Cái gì cơ?
Minh Huyên ngây người!
Đưa chiếc bánh bao hình đào mừng thọ trên tay cho Xuân Ni, Minh Huyên định bụng sẽ nói chuyện đàng hoàng với cậu bé.
"Cô vui quá!" Dận Nhưng nhào thẳng vào lòng Minh Huyên, kích động túm lấy vạt áo nàng, hưng phấn nói: "Đây là món quà mà Cô thích nhất nhất nhất nhất nhất nhất nhất nhất nhất!"
Cổ họng Minh Huyên tức khắc hơi khô lại, đầu óc mơ màng tự hỏi xem rốt cuộc Thái t.ử đã nói bao nhiêu chữ "nhất"?
Dận Nhưng buông tay ra, xoay người đ.á.n.h giá khắp nơi. Trên tường treo tranh của cậu, còn có đèn l.ồ.ng giấy màu và hoa giấy... Chỗ nào cũng dán chữ "Sinh thần vui vẻ".
Cho nên, dì đã tặng Đông trắc điện của Vĩnh Thọ Cung cho cậu sao?
Cậu... thật sự quá thích món quà này.
"Ăn mì trước đã, chúng ta nói chuyện sau." Minh Huyên thấy cậu bé vui mừng như vậy, lời đến khóe miệng rốt cuộc lại nuốt ngược vào trong, cuối cùng đành lảng sang chuyện khác.
"Hôm nay Cô đã ăn mì trường thọ hai lần rồi, giờ không muốn ăn nữa đâu. Cô muốn đi dạo một vòng trước." Dận Nhưng xua xua tay, chắp hai tay sau lưng, khuôn mặt tràn ngập ý cười nhìn ngó xung quanh.
Nhìn một hồi, cậu liền nhịn không được mà sung sướng chạy vòng quanh.
Minh Huyên lảo đảo ngồi xuống trước bàn, bưng bát mì trường thọ to bự trước mặt lên, cắm cúi ăn.
Tại sao tặng quà sinh thần lại biến thành cho luôn căn phòng của mình vậy?
Đông trắc điện này nàng định dùng làm phòng vẽ tranh mà! Đời người đằng đẵng, nàng tính khi còn sống sẽ treo kín tranh của mình trong điện này cơ mà.
Minh Huyên thật sự bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Chẳng lẽ sinh nhật không phải chỉ cần ăn một bữa cơm, nhận một món quà nhỏ là xong sao? Từ bao giờ mà lại biến thành tặng cả một căn nhà vậy? Ai đời tặng quà sinh nhật cho một đứa trẻ lại đi tặng cả căn biệt thự cao cấp chứ? Người bình thường đâu ai làm thế!
Nhưng...
Nhìn đứa trẻ này hưng phấn như vậy, chạy nhảy khắp các phòng, Minh Huyên không sao thốt nên lời câu: *"Quà sinh thần của con chỉ là bàn thức ăn này và bức tranh ta vẽ cho con thôi"*.
Bực mình! Thật sự bực mình!
Nhưng nhìn Dận Nhưng vui sướng nhảy nhót khắp phòng, cả người tràn ngập niềm vui, Minh Huyên thở hắt ra một hơi, chỉ đành chấp nhận.
"Khi điện hạ sáu, bảy tuổi sẽ có chỗ ở riêng. Nếu không chê thì từ giờ đến lúc đó, hậu điện này liền... liền... liền cho điện hạ vậy." Minh Huyên ăn hết một bát mì lớn, cái bụng no căng, nhìn Dận Nhưng, lý trí rốt cuộc cũng quay về, nàng mỉm cười nói.
Có ba năm thôi mà, cho thì cho, đằng nào sau này cũng được trả lại!
Dận Nhưng chạy tới vươn tay ra, cung nhân liền bế cậu bé ngồi lên chiếc ghế dành riêng cho cậu.
"Sau sáu tuổi Cô vẫn muốn." Dận Nhưng nhìn Minh Huyên, đắc ý nói.
Minh Huyên vừa định phản bác, cậu bé lại nói tiếp: "Cô biết sau sáu, bảy tuổi thì bắt buộc phải ra ở riêng. Nhưng nếu ở Vĩnh Thọ Cung có phòng của Cô, Cô có thể thường xuyên tới đây nhìn xem, thăm phòng, và thăm cả dì nữa!"
"Ồ!" Minh Huyên hoàn toàn nghẹn lời không biết phản bác thế nào, trong lòng lại tràn ngập cảm động.
Có được căn phòng của riêng mình, Dận Nhưng bắt đầu suy tính xem nên trang trí thế nào. Sau khi kiểm kê lại tư khố của bản thân, cậu phát hiện mình dường như không giàu có cho lắm, đến một món đồ bài trí vừa ý cũng chẳng có.
"Bảo Thành đang xem gì vậy?" Khang Hi xử lý xong chính vụ, nhìn thấy con trai đang cầm một tờ danh sách dài đi lòng vòng khắp phòng liền lên tiếng hỏi.
