Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn

Chương 88: Rơi xuống nước



Thấy Minh Huyên gật đầu, Lương Cửu Công liền đưa túi tiền bên hông qua.

Minh Huyên vừa chạm tay đã thấy nặng trĩu, nghĩ ngợi một hồi nàng lại trả về, bảo: “Lương công công cầm giúp ta trước đi, lúc nào thiếu ta lại mượn sau!”

Cái thân hình yếu đuối này của nàng làm sao gánh nổi sức nặng ấy chứ? Hiển nhiên là không thể rồi.

“Lương công công, ông có quen ai ở ngoài cung để mượn bạc không?” Minh Huyên tuy không thích nơi đông người, nhưng khó khăn lắm mới có dịp ra ngoài, chẳng biết bao giờ mới có lần sau, nàng nghĩ ngợi ngộ nhỡ nhìn trúng thứ gì mình thích thì không nên bỏ lỡ.

Thư Sách

Rốt cuộc, nói một cách thực tế, nếu không tính đến chuyện để dành tiền dưỡng già, nàng cũng không đến nỗi nghèo, thỉnh thoảng xa xỉ một chút cũng chẳng sao.

Lương Cửu Công liếc nhìn khuôn mặt đang trầm xuống của Khang Hi, nhỏ giọng đáp: “Không có ạ.”

Nói xong, ông lại nháy mắt với Minh Huyên: “Nương nương yên tâm, Hoàng thượng sẽ không để người phải nhìn món đồ mình thích mà không mua được đâu.”

Minh Huyên dù gật đầu nhưng nhìn túi tiền đầy đồng xu, nàng thật sự chẳng yên tâm về sức mua của nó chút nào. Chỗ tiền này thì làm được gì? Vào t.ửu lầu đ.á.n.h chén một bữa chắc còn không đủ no.

“Bảo Thành có bạc, đều cho dì hết.” Dận Nhưng một tay nắm tay Hoàng a mã, một tay quay đầu nói với Minh Huyên.

Minh Huyên lập tức cười đáp: “Không cần đâu, dì cũng không định mua gì nhiều.”

Khang Hi hừ lạnh một tiếng, sải bước kéo con trai đi nhanh hơn, Dận Nhưng phải chạy lạch bạch mới theo kịp Hoàng a mã.

Minh Huyên chỉ còn cách vội vàng đuổi theo. Cái túi tiền nặng trịch cứ lắc qua lắc lại, đập vào đùi nàng đau điếng, khiến nàng chỉ còn cách thành kính nâng nó trong lòng bàn tay.

Hay là làm một cái ba lô đeo vai nhỉ? Minh Huyên ôm túi tiền, chợt thấy hoài niệm những chiếc cặp sách to đùng ngày xưa. Chỉ cần đeo lên vai, chút trọng lượng của mấy đồng tiền này có đáng là bao?

Kết tinh trí tuệ nhân loại cộng thêm một cái ba lô, quả thực là "vị thần" vĩnh cửu của những chuyến du lịch! Tiểu gia hỏa thích ra ngoài chơi như vậy, có lẽ nàng nên làm cho cậu một cái, chẳng biết có nên thêu thêm một ngôi sao nhỏ không?

Khang Hi đi được một lát, cảm nhận được sức kéo từ phía sau của con trai ngày càng nặng, quay đầu lại mới thấy mặt thằng bé đã đỏ bừng vì cố sức. Khóe mắt ngài liếc thấy Minh Huyên đang cẩn thận nâng túi tiền, lòng ngài bỗng mềm lại, vẻ mặt cũng dịu dàng hơn.

“Hôm nay chúng ta đi xem đua thuyền rồng.” Khang Hi đợi Minh Huyên đuổi kịp rồi mới khẽ nói: “Muốn đi Lưu Ly Xưởng thì để lần sau vậy! Chỗ đó phải đi sớm, giờ mới xuất phát thì hơi muộn rồi.”

Còn có lần sau sao?

