Tam công chúa vừa dứt lời, nước mắt Đồng Giai thị lập tức trào ra.
Trong lòng là cô con gái rượu ngây thơ hồn nhiên, bên cạnh là ái phi. Khang Hi phải làm sao bây giờ?
Thân là Hoàng đế, đương nhiên con nối dõi là quan trọng nhất; nhưng thân là Hoàng a mã, tất nhiên con gái mới là quan trọng nhất. Nàng vừa mới mất đi người đệ đệ yêu quý, Khang Hi không muốn vạch trần chân tướng tàn khốc để con gái phải chịu tổn thương.
Hơn nữa, ngài tin tưởng biểu muội của mình luôn thiện lương, từ ái, chắc chắn sẽ không so đo với một đứa trẻ như Tam Nhi.
Vì thế, ngài liền đưa tay che mắt con gái lại, sau đó quay đầu ôn tồn nói với Đồng Giai thị đang rơi lệ: “Nếu thấy không khỏe thì nàng về nghỉ ngơi đi, gọi thái y đến xem sao. Trẫm còn có việc, đi trước đây.”
Nói xong, chẳng đợi Đồng Giai thị phản ứng, ngài ôm con gái rời đi thẳng, đầu cũng không ngoảnh lại. Đương nhiên ngài cũng không thể nhìn thấy vẻ mặt phẫn hận của cô biểu muội thân yêu.
“Hoàng a mã đi chậm một chút. Con thấy con còn rất nhiều điều muốn nhờ Ý phi nương nương nhắn lại cho Trường Sinh cơ mà!” Tam công chúa có chút bất mãn lên tiếng.
Khang Hi bước nhanh hơn, đi được một đoạn mới nói với con gái: “Chuyện dưới Địa phủ chúng ta không thể tùy tiện treo trên cửa miệng được. Nếu không... khụ... nếu không có người học lỏm cách đút lót của chúng ta thì không hay đâu.”
“Tại sao ạ?” Tam công chúa tò mò.
“Đút lót nhiều người quá chẳng phải sẽ dễ bại lộ sao? Vì muốn tốt cho Trường Sinh, bí mật này tuyệt đối không được truyền ra ngoài.” Khang Hi giải thích.
Tam công chúa cúi đầu, ngẫm lại cũng thấy có lý. Nhưng mà nàng thực sự rất nhớ Trường Sinh nha!
Vì thế nàng hạ giọng hỏi: “Nhi thần thấy Ý phi nương nương cũng bị chứng tim đập nhanh, nàng ấy cứ ôm n.g.ự.c mấy lần liền. Thật sự không thể nhờ nàng ấy truyền lời sao? Mình nhờ lén lút, không nói cho người khác biết cũng không được ạ?”
“Không được là không được!” Khang Hi quả quyết từ chối.
Tam công chúa bĩu môi, có chút không vui: “Được rồi, được rồi! Nhi thần không nói nữa.”
“Để Hoàng a mã tìm cho con mấy vị võ sư phụ. Thôi, dạo này Thái t.ử đệ đệ của con chiều nào cũng tập võ, mỗi ngày cứ đến giờ Mùi một khắc (13h15) con sang đó tập cùng đệ của con
đi!” Khang Hi thấy con gái im lặng, thở phào nhẹ nhõm rồi lên tiếng dỗ dành.
Tam công chúa gật đầu lia lịa, vươn tay ôm cổ Khang Hi, cao hứng nói: “Hoàng a mã, người thật là tốt.”
Khang Hi bật cười, vỗ nhẹ mũi con gái: “Trẫm là Hoàng a mã của con, con là công chúa của trẫm, không đối tốt với con thì đối tốt với ai?”
“Vừa nãy nhi thần cũng nói với Na Bố Kỳ cách cách, ta là cục cưng trong lòng của Hoàng a mã đấy!” Tam công chúa toét miệng cười, đắc ý khoe: “Lần này Thái t.ử đệ đệ cũng không hề phản bác đâu nhé!”
Hỏng bét!
Khang Hi biến sắc, Bảo Thành vậy mà lại nghe thấy những lời này rồi sao?
Ngài kiên nhẫn trò chuyện với Tam công chúa thêm một lúc, lại phân phó người may thêm cho nàng vài bộ y phục cho tiện bề tập võ, rồi sai cung nhân đưa nàng về Chung Túy Cung.