Dận Nhưng dừng bước, quay lại nhìn Hoàng a mã nhà mình, mím môi nói: "Hoàng a mã, Bảo Thành nghèo quá."
Khang Hi bật cười hỏi: "Sao thế? Con đang muốn thứ gì à?"
"Bảo Thành muốn giá bát bửu, bàn ghế..." Dận Nhưng thao thao bất tuyệt kể một tràng dài, nói xong còn chỉ vào bức cổ họa và thanh bội kiếm treo trên tường của Khang Hi, bổ sung: "Hai thứ này Bảo Thành cũng muốn."
"Con muốn mấy thứ này làm gì?" Khang Hi nghi hoặc. Chiếu theo lời con trai nói, chỗ này của ngài sợ là sắp bị dọn sạch bách rồi sao?
"Dì đã cho Bảo Thành Đông hậu điện của Vĩnh Thọ Cung rồi." Dận Nhưng nhịn không được khoe khoang: "Làm quà sinh thần cho Bảo Thành đấy."
Khang Hi run tay, khó tin nói: "Nàng ta chia một phần Vĩnh Thọ Cung của trẫm cho con sao?"
Đây là kiểu quà sinh thần gì vậy? Thật quá đáng rồi đấy!
Dận Nhưng cau mày, nhìn Hoàng a mã phản bác: "Vĩnh Thọ Cung là của dì, Hoàng a mã không được tranh với dì."
Khang Hi hít sâu một hơi, nhìn đứa con ngốc nghếch, nghi ngờ hỏi: "Con đón sinh thần, nàng ta lại tặng con một cái phòng trống không thế này? Con không thấy có vấn đề gì sao?"
"Thế thì có vấn đề gì đâu? Dì trang trí phòng rất đẹp, treo đèn màu và hoa giấy rất xinh, còn có rất nhiều bức họa của Bảo Thành nữa, đẹp lắm luôn! Nghe nói căn phòng này đều do dì tự tay trang trí, tranh cũng vẽ mất rất lâu, vẽ cực kỳ đẹp, cực kỳ giống Bảo Thành." Dận Nhưng vui vẻ, mãn nguyện nói.
Khang Hi nghe vậy mới thấy tàm tạm, vừa định bảo mang tranh tới cho ngài xem thử.
Nhưng ngài đột nhiên khựng lại, nghi hoặc hỏi: "Là dì con nói trước sẽ tặng căn phòng này cho con, hay là do con tự đoán đây là quà của mình?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dận Nhưng đáp lại như chuyện hiển nhiên: "Đương nhiên là do Bảo Thành đoán được rồi, rốt cuộc thì con thông minh như vậy cơ mà."
Khang Hi nghe vậy liền bật cười, cười đến mức không dừng lại được, sau đó ngài nói: "Đúng thế! Bảo Thành của trẫm là thông minh nhất."
Dựa theo ấn tượng từ trước đến nay của Khang Hi về Minh Huyên, người này keo kiệt muốn c.h.ế.t.
Tặng quà có thể không tốn bạc thì sẽ quyết không tốn. Nếu ngài đoán không lầm, quà sinh thần thực chất chính là mấy bức tranh kia, hoặc là đống đồ trang trí do nàng tự làm. Hay cũng có thể là bàn thức ăn nàng dặn Ngự Thiện Phòng mang tới.
Tóm lại, người này xưa nay làm việc cẩn thận, theo khuôn phép, tuyệt đối sẽ không đi tặng cả một căn phòng cho Bảo Thành.
Dận Nhưng có chút đắc ý, nhào vào lòng Khang Hi, hưng phấn nói: "Cao hứng quá đi mất!"
Khang Hi vỗ nhẹ lưng con trai, mỉm cười: "Cao hứng là tốt rồi."
Nếu con trai đã thích, vậy việc tu sửa Dục Khánh Cung cũng có thể bắt đầu khởi công rồi.
Minh Huyên mơ mơ màng màng ngủ một giấc tỉnh lại, liền thấy người của Nội vụ phủ đang ra ra vào vào khiêng đồ hướng về Đông trắc điện. Nhìn lướt qua toàn là đồ nội thất quý giá.
Đó căn bản không phải là thứ mà đãi ngộ của Tần vị như nàng hiện tại có thể có được. Nàng tức khắc ôm n.g.ự.c, cảm thấy vô cùng nhức nhối.
Nàng từng sở hữu một căn biệt thự cao cấp có thể nuôi gấu trúc ngay giữa trung tâm thành phố Bắc Kinh, kết quả lại tự mình làm mất toi một phần tư diện tích, đây là loại bi ai gì chứ?
Hai chữ "đau lòng" như được khắc thẳng lên trán Minh Huyên. Cuối cùng nàng dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, khuất mắt trông coi, không thèm nhìn nữa.
"Trẫm vậy mà không đoán sai sao?" Khang Hi nghe nô tài bẩm báo xong, nhịn không được cười phá lên.
Bờ vai Lương Cửu Công cũng run lên từng hồi, nỗ lực nhịn cười.
