyệt, kể như nước chảy mây trôi.
Hơn nữa, đối với mọi câu hỏi hóc b.úa của Dận Chân, hắn gần như đều trả lời trơn tru hoàn mỹ, thậm chí còn phân tích cặn kẽ cả bối cảnh xuất thân của từng nhân vật.
Mặc dù sự xuất hiện của vị khách không mời mà đến này có hơi... đáng ghét.
Nhưng Minh Huyên không thể không c.ắ.n răng thừa nhận, trong căn phòng này, chỉ số IQ của nàng vinh dự xếp ch.ót bảng, thậm chí còn thua xa cả thằng nhóc chưa vắt sạch mũi Dận Chân. Tuy nhiên, đây cũng là chuyện nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ lâu rồi. Ông trời cho nàng vé xuyên không chứ đâu có khuyến mãi thêm điểm IQ, nàng cũng chẳng dám mơ mộng viển vông.
Hai đứa con trai của hắn cực kỳ thông minh sáng dạ, những câu hỏi đặt ra đều gãi đúng trọng tâm vấn đề. Hơn nữa, trình độ vuốt m.ô.n.g ngựa của ba dì cháu thì đúng là đỉnh của đỉnh, kẻ tung người hứng nhịp nhàng. Ba cặp mắt sùng bái sáng lấp lánh chớp chớp nhìn hắn, cộng thêm những lời khen ngợi có cánh liên tu bất tận... Tất cả những thứ đó khiến Khang Hi dâng trào một cảm giác thành tựu to lớn chưa từng có.
Còn về những câu hỏi lặt vặt của Minh Huyên, chỉ cần một mình Dận Nhưng ra tay là dư sức giải quyết êm thấm.
Riêng về khoản tài hoa, Khang Hi thực sự không có chỗ nào để chê. Khả năng kể chuyện của hắn xuất sắc đến mức Minh Huyên ngồi nghe mà cứ há hốc mồm kinh ngạc.
Cuốn truyện tranh vốn dĩ được thiết kế theo phong cách ngốc xít dễ thương, nhờ được đắp nặn thêm cốt truyện dày dặn từ Khang Hi, bỗng chốc thăng hạng trở nên cao cấp hẳn lên. Thậm chí Khang Hi còn hăng hái tham gia vào việc thiết kế tạo hình nhân vật.
Minh Huyên khăng khăng bảo vệ quan điểm: Hình tượng nhân vật phải được vẽ đẹp đẽ, bắt mắt thì mới thu hút người xem đọc tiếp được. Lời này lúc đầu khiến Khang Hi khịt mũi coi thường ra mặt, nhưng đến lúc nhìn thấy thành phẩm nàng vẽ ra, hắn lại cứng họng không thốt nên lời.
Khang Hi từng xem qua tất cả những cuốn truyện tranh Minh Huyên vẽ cho Dận Nhưng. Nói một cách công bằng, ngay cả một người trưởng thành như hắn cũng cảm thấy hứng thú muốn đọc thử, chứ đừng nói gì đến đám trẻ con.
Đọc một lượt hết các bộ sử sách là chuyện vô cùng tốt. Thấy hai đứa con trai nghiêm túc chú tâm như vậy, Khang Hi cũng không muốn xen vào can thiệp quá sâu. Kể xong một lượng kiến thức đủ để Minh Huyên hì hục vẽ trong một thời gian dài, hắn liền biết điều mà rút lui, trả lại không gian riêng tư cho ba dì cháu.
Khang Hi vừa đi khỏi, bầu không khí giữa ba người lập tức trở nên thân thiết, thoải mái hơn hẳn.
Trái cây, bánh kẹo ăn vặt lập tức được bày biện la liệt trên bàn!
Từ nhỏ Dận Chân đã ý thức được rằng vị Hiền Quý phi này có vị trí vô cùng quan trọng trong lòng Thái t.ử ca ca, quan trọng hệt như việc Thái t.ử ca ca chiếm vị trí độc tôn trong lòng cậu nhóc vậy. Tự biết bản thân mình hoàn toàn không có cửa để so bì, nên Dận Chân gần như chưa bao giờ dám tỏ thái độ hỗn xược hay vô lễ trước mặt Minh Huyên.
Thế nhưng vì trong lòng vẫn còn lấn cấn chuyện cũ, nên dù hai người giáp mặt nhau khá thường xuyên, Dận Chân đối với Hiền Quý phi tuy có phần tin tưởng nhưng lại không hề thân thiết.
