Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn

Chương 94:



Minh Huyên quan sát một chút, thấy không ai bị c.ắ.n trúng, chẳng qua chỉ là một phen sợ bóng sợ gió.

Khang Hi bộc lộ sức mạnh nam tính vô cùng mạnh mẽ, một tay giữ hai người phụ nữ mà vẫn đứng vô cùng vững vàng.

Chuyện không liên quan đến mình, bản thân lại chẳng thích xem loại tiết mục này, hoàn toàn không muốn dính líu nên Minh Huyên liền ngả người ra sau. Nàng kéo lại chiếc áo choàng đang đắp trên người, một lần nữa nhắm mắt lại. Không biết có phải vì gió thổi quá đỗi dễ chịu, hay vì hôm qua bận rộn trang trí phòng cho Tiểu Thái t.ử mệt muốn đứt hơi, hoặc do sáng sớm phải đứng chằm chằm canh người Ngự Thiện phòng làm gà rán quá mỏi mệt, mà chỉ chốc lát sau nàng đã ngủ thiếp đi thật.

Khang Hi sắc mặt xanh mét, tay phải đỡ lấy Ô Nhã thị, tay trái để Đồng Giai thị đu bám. Con rắn thị vệ bắt được là rắn không độc, nhưng chẳng ai dám đảm bảo xung quanh không còn con nào khác. Khang Hi định rời khỏi nơi này, nhưng bước không nổi.

Hai phi tần trông thì liễu yếu đào tơ, nhưng cộng cả hai lại thì cái trọng lượng này... Khang Hi đành trầm mặc. Khổ nỗi một người là biểu muội, một người đang mang thai, hai người đều đang hoảng sợ run lẩy bẩy, ngài buông tay ai ra cũng không xong.

Cắn c.h.ặ.t răng, Khang Hi đành phải tiếp tục duy trì tư thế đứng thẳng. Sau khi sai người truyền thái y, ngài giả vờ thong dong ra lệnh cho thị vệ và thái giám xem xét tỉ mỉ xung quanh xem còn con rắn nào nữa không.

"Được rồi, có trẫm ở đây, các nàng đừng sợ. Trẫm ngược lại muốn xem, kẻ nào dám giở trò bỉ ổi ngay dưới mí mắt trẫm." Nhìn khuôn mặt trắng bệch tèm lem nước mắt vì hoảng sợ của hai phi tần, Khang Hi gằn giọng kiên định.

Vừa dứt lời, Đồng Giai thị và Ô Nhã thị nước mắt ngắn dài, vội ngước lên nhìn Khang Hi với vẻ mặt đầy sùng bái.

Nhưng Khang Hi lúc này nào rảnh mà hưởng thụ sự sùng bái ấy. Ngài đang phải dùng lực ở cổ tay để giữ Ô Nhã thị, cánh tay kia lại phải gánh toàn bộ trọng lượng của biểu muội.

Lúc này, thái giám Ngự Hoa Viên bắt đầu bẩm báo những người đã đi ngang qua vườn hôm nay. Đột nhiên, Khang Hi nghe thấy mấy chữ "Vĩnh Thọ cung".

"Bẩm, Hiền phi nương nương lúc này đang nghỉ ngơi ở Thiên Thu Các." Thái giám run rẩy bẩm báo.

Khang Hi nghe vậy liền nheo mắt, liếc nhìn Lương Cửu Công. Lương Cửu Công vội vàng gọi mấy ma ma bước tới đỡ lấy hai vị chủ t.ử. Khang Hi lúc này mới được buông lỏng tay, lạnh nhạt nói: "Đi xem thử."

Dứt lời, ngài sải bước đi thẳng lên phía trước, khẽ vẫy vẫy cánh tay tê mỏi, chỉ cảm thấy như vừa trút được một gánh nặng.

Khang Hi vừa rời đi, Đồng Giai thị và Ô Nhã thị liền trở nên yếu ớt, được các ma ma dìu bước chậm rãi tiến theo sau.

Ô Nhã thị cúi gầm mặt, mái tóc che khuất đôi mắt, trong đầu đang bay lượn những suy tính sâu xa: Liệu chuyện ngày hôm nay có phải nhằm vào bản thân nàng ta hay không? Từ nhỏ nàng ta đã vô cùng sợ loài vật này, số người biết chuyện cũng không ít. Điều đó khiến nàng ta không khỏi hoài nghi có kẻ đứng sau lưng giật dây tính kế mình. Kẻ đó rốt cuộc là ai?