Sau đó, ngài lập tức hỏi thăm tung tích của Thái t.ử, vội vã hồi Càn Thanh Cung để tìm đứa con trai bảo bối trò chuyện.
“Hoàng a mã, Tam tỷ tỷ là công chúa, sau này phải xuất giá gả đi xa, không thể ở mãi bên cạnh người được. Bảo Thành hiểu điều đó mà.” Thấy Hoàng a mã tới và cố gắng giải thích thăm dò, Dận Nhưng liền trả lời.
Trong lòng Khang Hi mềm nhũn, vươn tay ôm lấy con trai, cảm khái: “Trẫm biết ngay Bảo Thành của trẫm là hiểu chuyện nhất mà.”
Cho nên nếu cậu không hiểu thì sẽ thành đứa không hiểu chuyện sao?
Rúc trong lòng Hoàng a mã, Dận Nhưng nhịn không được nghĩ tới lúc dì lập tức phản bác rằng cậu là tất cả của dì. Cậu vươn tay ôm Khang Hi: “Hoàng a mã, Bảo Thành thích người nhất nha!”
“Trẫm cũng thương Bảo Thành nhất.” Khang Hi lập tức đáp lại, không vương một tia do dự.
Từ khi các con bước vào chế độ tranh sủng, ngài đã quen với cách ứng phó này rồi. Nhưng nói thật, trong lòng ngài cũng thấy tự hào, rốt cuộc thì trong lòng những đứa trẻ này, ngài đều là người quan trọng nhất.
Dận Nhưng không nói gì nữa. Cậu thích Hoàng a mã nhất, cũng thích dì nhất, vậy nên Hoàng a mã chắc chắn sẽ thông cảm cho cậu thôi, đúng không?
Sự hiểu chuyện của con trai khiến Khang Hi vô cùng vui sướng.
Màn đêm buông xuống, sau khi con trai ngủ say, Khang Hi với tâm trạng cực tốt đã lật thẻ bài của Thừa Càn Cung. Đối với Chiêu phi và Ý phi, hiện giờ mỗi lần thị tẩm Khang Hi đều đích thân giá lâm. Đây chính là sự tôn vinh dành cho những người ở Phi vị.
Ngài vừa định sai người sang thông báo một tiếng, kết quả lại nhận được tin buổi chiều Ý phi nương nương đã truyền thái y, vì nhiễm phong hàn nên đã gỡ lục đầu bài xuống.
Biểu muội đổ bệnh sao? Nếu là ngày xưa, Khang Hi đã sang đó thăm nàng rồi.
Nhưng lúc này, nhìn khuôn mặt say ngủ của Bảo Thành, nghĩ đến sự quyến luyến và ỷ lại của con trai; lại nghĩ đến bệnh án của biểu muội ghi là nhiễm phong hàn? Ngài còn phải chăm sóc con trai, còn có việc triều chính phải xử lý, tốt nhất nên tránh xa nguồn bệnh thì hơn. Thế là ngài lật thẻ bài của Ô Nhã đáp ứng ở Thừa Càn Cung.
Theo Khang Hi thấy, biểu muội không tống cổ Ô Nhã thị ra khỏi Thừa Càn Cung tức là ngầm đồng ý cho người này tồn tại. Nhất vinh câu vinh, sủng hạnh Ô Nhã thị cũng coi như nể mặt biểu muội rồi.
Sang ngày thứ hai sau khi Khang Hi sủng hạnh Ô Nhã thị, ngài nhận được tin biểu muội đã khỏi bệnh. Ngài còn cẩn thận phái thái y qua xem lại, xác nhận đã khỏe hẳn rồi mới đích thân đến thăm.
“Biểu muội khỏe lại là tốt rồi. Thân thể muội xưa nay vốn yếu, sau này nếu thời tiết không tốt thì đừng ra Ngự Hoa Viên hóng gió nữa.” Khang Hi nhìn Đồng Giai thị, ân cần dặn dò. Ngài không hề hỏi sâu xem tại sao nhiễm phong hàn mà chỉ một ngày đã khỏi.
Khang Hi cho rằng đôi khi làm người vẫn nên mắt nhắm mắt mở thì hơn.
Đồng Giai thị nắm c.h.ặ.t hai bàn tay, những chiếc móng nhọn hoắt đ.â.m sâu vào lòng bàn tay cũng chẳng làm nỗi cay đắng trong lòng nàng ta vơi đi chút nào.