Trong lòng Minh Huyên thầm kháng cự, nàng còn cảm thấy người đàn ông trước mặt đang ngầm mỉa mai nàng lề mề lúc ra cửa. Nàng bèn từ chối: “Chuyện này... e là không nên lắm đâu ạ?”

Dận Nhưng hưng phấn hỏi: “Lưu Ly Xưởng là nơi thế nào ạ?”

“Sĩ t.ử đi thi thường tập trung ở đó. Nơi ấy có nhiều giấy mực, đồ cổ, thư họa và cả những món đồ Tây dương mới lạ. Sau này a mã sẽ dẫn các con... dẫn mọi người qua đó xem.” Khang Hi cúi xuống nhìn con trai bảo bối, thấy gương mặt thằng bé vàng vọt lại còn đỏ ửng vì phấn trang điểm, ngài không nỡ nhìn thẳng, đành quay mặt đi chỗ khác nhỏ giọng đáp.

Dận Nhưng reo lên thích thú: “Hay quá, hay quá! Cô... con muốn đi.”

Được đi chơi cùng dì và Hoàng a mã, cậu vui lắm! Đi đâu cậu cũng bằng lòng hết.

Ý kiến của Minh Huyên chẳng ai bận tâm, chỉ có Lương Cửu Công liếc nhìn nàng một cái rồi cúi đầu im lặng.

Mùng hai tháng Hai, ngày rồng ngẩng đầu. Vì đang trong thân phận nha hoàn nên nàng chẳng cần phải giữ kẽ như các tiểu cách cách hay phu nhân tình cờ bắt gặp trên đường.

Minh Huyên mua bánh nướng ven đường, vừa ăn vừa nói với Dận Nhưng: “Người ngoài cung biết chơi thật đấy, dì cứ tưởng chỉ Tết Đoan Ngọ mới đua thuyền rồng, sao mùng hai tháng Hai đã có rồi?”

Lúc này Dận Nhưng đã buông tay Khang Hi để sáp lại gần Minh Huyên. Vấn đề này cậu không rõ nên đành cầu cứu: “A mã!”

Khi Dận Nhưng lại gần, Minh Huyên liền tiện tay mua một sợi dây thừng ven đường, buộc eo hai người lại với nhau để phòng lúc lạc mất.

Khang Hi quay đầu lại, thấy hai người bị sợi dây nối liền, khóe miệng giật giật, giải thích: “Bị bí bách cả một mùa đông rồi, mọi người cũng muốn ra ngoài cho thoải mái tâm hồn.”

Dận Nhưng gật gật đầu, ngẩng mặt há miệng, Minh Huyên liền tiện tay nhét một miếng bánh vào miệng cậu. Cậu vừa nhai vừa đúc kết: “Thế chắc chắn là do nhàn rỗi quá rồi.”

“Sâu sắc đấy!” Minh Huyên giơ ngón tay cái với Dận Nhưng, cười nói: “Thiếu gia, cách giải thích của người quả thực chỉ có một chữ: Tuyệt!”

Dận Nhưng nhướng mày ăn bánh, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

“Mười sáu, mười bảy tuổi đang độ xuân thì, không lo đọc sách luyện võ, không nghĩ chuyện báo đáp triều đình, suốt ngày chỉ mải mê chơi bời, chẳng phải là nhàn quá thì là gì?” Khang Hi bĩu môi bồi thêm một câu.

Minh Huyên không đáp, lẳng lặng ăn nốt miếng bánh trong tay, rồi thấy bên cạnh có một cô bé bán khăn tay. Thêu thùa tuy bình thường nhưng được cái sạch sẽ, nàng bèn mua mấy chiếc.

Khang Hi còn đang đợi nàng khen ngợi mình cơ đấy, ai ngờ lại thấy nàng cùng con trai đứng chọn khăn tay ven đường. Ngài chỉ biết thở dài lắc đầu.