Nhưng ngay tại thời khắc này, nhìn nàng mỉm cười chăm chú lắng nghe những ý kiến đóng góp của mình mà không hề có chút thái độ qua loa chiếu lệ nào, lại còn khen ngợi cậu tỉ mỉ chu đáo, rồi lập tức ngoan ngoãn sửa lại hoa văn trên y phục nhân vật theo đúng ý cậu... Bất giác, Dận Chân cảm thấy vị Hiền Quý phi này thật sự cũng rất tuyệt vời.
Dận Chân gật gù hài lòng. Trên đường trở về Dục Khánh cung, cậu nhóc đột nhiên lên tiếng: "Thái t.ử ca ca và Hiền Quý phi rất có duyên phận, hệt như đệ và Thái t.ử ca ca cũng cực kỳ có duyên vậy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dận Nhưng mỉm cười gật đầu, sau đó liền lên tiếng trêu ghẹo: "Tiểu Tứ à, sau này đệ bớt mở miệng ra là nói hai chữ 'có duyên' đi nhé. Trong một câu chuyện thần thoại, có một gã cực kỳ đáng ghét cứ hễ gặp bảo bối nào ưng mắt là lại leo lẻo cái câu 'Vật ấy có duyên với phương Tây ta'. Thế là gã bị cả tam giới từ người, yêu cho đến tiên đều chướng mắt, ghét cay ghét đắng đấy."
"Là câu chuyện gì vậy ạ?" Dận Chân tò mò chớp mắt hỏi.
Thế là Dận Nhưng lại túc tắc kể cho cậu nhóc nghe về bộ truyện Phong Thần Diễn Nghĩa.
Dận Chân nghe đến say sưa mê mẩn. Hai huynh đệ rảo bước chầm chậm. Đang kể dở chừng, Dận Nhưng bỗng để ý thấy Tiểu Thuận T.ử đi theo phía sau cứ liên tục ngoái đầu lại nhìn. Cậu lập tức quay phắt lại, liền bắt gặp một đứa trẻ mang dáng vẻ khá xa lạ.
Thằng bé mặc một chiếc áo choàng màu vàng rực, bên cạnh chẳng có lấy một người hầu kẻ hạ nào đi theo. Đánh giá sơ qua chiều cao của nó, rồi lại nhìn ngó quang cảnh xung quanh... Chẳng phải đây là khu vực lân cận Hàm Phúc cung sao?
Nhớ lại chuyện năm kia Hoàng a mã đã hạ lệnh chuyển mẫu t.ử Thành tần tới đây, Dận Nhưng đột nhiên cất tiếng gọi: "Dận Hữu?"
Tiểu gia hỏa vừa thấy Dận Nhưng quay đầu liền hoảng hốt định co cẳng bỏ chạy, nhưng vừa nghe đối phương gọi đúng tên mình, thằng bé đành khựng lại, rụt rè tiến tới ngoan ngoãn hành lễ: "Thái t.ử điện hạ bình an!"
Dận Chân chăm chú quan sát Dận Hữu. Thằng bé này cao hơn Lục đệ một chút, khuôn mặt cũng tròn trịa bụ bẫm hơn. Thấy vẻ mặt ngây thơ ngơ ngác của nó, những lời châm chọc vừa chực trào ra đến cửa miệng Dận Chân lại bị nuốt ngược trở vào.
"Cô (ta) là Thái t.ử, cũng là Nhị ca của đệ, còn đây là Tứ ca đệ. Sao đệ lại lủi thủi đi chơi một mình bên ngoài thế này? Đám cung nhân theo hầu đâu hết rồi?" Dận Nhưng thấy một hoàng t.ử nhỏ tuổi đi lang thang một mình thì không đành lòng bỏ mặc, bèn bước tới cúi người ân cần hỏi han.
Dận Hữu cúi gầm mặt, nhất quyết cạy răng cũng không nói nửa lời.
"Sao đệ không chịu nói gì? Đã thế lại còn lén lút đi theo bọn ta nữa? Nếu đệ không chịu mở miệng, thì đừng hòng bám theo bọn ta nữa nhé." Dận Chân tò mò đưa tay chọc chọc vào cái má tròn xoe của Dận Hữu. Bỗng nhiên cậu nhóc phát hiện ra cảm giác xúc giác này cực kỳ đã tay, liền léo nhéo hỏi dồn.