“Chẳng phải là vì muốn được ở bên cạnh biểu ca lâu thêm một chút sao.” Đối mặt với sự quan tâm của Khang Hi, Đồng Giai thị cúi đầu, dùng giọng nói cực kỳ nhỏ và bẽn lẽn đáp.
Khang Hi nếu không đứng sát vào thì căn bản chẳng nghe thấy. Nghe vậy, ngài cười ha hả, ôm lấy Đồng Giai thị trêu ghẹo: “Trẫm cũng muốn ở bên biểu muội nhiều hơn. Hôm nay gọi muội thị tẩm có được không?”
Quả nhiên là đang ghen, cho dù có là người một nhà đi nữa?
Khang Hi vuốt mặt, cảm thấy mị lực của mình đúng là quá lớn!
Đồng Giai thị thẹn thùng đến mức hận không thể giấu mặt xuống đất.
Hôm sau khi Khang Hi rời đi, Đồng Giai thị lười biếng nằm trên giường ra lệnh: “Ngô Đồng, mau ch.óng truyền tin về nhà, bảo bọn họ lập tức điều tra xem trước đây Nữu Hỗ Lộc thị đã uống loại t.h.u.ố.c gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chủ t.ử, người chẳng bảo là dưỡng thân thể cho khỏe rồi mới m.a.n.g t.h.a.i sao? Hơn nữa, tên Đào thái y kia đã bị Hoàng thượng xử lý rồi mà.” Ngô Đồng khó hiểu hỏi.
Rõ ràng chủ t.ử từng nói không vội, phải củng cố ân sủng trước rồi mới sinh con. Bởi vì lúc Chiêu phi mang thai, Hoàng thượng có thèm ngó ngàng tới đâu.
Đồng Giai thị nhắm mắt lại, mang theo sự nhục nhã đáp: “Nếu còn không sinh nở, bổn cung sẽ trở thành trò cười trong cái hậu cung này mất.”
Nói là muốn tốt cho nàng ta nên mới đi sủng hạnh Ô Nhã thị, đây là cái lý lẽ quái quỷ gì chứ? Biểu ca quả nhiên đã không còn là biểu ca của năm xưa nữa rồi.
“Nương nương!” Ngô Đồng định khuyên nhủ thêm, nhưng nhìn tia tàn nhẫn trong mắt chủ t.ử, nàng ấy không dám nói tiếp.
Thở dài một tiếng, Ngô Đồng vẫn đành đồng ý làm theo.
Sau đó nàng ấy lấy Kim Sang Dược ra bôi lên lòng bàn tay cho Đồng Giai thị. Đêm qua vì muốn được thị tẩm, móng tay đ.â.m rách cả lòng bàn tay rỉ m.á.u mà Đồng Giai thị không hề hé môi một tiếng, chỉ sợ lại để vuột cơ hội vào tay kẻ khác.
Lúc rửa mặt súc miệng, nàng ta chỉ đành dùng khăn tay ấn c.h.ặ.t lấy cho đến khi m.á.u ngừng chảy.
Để qua một đêm không được xử lý, vết thương trong lòng bàn tay đã sưng tấy đỏ bừng. Nhưng Đồng Giai thị vốn luôn mảnh mai yếu đuối lại không rên hừ một tiếng, cũng chẳng rơi lấy một giọt lệ.
Na Bố Kỳ lần này vào cung, vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị Ý phi trách phạt. Rốt cuộc đối phương không chỉ là sủng phi của Hoàng thượng, mà còn là tỷ tỷ ruột của Long Khoa Đa.
Thế nhưng, mặc kệ nàng ta có bay nhảy trong cung cỡ nào, thậm chí còn không kìm được mà tạo ra một màn "tình cờ gặp mặt" Long Khoa Đa rồi dần hắn một trận nhừ t.ử, Ý phi vẫn không hề truyền triệu nàng ta.
“Tỷ nói xem có phải tỷ ấy đang nghẹn một chiêu lớn để đối phó với ta không?” Bị Thái hoàng thái hậu gọi lên răn dạy suốt mấy canh giờ vì tội đè Long Khoa Đa ra đ.á.n.h, Na Bố Kỳ vẫn còn sợ hãi nói với Minh Huyên.