Mua khăn xong, Minh Huyên thấy một ông lão bán cam, nàng lại mua thêm mấy quả, chia cho mỗi người một quả. Khang Hi cầm quả cam to nhất, nặng nhất và mọng nước nhất, nhìn nàng hớn hở ríu rít bên cạnh Dận Nhưng, ngài khẽ mỉm cười nhưng không nói gì.

“Hay quá, cuối cùng cũng tiêu gần hết rồi, nặng ch·ết ta mất. Cái túi tiền cứ lắc qua lắc lại đập vào chân đau hết cả người.” Sau khi mua đống cam, sức nặng của túi tiền vơi đi hẳn, Minh Huyên cười nói với Dận Nhưng.

Dận Nhưng sờ hai cái túi tiền lớn lủng lẳng bên eo mình, cảm thấy dì nói cũng có lý, nặng thế này nhỡ đâu khiến cậu không cao lên được thì khổ. Dì từng dặn trẻ con không được mang vác vật nặng mà.

Sau đó hai người ríu rít bàn cách tiêu nốt chỗ tiền còn lại. Minh Huyên thấy một cửa hàng trang sức gần đó, bèn xúi Dận Nhưng mua cho nàng một chiếc vòng bạc.

Dận Nhưng dĩ nhiên không phản đối. Thế là hai người lượn lờ trong cửa hàng, mua hai chiếc vòng bạc không họa tiết nhưng kiểu dáng y hệt nhau, một lớn một nhỏ, cùng một cái miếng bạc đeo thắt lưng nặng trịch.

“A mã đối với con đúng là chân ái thật, cho con nhiều bạc thế...” Hai cái túi của Dận Nhưng đầy ắp tiền đồng lẫn bạc vụn. Sau khi mua hai chiếc vòng, tiền vẫn còn dư, thế là họ mua thêm một miếng bạc đeo eo tuy chế tác bình thường nhưng phân lượng rất đủ. Lúc này mới tiêu được quá nửa chỗ tiền trong túi.

Mua vòng bạc giống hệt của dì, chỉ khác kích cỡ, trong lòng Dận Nhưng vô cùng phấn khích.

Con trai ra ngoài còn biết mua quà cho mình, dù chỉ là cái miếng bạc đeo eo? Khang Hi bị một cô nương vây quanh ngay trước cửa tiệm nhưng vẫn rất vui vẻ đeo ngay món quà đó vào hông.

“Ngươi có con trai rồi sao?” Người đang bám lấy Khang Hi là một tiểu cách cách trông khá quý khí, nhìn đôi giày da dưới chân là biết con em nhà Mãn tộc.

Lúc nãy vừa ra khỏi cửa tiệm, cô nàng suýt đ.â.m sầm vào Khang Hi, thấy ngài tuấn tú nên mới lân la bắt chuyện. Giờ thấy Dận Nhưng gọi ngài là a mã, cô nàng trông có vẻ bị đả kích dữ dội.

Khang Hi tuy chẳng coi trọng vẻ ngoài của cô bé này, nhưng cảm giác được người khác bắt chuyện khi ra ngoài cũng không tệ, dù sao đây cũng là lần đầu tiên trong đời ngài trải nghiệm. Ngài mỉm cười ôn hòa đáp: “Đây đúng là ái t.ử của ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu cách cách hừ một tiếng, quay người bỏ đi thẳng.

Khang Hi xoa xoa cằm, cười đầy vẻ thâm sâu khó lường. Còn Minh Huyên nhìn nụ cười đó chỉ thấy có phần... đáng khinh, cô bé kia nhìn qua cùng lắm mới mười bốn, mười lăm tuổi thôi mà.

Cuộc đua thuyền rồng mùng hai tháng Hai tuy không hoành tráng như Tết Đoan Ngọ, nhưng hai bên bờ sông vẫn tấp nập người xem. Nhìn những nam nhi Bát Kỳ khí thế hừng hực trên mặt hồ, tâm trạng Khang Hi khá tốt. Với ngài, loại hình giải trí này vẫn dễ chấp nhận hơn là mấy trò chọi gà, khoe chim cảnh.

