Nhưng dì ở trong hậu cung cũng chẳng giàu có gì. Nghĩ đến việc Ý phi có thể tùy tiện xuất ra hai ngàn lượng vàng, Dận Nhưng lại một lần nữa cảm nhận được khoảng cách quá đỗi to lớn giữa người với người.
"Sao thế?" Minh Huyên thấy tiểu gia hỏa đột nhiên ôm chầm lấy mình bèn khom lưng bế cậu bé lên, mỉm cười hỏi.
Dận Nhưng lắc đầu, nhìn Minh Huyên nói: "Cô muốn sau này dì sẽ trở thành người giàu có nhất trong cung, không cần phải hâm mộ người khác." *(Chú thích: Cô là tiếng tự xưng của Thái t.ử).*
"Không cần đâu!" Minh Huyên cụng nhẹ trán vào trán cậu bé, nhìn thẳng vào mắt cậu, cười đáp: "Ta mới không thèm làm người giàu có nhất, bạc đủ tiêu là tốt rồi."
Minh Huyên tuy có lý tưởng và mục tiêu to lớn, nhưng nàng lại chẳng hề muốn làm người giàu có nhất để rồi trở thành "chim đầu đàn" bị kẻ khác dòm ngó, ghen ghét.
"Vậy dì muốn có bao nhiêu mới đủ tiêu?" Dận Nhưng tò mò hỏi.
Minh Huyên trầm tư một lát. Dựa theo số bạc tiết kiệm được hiện giờ, cộng thêm khoản cung phụng mỗi năm từ phủ Hách Xá Lí, chờ đến lúc Thái t.ử bị phế, dường như số tiền đó hoàn toàn không thành vấn đề để nàng dưỡng lão. Nhưng mà...
Nhìn con "thú nuốt vàng" trong lòng mình, Minh Huyên bi ai nhận ra rằng, số bạc của nàng dùng để nuôi nấng cậu bé có vẻ vô cùng eo hẹp.
Nếu thực sự đi đến bước đường đó, nàng cũng không muốn làm giảm đi mức sống của đứa trẻ này.
Đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của tiểu gia hỏa, Minh Huyên kiên định nói: "Số tiền dành dụm hiện tại đã đủ rồi."
Dận Nhưng vẫn có chút nghi hoặc hỏi lại: "Thật sự đủ rồi sao? Có thể ngày nào cũng ăn Phật Nhảy Tường không?"
Minh Huyên nghe vậy liền cười phá lên, đáp: "Thứ đó thỉnh thoảng ăn một lần là được rồi, làm sao có thể ngày nào cũng ăn? Hoàng a mã của con cũng chẳng xa xỉ đến mức đó đâu, có được không hả?"
Dận Nhưng thở dài, lầm bầm: "Nói cũng phải, đến gà con Cô còn chẳng muốn ngày nào cũng ăn." Nếu nhất định phải ăn, xin hãy cho cậu loại ba văn tiền hai cái (ý nói kẹo đường tạo hình con gà).
Minh Huyên vỗ vỗ lưng cậu bé. Nói thật, nàng mơ hồ cũng cảm nhận được dụng ý của Khang Hi, điều ngài ấy mưu cầu hiện tại chính là một chữ "Ổn". Nếu không thì tại sao phải sắp xếp cho Tào Dần đi xuống phía nam xong xuôi rồi mới tìm cơ hội xử lý Ngụy Châu? Chẳng phải là vì muốn ổn định gia tộc họ Tào hay sao?
"Hoàng a mã bảo hiện tại trong triều không phải ai cũng nghe lời người. Tướng quân ở bên ngoài có thể không tuân theo quân lệnh, đ.á.n.h giặc lại hao tốn rất lớn. Nhưng không phải ai cũng muốn đ.á.n.h giặc cho mau xong. Chính vì thế, có một số việc bắt buộc phải gác lại, làm Hoàng đế cũng chẳng dễ dàng gì." Dận Nhưng vòng tay ôm cổ Minh Huyên, thở dài thườn thượt.
Đây cũng là thắc mắc từ rất lâu nên Hoàng a mã mới kể cho cậu nghe. Những chuyện này khiến Dận Nhưng vô cùng bối rối, chỉ đành lặng lẽ tâm sự với dì.