Dận Hữu ngập ngừng một lát rồi mới thỏ thẻ đáp: "Ngạch nương ốm... bệnh... đi tìm thái y... Tứ ca ca..."
Đó là do một lần lúc thằng bé đang chơi đùa trước cửa, ngạch nương đã bế nó lên, chỉ tay về phía Thái t.ử đang đi ngang qua bên ngoài và dặn dò rằng: Đó là Thái t.ử điện hạ, sau này gặp mặt nhất định phải cung kính hành lễ.
Kể từ khi Dận Hữu cất tiếng khóc chào đời, Thành tần đã giam lỏng nó trong Hàm Phúc cung. Bản thân Thành tần ngoại trừ những dịp bắt buộc phải lộ diện, nếu không thì tuyệt nhiên không bước chân ra khỏi cửa nửa bước. Rất nhiều người trong cung lấy làm kỳ lạ, nhưng lâu dần, cũng chẳng ai moi móc ra được điều gì bất thường. Đến dịp lễ tết, mẫu t.ử Thành tần vẫn đều đặn nhận được ban thưởng từ Hoàng thượng, nên cũng chẳng kẻ nào to gan dám tọc mạch thêm.
Thành tần cứ thế âm thầm ôm con sống ẩn dật sống qua ngày. Dận Nhưng bước tới nắm lấy tay Dận Hữu, tinh ý nhận ra dáng đi của thằng bé có chút bất thường, nhưng vì đứa trẻ còn quá nhỏ nên không mấy người để ý tới.
Bản thân vốn không thích dây dưa phiền phức với các vị phi tần trong cung, Dận Nhưng dứt khoát dắt Dận Hữu thẳng tiến về Càn Thanh cung. Những chuyện giải quyết hậu quả phía sau, cứ giao hết cho Hoàng a mã lo liệu là xong.
Khang Hi thực ra đã nắm rõ mọi chuyện ngay từ khoảnh khắc Dận Hữu chập chững bước ra khỏi cổng Hàm Phúc cung.
Thành tần đem toàn bộ tâm tư sức lực dồn hết lên người nhi t.ử, mọi việc chăm sóc con cái đều tự tay làm lấy, nhất quyết không cậy nhờ người khác. Đám nô tài ở Hàm Phúc cung thấy nàng ta thất sủng thì sinh thói lười biếng, chểnh mảng hầu hạ. Hậu quả là Thành tần đổ bệnh, lúc Dận Hữu lén lút lẻn ra ngoài, chẳng có kẻ nào kịp thời phát hiện để đuổi theo.
Hai năm nay, Khang Hi cũng nghe phong phanh chuyện Dận Hữu phát triển rất tốt. Ngoại trừ tật thọt chân bẩm sinh, cơ thể thằng bé hoàn toàn khỏe mạnh, không mắc thêm căn bệnh nào khác. Hơn nữa, Thành tần bao bọc con trai cực kỳ cẩn thận, tuyệt đối không để lọt bất cứ tin đồn thất thiệt nào ra ngoài.
Riêng về điểm này, Khang Hi vô cùng hài lòng với cách hành xử của Thành tần.
Nhìn đôi mắt trong veo như mặt hồ thu của đứa trẻ, lại nhìn khuôn mặt tròn xoe phúng phính đứng cạnh Thái t.ử và Tiểu Tứ chẳng hề kém cạnh chút nào, Khang Hi bất giác mỉm cười.
Quan sát dáng đi lạch bạch hơi nghiêng ngả của thằng bé, nhưng tổng thể trông cũng không đến nỗi quá kỳ dị, hắn cất giọng ôn tồn: "Lại đây cho Hoàng a mã nhìn kỹ một chút nào."
Dận Hữu lẫm chẫm bước tới trước mặt Khang Hi hệt như một chú chim cánh cụt nhỏ. Nó ngước khuôn mặt ngây thơ lên nhìn hắn, bập bẹ nói: "Ngạch nương ốm... bệnh... Thất... Thất đi tìm... thái y..."
"Thái y đã đến khám rồi, ngạch nương của con hiện tại đã khỏe lại rồi! Nào, lại đây, Hoàng a mã đích thân đưa con về nhé." Dứt lời, Khang Hi khom người bế bổng nhi t.ử lên, sau đó thân chinh hộ tống Dận Hữu về lại Hàm Phúc cung. Chuyến đi này của hắn cũng là để dằn mặt đám nô tài cẩu thả kia: Dám chểnh mảng bỏ mặc nhi t.ử của trẫm, đáng tội c·h·ết!