Sau sinh thần của Dận Nhưng ba ngày chính là sinh thần của Tam công chúa. Mọi năm Dận Nhưng vốn chẳng thèm đoái hoài.
Nhưng năm nay quan hệ hai người đã hòa hoãn, đặc biệt là hiện giờ thời gian tỉnh táo mỗi ngày của Trường Sinh ngày càng ngắn đi, Dận Nhưng quyết định vẫn nên tặng một món quà.
"Đệ rất muốn nhìn diều bay lên bầu trời nha!" Trường Sinh nhìn con diều phượng hoàng xinh đẹp, ánh mắt lộ rõ vẻ kỳ vọng.
Dận Nhưng nghe vậy liền sai người đi gọi thái y. Nếu thái y bảo được thì sẽ dẫn đệ đệ đi, còn nếu không được... thì đành lấy bức tranh vẽ cảnh thả diều mà dì từng vẽ cho cậu đưa cho đệ ấy xem vậy.
Rất may là các thái y đều nói có thể. Hiện tại tình trạng của Trường Sinh a ca đã tới giới hạn cuối cùng rồi, chẳng còn kiêng kỵ gì nữa.
Dận Nhưng và Tam công chúa liền cùng nhau đưa Trường Sinh đi thả diều.
Lần đầu tiên bước ra khỏi Chung Túy Cung, Trường Sinh nhìn cái gì cũng thấy mới lạ. Khi tỷ tỷ đưa con diều bay vững vàng lên không trung, trên mặt cậu bé cũng tràn ngập vẻ hân hoan.
"Thái t.ử ca ca, bên ngoài hoàng cung trông như thế nào ạ?" Trường Sinh tò mò hỏi.
Dận Nhưng không chút do dự, liền sai người tới xin Hoàng a mã bức *Thanh Minh Thượng Hà Đồ* của họa gia Trương Trạch Đoan thời Bắc Tống. Cậu lại sai người chạy đến Vĩnh Thọ Cung xin bức tranh mà ngày đó Minh Huyên đã dựa theo lời kể lúc cậu xuất cung trở về để vẽ.
"Bên ngoài... thật là nhiều người!" Trường Sinh nhìn đám người đông đúc nhộn nhịp trên bức họa cuộn dài, không khỏi kinh ngạc cảm thán.
Tam công chúa đã sớm mệt mỏi, thấy đệ đệ không xem mình thả diều nữa, liền nắm lấy dây diều chạy tới. Nàng đòi cung nhân chiếc kéo nhỏ đưa cho Trường Sinh, nói: "Cắt đứt dây đi, ốm đau bệnh tật sẽ bay đi mất, thân thể liền khỏe lại thôi!"
Trường Sinh cầm chiếc kéo nhỏ, nhìn con phượng hoàng giấy hoa mỹ trên bầu trời, nhấp kéo cắt một cái, cười nói: "Tỷ tỷ, là phượng hoàng đó, tỷ đừng ốm nhé."
Tam công chúa đưa tay chọc chọc vào n.g.ự.c đệ đệ, hờn dỗi nói: "Đệ thả diều thì liên quan gì đến ta? Cầu khỏe mạnh là cầu cho đệ, người không bị ốm cũng phải là đệ!"
Trường Sinh nhoẻn miệng đáp: "Trường Sinh sắp không còn đau nữa rồi nha?"
Dận Nhưng thở dài, đưa tay xoa xoa mái tóc vàng hoe lưa thưa của đệ đệ, luôn muốn đối xử tốt với đệ ấy thêm chút nữa.
"Thái t.ử ca ca, kẹo đường họa ăn ngon không ạ?" Trên đường trở về, Trường Sinh nhớ lại bức họa vẽ đám trẻ con vui vẻ vây quanh sạp kẹo đường, nhịn không được liền hỏi.
Dận Nhưng chưa ăn bao giờ, cậu chỉ thích những bức tranh vẽ bằng đường chứ không phải thích ăn đường.
Thư Sách
Nhìn Trường Sinh, Dận Nhưng nói: "Lát nữa Cô sai Ngự Thiện Phòng làm cho đệ mấy cái, đệ nếm thử sẽ biết ngon hay không ngay."
Trường Sinh hưng phấn gật đầu, nhưng đến khi được ăn kẹo đường họa, cậu bé lại không thích cho lắm. Bởi vì mỗi lần uống t.h.u.ố.c xong, ma ma đều cho cậu ăn đường để bớt đắng, nên cậu chẳng có chấp niệm gì với đồ ngọt cả.
"Giá mà ta có thể ra ngoài xem thử thì tốt biết mấy." Trường Sinh đầy vẻ mong đợi nói.
Ngay trong ngày hôm đó, Dận Nhưng liền đem nguyện vọng này của đệ đệ bẩm báo với Khang Hi. Khang Hi suy nghĩ một chốc, liền sai người sắp xếp, chuẩn bị đích thân đưa con trai ra ngoài ngắm nhìn đường phố.