Cậu vốn cho rằng Hoàng a mã là người lợi hại nhất thiên hạ. Thế nhưng hiện tại cậu lại phát hiện ra, cho dù Hoàng a mã có lợi hại đến đâu, là Hoàng đế đi chăng nữa thì vẫn có rất nhiều phiền não, vẫn có quá nhiều kẻ không thực lòng nghe theo mệnh lệnh của ngài.
Thậm chí ngài còn phải chu toàn, giả lả với những kẻ mà trong thâm tâm ngài vô cùng chán ghét.
Minh Huyên nhẹ nhàng vỗ lưng cậu bé. Vấn đề này đối với một đứa trẻ quả thực quá mức thâm trầm. Nàng chỉ ôm lấy cậu, nhẹ giọng phụ họa: "Đúng vậy, làm một vị Hoàng đế tốt thực sự rất khó. Nhưng một vị Hoàng đế tốt lại là phúc phần của bách tính trong thiên hạ."
"Hoàng a mã của Cô là một vị Hoàng đế tốt." Dận Nhưng đột nhiên khẳng định chắc nịch.
Minh Huyên gật đầu, ôm c.h.ặ.t Dận Nhưng vào lòng hùa theo: "Đúng đúng đúng!"
Trên con đường trưởng thành của một đứa trẻ có rất nhiều phiền não, Minh Huyên không có khả năng giải quyết giúp cậu từng việc một, mà nói thật thì nàng cũng chẳng giải quyết nổi. Nàng chỉ có thể lắng nghe nỗi muộn phiền của cậu, ban cho sự an ủi, còn lại thì tự bản thân cậu phải vượt qua.
Dận Nhưng gục đầu vào hõm cổ Minh Huyên, nũng nịu đòi nàng kể chuyện cổ tích cho mình nghe.
Minh Huyên ngước nhìn những vì sao trên bầu trời, thuận miệng kể cho cậu bé nghe câu chuyện Ngưu Lang Chức Nữ.
"Tiên nữ cũng thật là bất cẩn, sao có thể tùy tiện tắm rửa dưới sông như thế chứ? Chẳng thùy mị nết na chút nào." Câu chuyện chỉ vừa mới bắt đầu, Dận Nhưng đã thẳng thắn nhận xét.
Minh Huyên tức khắc có chút nghẹn họng. Đứa nhỏ này không còn dễ bị lừa gạt như năm ngoái nữa rồi.
Dận Nhưng nghe chuyện đang dở dang nên giục Minh Huyên kể tiếp. Suốt nửa chừng cậu bé quả thực không hề ngắt lời, thế nhưng vừa kể xong thì cậu lại bắt đầu màn bình luận.
"Tắm rửa thì cũng thôi đi, tại sao lại phải gả cho cái tên đăng đồ t.ử (kẻ háo sắc) đó chứ?" Dận Nhưng thở dài nói: "Đây chính là căn bệnh 'não úng thủy' mà dì hay nói đúng không?"
"Thiên Đế cũng chẳng thông minh cho lắm, so với Hoàng a mã quả thực kém xa!"
"Vương Mẫu lại càng ngu ngốc, bên cạnh Chức Nữ vậy mà không có lấy một người hầu hạ, chuyện này chẳng phải nói xằng nói bậy sao? Tam tỷ tỷ chỉ là công chúa chốn nhân gian mà bên cạnh lúc nào cũng có ít nhất bảy tám người đi theo không rời nửa bước."
"Mấy vị tỷ tỷ mà dám bỏ trốn theo trai, Hoàng a mã chắc chắn sẽ bắt các tỷ ấy xuống bầu bạn cùng Trường Sinh ngay lập tức."
...
Nghe Tiểu Thái t.ử tuôn một tràng oán thán, Minh Huyên khóc không ra nước mắt. Cậu bé đã không còn là đứa trẻ chỉ nghe chuyện Nữ Oa nặn ra con người là có thể dễ dàng bị lừa gạt như năm ngoái nữa rồi.
Tuổi thơ của những đứa trẻ có cả IQ lẫn EQ đều cao hóa ra lại ngắn ngủi đến vậy sao?