Minh Huyên liếc nàng ta một cái: “Chỉ còn có mấy ngày nữa là thành thân rồi mà muội cũng nhịn không nổi sao?”
“Khó khăn lắm ta mới tóm được cảnh Long Khoa Đa cười đùa cợt nhả với một tiểu cung nữ, làm sao nhịn nổi? Không khống chế được mình luôn. Tỷ phải hiểu, đây là một cái nhược điểm hiếm có. Lần sau muốn đ.á.n.h nhau còn chưa biết tìm lý do gì đâu!” Na Bố Kỳ thở dài tiếc nuối.
Đánh nhau cũng phải có lý do thì đ.á.n.h mới sướng tay. Na Bố Kỳ hận không thể ngày nào Long Khoa Đa cũng phạm lỗi. Nhưng tự thấy mình ra tay có hơi nặng, nàng ta bèn ngượng ngùng thanh minh: “Ai mà biết hắn ta chỉ được cái mã ngoài, thân hình to con như thế mà mới bị ta đ.á.n.h mấy cái đã khóc nhè rồi!”
Minh Huyên bị lời ngụy biện trơ trẽn này làm cho sốc toàn tập. Nghe đồn Long Khoa Đa bị đ.á.n.h đến mức căn bản không đứng dậy nổi, phải có người khiêng đi cơ mà!
Hiện tại nàng hoàn toàn không lo lắng việc Na Bố Kỳ sau khi gả đi sẽ bị bắt nạt nữa. Nàng ta không đi bắt nạt người khác thì thôi, có khi lại còn đang ngày đêm mong ngóng đối phương kiếm chuyện để có cớ ra tay ấy chứ?
Vớ phải một cô Phúc tấn như thế, sau này mấy nàng Tứ Nhi, Ngũ Nhi, Lục Nhi gì đó có xuất hiện chắc chắn cũng không phải đối thủ của nàng ta.
Long Khoa Đa lúc này thực sự cảm thấy tương lai của mình là một mảng tối tăm. Càng gần ngày cưới, hắn càng hoảng sợ.
Trận đòn trong cung lần trước khiến hắn mất hai ngày mới lết dậy nổi. Nhưng ngày cưới sắp đến gần, cứ nghĩ đến việc phải sống chung dưới một mái nhà với người đàn bà điên đó, hắn sợ hãi đến mức không muốn về nhà. Nhìn thấy đồ trang hoàng màu đỏ là hắn cảm thấy khó thở.
Trong lúc đi lang thang bên ngoài, nghe thấy tiếng ồn ào cãi vã, hắn nhịn không được bước tới nhà cữu cữu (ông cậu). Nhìn biểu muội đang bị người ta xem mắt (tương xem việc hôn nhân), hắn lập tức rơi nước mắt.
Đã từng có một cô biểu muội ôn nhu hiền thục xuất hiện trong đời hắn, nhưng hắn không biết trân trọng. Nay hắn lại bị ép phải trói buộc với một con cọp cái. Trên đời này quả thực không ai bi t.h.ả.m hơn hắn.
“Đồng Giai thiếu gia, sao ngài không vào trong?” Giữa lúc hắn đang than thân trách phận, bên tai chợt truyền đến một giọng nói dịu dàng.
Long Khoa Đa quay đầu nhìn, tức thì ngẩn ngơ.
Nữ t.ử trước mặt đôi mắt đưa tình, liếc nhìn rạng rỡ, làn da trắng như tuyết, nụ cười kiều diễm...
Long Khoa Đa tức khắc có chút cà lăm. Nữ t.ử này thật sự hệt như... người trong mộng của hắn.
“Nàng đã gả chồng rồi sao?” Khi ánh mắt chạm đến kiểu tóc b.úi của phụ nữ có chồng, cổ họng Long Khoa Đa nghẹn lại, hắn cất tiếng thở dài.
“Với dung mạo và thân phận như thiếp, sao dám nói là gả chồng? Chẳng qua chỉ là một món đồ chơi mặc người ta đùa bỡn mà thôi!” Nụ cười trên mặt nữ t.ử không đổi, buông lời tự giễu.
Không hiểu sao, nàng ấy cười rất rạng rỡ và thỏa mãn, nhưng Long Khoa Đa lại nhìn thấu được sự bi thương giấu kín trong lòng nàng. Thấy vạt áo nàng ấy bị vướng đứt chỉ, gấu váy lấm lem bùn đất, hắn lại không kìm được nỗi xót xa.