Minh Huyên đứng một bên lại cảm thấy không thoải mái cho lắm, chỉ vì... người quá đông. Tiếng trống, tiếng hô khẩu hiệu, tiếng hò reo... đan xen vào nhau giữa đám đông chen chúc khiến nàng thấy ngột ngạt, nhưng nàng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Dận Nhưng không buông.

“Dì không khỏe sao?” Dận Nhưng lập tức nhận ra điểm bất thường của nàng, lo lắng hỏi.

Minh Huyên gật đầu. Sau khi hỏi và biết Dận Nhưng cũng không còn mấy hứng thú, nàng sai người báo với Khang Hi rằng họ sẽ sang quán trà phía sau nghỉ ngơi một lát.

Có lẽ vì diện mạo của Minh Huyên trông rất dễ đ.á.n.h lừa người khác, Khang Hi luôn mặc định nàng có sức khỏe yếu ớt nên đã gật đầu đồng ý ngay. Ngài còn sai Lương Cửu Công đi theo hầu hạ, thậm chí cắt cử một nửa số thị vệ và ám vệ đi bảo vệ hai người.

Ngồi trong quán trà, uống được nửa chén nước ấm, Minh Huyên rốt cuộc mới hồi sức lại.

“Sau này mấy chỗ đông người thế này đừng gọi dì nữa nhé, đau đầu ch·ết đi được.” Tai nàng vẫn còn như vang vọng những tiếng la hét, nàng quay sang than thở với Dận Nhưng.

Thấy dáng vẻ đáng thương của dì, Dận Nhưng gật đầu lia lịa.

Nghỉ ngơi một lát, nghĩ tiểu gia hỏa khó khăn lắm mới được ra cung một chuyến, Minh Huyên vẫn dắt cậu ra bên cửa sổ để quan sát bên ngoài.

“Hậu cung lại sắp có nương nương mới ạ? Mấy người này trông chẳng đẹp chút nào.” Vừa đến bên cửa sổ, Dận Nhưng dẫm lên ghế, được Minh Huyên ôm lấy để nhìn ra ngoài. Cậu liền thấy ngay chỗ Hoàng a mã đang đứng có mấy thiếu nữ đang lân la bắt chuyện, nhịn không được bèn thắc mắc.

Minh Huyên nhìn kỹ, loáng thoáng thấy y phục của một cô nương trông rất quen, đầu cài trâm vàng rực rỡ lấp lánh dù ở khoảng cách xa, nàng nhận ra ngay đó là cô nương nhà giàu ở cửa hiệu trang sức lúc nãy. Ngoài ra còn có một cô nương trông khá đầy đặn cũng đang đứng đó trò chuyện.

Minh Huyên không đưa ra nhận xét gì, dù sao Lương Cửu Công vẫn đang ở ngay đây.

Dận Nhưng quan sát một lúc rồi khẽ thở dài: “Sao Hoàng a mã lại không kén chọn gì thế nhỉ?”

Minh Huyên đang cúi đầu nín cười thì nghe thấy tiếng "phụt" phía sau, quay lại thấy Lương Cửu Công đang bịt miệng. Nàng nhướng mày, rốt cuộc không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Minh Huyên thực sự không có hứng thú với đua thuyền rồng, nhưng lại khá thích thú với dòng người tấp nập ngoài cửa sổ. Chỉ cần không phải là một phần của đám đông đó, việc thưởng thức hơi thở náo nhiệt của cuộc sống thế này khiến nàng cảm thấy rất thi vị.

Dận Nhưng nhìn Hoàng a mã một lúc cũng thấy chán, lại bắt đầu nhìn ngó xung quanh. Đột nhiên, cậu khựng lại, níu tay Minh Huyên: “Người kia định bịt miệng đứa bé rồi bế đi kìa dì!”

Minh Huyên nhìn theo hướng tay cậu chỉ...

"C.h.ế.t tiệt..." Sắc mặt nàng thay đổi hẳn, lập tức ra lệnh cho Lương Cửu Công sai thị vệ xuống xem xét.