Minh Huyên hơi ngẩn ngơ, thở dài đáp: "Đây chỉ là truyện cổ tích do nhân dân lao động thời xưa tưởng tượng ra thôi. Nếu không thì tại sao con gái của Thiên Đế lại còn phải đi dệt vải chứ? Đó chỉ là nơi ký thác những mong ước tốt đẹp, cần gì phải miệt mài suy xét đến cùng?"
Dận Nhưng ngẫm lại cũng thấy có lý, liền bảo: "Dì kể cho Cô nghe một câu chuyện khác đi!"
Thế là Minh Huyên đành kể cho cậu nghe câu chuyện về Hoa Mộc Lan, còn ngâm luôn cả bài *Mộc Lan Từ* cho cậu nghe nữa.
"Người này phỏng chừng đặc biệt xấu xí, nên mới có thể tòng quân bao nhiêu năm như thế mà không hề bị phát hiện ra nhỉ?" Dận Nhưng cảm thán.
Minh Huyên trực tiếp thả cậu bé xuống đất. Cái đầu nhỏ này suy nghĩ đã trưởng thành đến mức này rồi, chắc cũng không cần nàng phải bế ôm vỗ về nữa đâu nhỉ?
Vì thế nàng cúi đầu nhìn cậu bé, nghiêm túc nói: "Điện hạ đã lớn rồi, sau này ta không thể bế con được nữa. Ta già rồi, ôm không nổi nữa đâu!"
Dận Nhưng chớp chớp mắt, vươn tay xoa bóp cánh tay cho Minh Huyên, quan tâm hỏi: "Dì thấy đỡ hơn chút nào chưa? Bắt đầu từ ngày mai Cô sẽ ăn ít đi nửa bát cơm, được không?"
Minh Huyên vươn tay xoa bung bết mái tóc trên đầu cậu bé. Nàng không tin bản thân mình lại không trị nổi một tiểu gia hỏa như thế này.
Nàng quyết định kể một câu chuyện mà bất cứ đứa trẻ nào cũng không thể kháng cự: Câu chuyện về Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không.
Một câu chuyện mới mẻ mang đậm màu sắc thần thoại kỳ ảo, Dận Nhưng quả nhiên vừa nghe đã thích mê.
Truyện về Tôn Ngộ Không Khang Hi cũng từng đọc qua, thế nên khi con trai có chỗ nào thắc mắc ngài cũng có thể giải đáp được, chỉ là...
Hiền phi moi đâu ra nhiều lời thoại sinh động như vậy? Lại còn tự mình phối thêm mấy đoạn nhạc nhỏ hát theo nữa chứ?
Khi nghe con trai chê mình kể chuyện không hay bằng dì, trái tim của một người cha hiền từ như Khang Hi cảm thấy bị tổn thương sâu sắc, không cách nào bù đắp nổi.
"Nếu trẫm kể không hay, vậy con kể cho trẫm nghe đi!" Khang Hi hừ lạnh một tiếng, nằm xuống nhắm mắt lại, không hề có gánh nặng tâm lý mà sai con trai kể chuyện ngược lại cho mình nghe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dận Nhưng lắc lư cái đầu nhỏ, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Hoàng a mã, bắt đầu kể chuyện và hát nghêu ngao mấy điệu nhạc cho ngài nghe.
"Hầu ca, Hầu ca, huynh thật ghê gớm..."
Lương Cửu Công tựa người vào tường, khẽ nhắm mắt, trên môi cũng nở một nụ cười tủm tỉm.
Từ sau khi mối đe dọa lớn nhất là Ngụy Châu bị Hoàng thượng xử lý, tâm trạng của Lương Cửu Công luôn rất tốt. Ông ta có ấn tượng vô cùng tốt với Tiểu Thái t.ử và Tam công chúa, tất nhiên là bao gồm cả Vĩnh Thọ Cung đứng đằng sau Thái t.ử nữa.
Bị con trai hát ám ảnh bài "Hầu ca" một lúc lâu, ngày hôm sau lúc thiết triều, trong đầu Khang Hi chỉ toàn là hình ảnh con khỉ đá Tôn Ngộ Không. Ngài phải lắc lắc đầu để xua con khỉ đó ra khỏi tâm trí, sau đó mới phóng tầm mắt nhìn các quan viên đang đứng chầu bên dưới.