"Tiểu Thất tốt hơn Tiểu Lục nhiều." Nhìn theo bóng lưng Dận Hữu lúc đi còn không quên ngoan ngoãn ngoái lại chào Thái t.ử Nhị ca ca, rồi vẫy tay gọi mình là Tứ ca ca, Dận Chân không nhịn được mà lên tiếng cảm thán.
Dận Nhưng chọc chọc cái má phúng phính của đệ đệ, cười bảo: "Không được hắt hủi đệ đệ. Lục đệ hay Thất đệ thì cũng đều là đệ đệ của chúng ta cả."
"Nhưng Lục đệ có thèm để ý đến đệ đâu." Dận Chân vẫn canh cánh trong lòng chuyện cũ.
Dận Nhưng phì cười, dỗ dành: "Nếu đệ ngày nào cũng ngoan ngoãn hoàn thành vượt chỉ tiêu bài vở được giao, đợi đến khi tuyết tan hết, ta sẽ cố gắng sắp xếp thời gian dắt đệ ra ngoài thành thăm Viên Viên và Cổn Cổn, chịu không?"
Dận Chân hai mắt sáng rực, gật đầu lia lịa: "Thái t.ử ca ca là tuyệt nhất trần đời!"
Dận Nhưng đưa tay xoa vò mái tóc xoăn tít của đệ đệ. Cậu bỗng dưng thấu hiểu được phần nào nỗi thống khổ của dì năm xưa lúc cậu bị cạo đầu, bởi vì cái chất tóc này sờ vào thực sự quá ư là "đã tay".
"Đệ còn muốn mang theo cả Bách Phúc, Tạo Hóa, cùng với Khả Nhạc, Coca đi cùng nữa cơ. Bọn chúng chắc chắn cũng cuồng chân muốn ra ngoài chạy nhảy lắm rồi. Hiền Quý phi dặn đệ là lúc ở trong cung, ra cửa bắt buộc phải cột dây dắt ch.ó cẩn thận. Còn nếu được ra vùng ngoại ô rộng lớn, bọn chúng có thể tha hồ cởi xích chạy nhảy vui vẻ." Dận Chân trưng ra khuôn mặt tràn ngập sự hớn hở, líu lo vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp.
Dận Nhưng mỉm cười gật đầu đồng ý.
Việc Thái t.ử muốn xuất cung vốn dĩ chẳng phải chuyện dễ dàng gì. Bài vở mỗi ngày chất đống như núi, lại còn phải duy trì lệ ăn tối cùng dì, rồi phải đọc tấu chương giúp Hoàng a mã, chưa kể màn kể chuyện dỗ Tiểu Tứ ngủ mỗi đêm cũng tuyệt đối không thể bỏ sót.
Nhưng vì đã lỡ hứa hẹn với đệ đệ, cậu đành vắt chân lên cổ mà nỗ lực. Thậm chí cậu còn vận dụng tài ăn nói để thuyết phục Khang Hi cùng các vị sư phó khó tính.
Cuối cùng, đợi đến khi tiết xuân sang hoa nở rực rỡ, Dận Nhưng rốt cuộc cũng chắt mót được hai ngày nghỉ ngơi quý giá.
"Hai đứa nó đang làm cái trò gì thế kia?" Nào ngờ, lúc vừa đặt chân đến trang viên của Minh Huyên, Dận Chân hí hửng chạy ào lên trước, đập ngay vào mắt là cảnh hai con gấu trúc đang đè lên nhau, cậu nhóc liền tò mò lớn tiếng hỏi.
Minh Huyên hoảng hồn, lập tức lao tới bịt c.h.ặ.t hai mắt Dận Nhưng lại, đồng thời ra hiệu cho Lương Cửu Công nhanh ch.óng bế thốc Dận Chân lên che mắt nó đi.
Sau đó, nàng nở nụ cười đầy ngượng ngùng, quay sang nói với Khang Hi: "Hay là... hôm nay chúng ta đổi lịch trình, chỉ đi dạo quanh quất bên ngoài trang viên thôi được không ạ? Ngắm cảnh cày bừa vụ xuân... âu cũng là một thú vui tao nhã khác biệt mà, ngài thấy sao? Cho bọn trẻ tận mắt chứng kiến nỗi vất vả nhọc nhằn của bách tính lê dân, chẳng phải cũng là một bài học thiết thực sao?"