“Đó chính là mẹ mìn sao ạ?” Dận Nhưng sợ hãi rúc vào lòng Minh Huyên, giọng run rẩy.

Cậu thấy đứa bé ấy vốn đang nhảy nhót bên cạnh cha mẹ, chỉ trong chớp mắt đã bị kẻ xấu bịt miệng bế đi. Ngay sau đó, một người đàn bà khác đi đến bên cạnh gã đó, trông họ cứ như một gia đình ba người bình thường vậy. Cha mẹ đứa trẻ thậm chí còn chưa nhận ra điều gì.

Mãi đến khi họ cúi xuống định nói chuyện với con thì mới phát hiện mất dấu, cuống cuồng nhìn quanh, trong khi vợ chồng quân buôn người đã đi xa.

“Đừng sợ, đừng sợ, có Tôn thị vệ ở đó rồi, đứa bé sẽ không mất đâu.” Minh Huyên ôm lấy Dận Nhưng, nhẹ giọng dỗ dành. Vừa ra khỏi cung nàng đã để ý thấy Tôn thị vệ là người vạm vỡ nhất, nhìn thân hình đó nàng thấy vô cùng an tâm.

Dận Nhưng đỏ hoe mắt gật đầu, nhưng vẫn chỉ ra ngoài cửa sổ muốn xem tiếp.

Tôn thị vệ cùng hai thuộc hạ rất nhanh đã tiếp cận được bọn buôn người. Khi bị khống chế, bọn chúng lại giả vờ hoảng loạn, lăn đùng ra đất kêu gào bị cướp con, khiến đám đông xung quanh lập tức trở nên hỗn loạn.

Lương Cửu Công đã sai người đi báo quan ở phủ Thuận Thiên. Tôn thị vệ vốn ít nói, cứ mặc cho người qua đường mắng nhiếc, thậm chí là đ.á.n.h đuổi, ông vẫn nhất quyết giữ c.h.ặ.t đứa trẻ không buông.

Minh Huyên và Dận Nhưng đứng trên lầu nhìn xuống mà vô cùng căm phẫn, vì họ thấy người đàn bà kia đang lén lút lẩn vào đám đông định chuồn mất. Không còn cách nào khác, Lương Cửu Công đành phái thêm một thị vệ nữa xuống bắt người. Đúng lúc này, cha mẹ đứa trẻ lao tới, nhìn thấy con trai trong lòng Tôn thị vệ thì vỡ òa xúc động.

“Thật quá đáng, đám người kia chẳng phân biệt được đúng sai gì cả!” Dận Nhưng tức đến phát điên, thậm chí còn định chạy xuống nhưng bị Minh Huyên giữ c.h.ặ.t lại. Nàng tuyệt đối không để Dận Nhưng gặp nguy hiểm.

Giữa lúc đó, trong đám đông lại bùng lên một trận hỗn loạn còn lớn hơn trước.

Minh Huyên nhìn quanh, hóa ra có người rơi xuống nước, mà vị trí đó chính là nơi Khang Hi vừa đứng.

Nguyên lai là Khang Hi đang mải tận hưởng màn "diễm ngộ" bất ngờ. Dù mấy cô nương này nhan sắc bình thường, thậm chí có người còn hơi quá khổ, nhưng ngài vẫn thấy hài lòng vì họ có "mắt nhìn người".

Nào ngờ, cô nương mập mạp kia bị ai đó xô đẩy, trượt chân rơi xuống nước, trong lúc hoảng loạn đã túm lấy cô nương quý tộc bên cạnh Khang Hi, cô nương đó lại thuận tay kéo luôn cả Khang Hi xuống theo...

Nước không sâu, nhưng ngay khi Khang Hi vừa rơi xuống, một toán thị vệ đã lập tức lao tới cứu giá, gây nên một cảnh tượng vô cùng náo loạn. Minh Huyên đứng từ trên cao còn nhìn thấy rõ vẻ mặt kinh hãi lẫn giận dữ của cô nương quý tộc nọ khi nhìn về phía Khang Hi.