Cơ mà nhìn đi nhìn lại thế nào, ngài cũng thấy từng người một trông hệt như đám quan viên Thiên Đình vô dụng trong truyện.
Dận Nhưng cực kỳ thích câu chuyện về Tôn Ngộ Không. Minh Huyên bèn sai người tìm một quyển sách gốc mang tới, mỗi ngày nàng đọc qua một đoạn, sau đó tự sắp xếp lại ngôn từ rồi kể lại cho cậu bé nghe một cách sinh động.
Liên tiếp mấy ngày liền, cứ tan học là Dận Nhưng lại ba chân bốn cẳng chạy về để nghe kể chuyện. Nhìn dáng vẻ say mê của tiểu gia hỏa, Minh Huyên lại một lần nữa tìm thấy cảm giác thành tựu.
Tới ngày Na Bố Kỳ lại mặt sau chín ngày tân hôn, Minh Huyên thấy giữa hai hàng lông mày của nàng ta không có vẻ gì u uất buồn bực thì mới yên tâm hỏi han về cuộc sống sau khi cưới.
"Tỷ tỷ nói không sai chút nào, bà mẹ chồng kia của ta quả thật không phải là người dễ nói chuyện." Nhận được sự quan tâm của Minh Huyên, Na Bố Kỳ cũng không giấu giếm, nói thẳng tưng.
Khoan bàn tới chuyện đêm động phòng, chỉ tính riêng ngày thứ hai sau khi thành hôn, lúc bái kiến mẹ chồng, Na Bố Kỳ bằng vốn tiếng Mãn bập bẹ của mình đã dễ dàng nhận ra được từ giọng điệu lải nhải của bà ta sự thiên vị và dung túng tột cùng dành cho con trai.
Tuy nhiên Na Bố Kỳ cứ giả vờ như nghe không hiểu, đến bữa cứ ăn, khát nước thì uống, chẳng thèm để tâm.
Làm xong các lễ nghĩa cần thiết, nàng ta liền dùng tiếng Mông Cổ nói chuyện với Long Khoa Đa, bắt hắn phải dịch lại từng lời ngạch nương hắn nói cho mình nghe.
Long Khoa Đa đời nào dám dịch sát nghĩa thực tế chứ? Nghe hắn vắt óc tìm đủ mọi từ ngữ để khen ngợi mình, tâm trạng Na Bố Kỳ cũng khá là thoải mái.
Mẹ con bọn họ cứ tưởng nàng ta nghe không hiểu nên chẳng hề kiêng dè, nói bóng nói gió không ít. Na Bố Kỳ nghe rành rành việc bà mẹ chồng hứa sẽ đón ả tiện nhân kia từ chỗ nàng ta về phủ.
Thể diện ở đâu chứ? Mình đã bỏ ra cả đống vàng ròng để mua ả ta về, trừ phi Long Khoa Đa đền lại cho mình gấp trăm gấp ngàn lần, thì mình mới thả người nhé! Bằng không thì đừng có nằm mơ!
"Sau đó ta nói thẳng luôn khế bán thân của ả phụ nữ kia đang nằm trong tay đại ca ta, xúi Long Khoa Đa tự đi mà đòi. Nhưng hắn đâu có dám." Na Bố Kỳ khinh khỉnh nói: "Uổng công ta còn trông chờ hắn sẽ vì người tình mà 'đến ch·ết không phai', làm ầm ĩ với ta một trận cơ đấy! Kết quả chỉ là một tên thỏ đế nhu nhược."
Minh Huyên lại hỏi xem Lý Tứ Nhi có an phận không?
Na Bố Kỳ trả lời: "Ả ta có an phận hay không thì ta không rõ, ta chỉ biết ngày nào ả hát hầu ta nghe cũng rất lọt tai."
Lý Tứ Nhi xuất thân từ phường tuồng. Biết Na Bố Kỳ thích nghe mấy điệu dân ca Mông Cổ, ả ta vì không muốn phải làm việc chân tay cực nhọc nên đã dốc toàn bộ tâm huyết để học hát. Nể tình chất giọng của ả cũng không tệ, Na Bố Kỳ liền bắt ả ngày nào cũng phải hát cho mình nghe.