“Đồng Giai thiếu gia, ngài đến rồi, mau vào, mau vào thôi!” Đúng lúc này, hạ nhân của phủ Hách Xá Lí nhìn thấy Long Khoa Đa liền bước ra đon đả chào hỏi.
Long Khoa Đa còn chưa kịp mở miệng, tên hạ nhân kia đã nhìn thấy nữ t.ử. Khuôn mặt hắn ta lập tức hiện lên vẻ chán ghét không che giấu, thô lỗ quát: “Đồ không biết quy củ! Hôm nay là ngày gì mà ngươi dám mò ra đây xem náo nhiệt hả?”
Lão gia không biết tìm đâu ra cái thứ bẩn thỉu này, vậy mà dám lượn lờ trước mặt tiểu thư. Rõ ràng đã nhốt vào chuồng ngựa rồi mà vẫn còn chạy ra được.
Nói xong, tên đó định tiến lên tóm nàng ta lại.
Long Khoa Đa lập tức tung cước đá văng tên hạ nhân, che chở nữ t.ử ở phía sau lưng, quát: “Hỗn xược! Trước mặt gia mà cũng dám hành hung người khác sao?”
Nói xong liền kéo người phụ nữ đó nghênh ngang rời đi.
Tên hạ nhân bị đá thấy Long Khoa Đa bỏ đi thì không dám hé răng cản lại, bởi hắn biết lão gia rất coi trọng người cháu ngoại này.
“Cái tên khốn kiếp ở Nhị phòng! Tuệ tỷ nhi đang xem mắt với người ta, hắn lại gào lên cái gì mà thị thiếp bỏ trốn, nằng nặc đòi ra ngoài tìm, tức c·h·ế·t đi được!” Lúc tiến cung thăm Minh Huyên, Qua Nhĩ Giai thị bực dọc kể lại chuyện này.
Vì Nhị phòng làm ầm ĩ quá mức, trong nhà bảo bà ta tiến cung báo một tiếng, chỉ sợ bị người ta dâng tấu vạch tội, ảnh hưởng đến những người trong cung.
Lão gia Nhị phòng xưa nay vốn không đứng đắn, nhưng Minh Huyên không ngờ ông ta có thể làm chuyện hoang đường đến mức này. Cư nhiên dám làm ầm ĩ ngay trong ngày con gái xem mắt.
Thư Sách
Minh Huyên vội hỏi: “Tuệ tỷ nhi không sao chứ ạ? Sao người đó lại bỏ trốn được? Không có khế ước bán thân sao?”
“Ai mà biết được! Tóm lại là a mã của con và tam thúc đều chạy qua đó mắng cho ông ta một trận té tát. Phải biết lần này người làm mai mối là nhị tẩu của tam thúc con đấy.” Qua Nhĩ Giai thị lắc đầu, thở dài.
Nói xong bà ta lại tức giận bất bình: “Vì nể mặt tam thúc con nên hôn sự này mới thành. Tam thúc con bảo sau này Tuệ tỷ nhi cũng như cô nương trong nhà ông ấy, còn trích ra một phần của hồi môn để bù đắp.”
“Đều là tỷ muội trong tộc, cũng là việc nên làm thôi.”
Sau khi Minh Huyên nghiêm túc tìm hiểu về nhân phẩm nhà trai, liền sai người vào kho lấy một cặp vòng tay đựng trong hộp trang sức, nhờ Qua Nhĩ Giai thị mang về thêm vào của hồi môn cho Tuệ tỷ nhi.
“Chỉ mong ông ta đừng làm loạn nữa.” Qua Nhĩ Giai thị nhận lấy chiếc hộp, thở dài: “Cứ Tứ Nhi, Ngũ Nhi gào thét ầm ĩ cả một con phố, thanh danh trong nhà thật sự sẽ bị liên lụy mất.”
Minh Huyên vừa định bảo nếu không được thì cứ nhốt ông ta lại, đừng cho ra ngoài mất mặt, thì thình lình nghe được cái tên "Tứ Nhi", nàng tức khắc há hốc mồm.
Vị tiểu thiếp bỏ trốn kia... chẳng lẽ chính là Lý Tứ Nhi đại danh đỉnh đỉnh trong truyền thuyết đó sao?