Còn việc mỗi lần Lý Tứ Nhi cất giọng hát thì y như rằng tên Long Khoa Đa không mời mà tới, Na Bố Kỳ hoàn toàn không bận tâm. Cứ để cho hắn ta nhìn thèm thuồng mà không chạm vào được mới sướng.
"Ta cảm thấy dường như mình đã tìm ra được một con đường phát tài rồi." Na Bố Kỳ đột nhiên nói với Minh Huyên. Sau khi cưới, Long Khoa Đa quá hèn nhát, nàng ta chẳng tìm được cơ hội nào để tẩn hắn một trận. Nhưng thế không có nghĩa là hết cách kiếm chuyện.
Minh Huyên nghi hoặc nhìn Na Bố Kỳ, bụng bảo dạ nếu kế hoạch này khả thi thì mình cũng phải góp cổ phần vào mới được.
"Ta quyết định rồi, sau này Long Khoa Đa cứ liếc nhìn Lý thị một cái là phải nộp cho ta một thỏi vàng." Na Bố Kỳ hưng phấn tuyên bố.
Vụ làm ăn này xem ra chẳng liên quan gì đến mình rồi. Minh Huyên ưu thương suy nghĩ, người ta là phú bà thì người ta có quyền thôi.
Tiễn Na Bố Kỳ về xong, Thái hoàng thái hậu liền cho gọi Minh Huyên tới, thông báo một chuyện trọng đại.
Bảo Thanh a ca (tức Đại a ca Dận Thì) sắp sửa hồi cung.
Ngày 28 tháng 11 là sinh nhật tròn sáu tuổi của Bảo Thanh. Tròn sáu tuổi tức là đã cứng cáp, Khang Hi quyết định đón con trai về.
"Trước đây trong cung chỉ có một mình Bảo Thành, nó lại là Thái t.ử. Hiện giờ Bảo Thanh sắp về, ngươi biết nên làm thế nào rồi chứ?" Thái hoàng thái hậu nhìn Minh Huyên, nghiêm giọng hỏi.
Minh Huyên gật gật đầu, cẩn trọng đáp: "Tuy Thái t.ử có địa vị tôn quý, nhưng Bảo Thanh a ca cũng là hoàng t.ử do Hoàng thượng sinh ra."
Chuyện Bảo Thanh ca ca sắp về cung, thực ra Dận Nhưng là người biết sớm nhất, bởi Hoàng a mã căn bản không hề giấu giếm cậu. Dận Nhưng thậm chí còn biết, sau khi Bảo Thanh ca ca hồi cung sẽ tạm thời học chung với cậu một tháng, cho đến khi Hoàng a mã tuyển chọn xong phu t.ử riêng cho ca ca vào năm sau.
"Huynh ấy tuy là huynh trưởng, nhưng con lại là Thái t.ử. Con không được ỷ thế h.i.ế.p người, nhưng cũng không được để người ta bắt nạt." Minh Huyên nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ rặn ra được một câu dặn dò sáo rỗng như vậy.
Dận Nhưng ra sức gật đầu, cậu biết ngay là dì luôn quan tâm đến cậu nhất mà.
Ý định đón con trai về đã nhen nhóm trong đầu Khang Hi không phải ngày một ngày hai. Điều duy nhất ngài lo lắng là hai đứa nhỏ không thể hòa thuận chung sống.
Thế nhưng...
Ngàn vạn lần không ngờ tới, người không thể hòa hợp với Bảo Thanh lại chính là cô con gái rượu của ngài?
"Hoàng thượng, không xong rồi, Tam công chúa và Bảo Thanh a ca đ.á.n.h nhau rồi!"
"Hoàng thượng, nguy to rồi, Bảo Thanh a ca giật mất Gậy Như Ý của Tam công chúa, chọc công chúa tức khóc ầm ĩ!"
"Hoàng thượng, không xong rồi..."
...
Thư Sách
Khang Hi lúc này trong đầu có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng tất cả chỉ hội tụ lại thành đúng một câu nói kinh điển: *"Hầu ca, không xong rồi, Sư phụ bị yêu quái bắt đi rồi!"*