Về phần Đồng Giai thị, nhìn theo bóng dáng Khang Hi dần đi xa, trên mặt nàng ta hiện lên chút phẫn hận. Biểu ca tuy không sủng hạnh Hiền phi, nhưng lại để Hiền phi ngồi chễm chệ ngay trên đầu mình, thậm chí còn không cho phép bất kỳ ai tỏ thái độ bất kính. Đây nếu không phải là sự ưu ái đặc biệt, thì còn có thể là gì?

Khang Hi rảo bước nhanh về phía Thiên Thu Các. Lúc quẹo vào góc khuất, ngài vội hất mạnh cổ tay, hai tay xoa bóp cho nhau một lát rồi mới tiếp tục bước vào trong.

Nhưng hình ảnh đập vào mắt ngài lại là một Minh Huyên đang say giấc nồng giữa vòng vây canh gác của đám cung nhân.

Khuôn mặt nhỏ ửng hồng, khóe miệng hơi nhếch lên, chỉ nghe tiếng ngáy nhè nhẹ cũng đủ biết nha đầu này đang ngủ ngon đến nhường nào. Theo từng nhịp thở của nàng, chiếc ghế nằm chầm chậm đung đưa, trông vô cùng nhàn nhã thích ý.

"Bẩm Hoàng thượng, đêm qua nương nương bận trang trí phòng cho Thái t.ử điện hạ nên... ngủ hơi muộn ạ." Xuân Ni rụt rè nhìn ánh mắt Khang Hi, nhỏ giọng nói đỡ cho chủ t.ử.

Khang Hi hững hờ gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Nhìn quả đào đang gặm dở trên bàn, ngài giật giật khóe miệng hỏi: "Sao lại ra đây ngủ?"

"Hôm nay là sinh thần Thái t.ử điện hạ, các A ca và Công chúa đều đến mừng tuổi. Nương nương nghĩ nếu người cứ ở lại trong cung thì các tiểu chủ t.ử sẽ không được chơi đùa thoải mái, nên cố ý tránh mặt nhường chỗ cho bọn trẻ. Lại nghe nói quả đào bên Thiên Thu Các đã chín nên... qua đây xem thử. Phong cảnh Thiên Thu Các lại quá hợp lòng người, gió thổi hiu hiu..." Xuân Ni giải thích.

Nửa câu sau Xuân Ni bỏ lửng, nhưng Khang Hi thừa hiểu ý nghĩa.

Khang Hi nhấp một ngụm trà, thầm chê bai tay nghề pha trà của cung nữ Vĩnh Thọ cung, thật đúng là phí phạm trà ngon của ngài. Nhưng nghĩ lại cái loại nước trà thượng vàng hạ cám ngoài t.ửu lâu mà vị đang ngáy ngủ kia vẫn uống ngon lành, ngài liền lười đưa ra bình phẩm.

Lúc Đồng Giai thị và Ô Nhã thị đi tới, đập vào mắt chính là cảnh Khang Hi đang ngồi lẳng lặng ngắm Minh Huyên say giấc trên ghế dài. Một bức tranh "năm tháng tĩnh hảo" yên bình đến lạ. Khung cảnh ấy lập tức khiến cả hai phi tần cảm thấy ch.ói mắt cực kỳ.

"Biểu ca, sao Hiền phi tỷ tỷ... ngủ ở đây?" Đồng Giai thị nói chưa dứt câu thì đã nghe thấy tiếng ngáy nhè nhẹ của Minh Huyên. Nàng ta trợn tròn mắt ngạc nhiên, khó tin thốt lên.

Ngay cả Ô Nhã thị hãy còn đang kinh hồn bạt vía cũng lộ vẻ mặt ngỡ ngàng. Tiếng ngáy tuy không lớn, nhưng ngáy thì vẫn là ngáy a! Hiền phi nương nương lại không đoái hoài gì đến hình tượng như vậy sao? Hay là vì đằng nào cũng không được sủng ái nên chẳng cần cố kỵ điều gì nữa?

" Hiền phi tỷ tỷ ngọc thể bất an sao?" Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Ô Nhã thị, trong bụng dường như vẫn đang nhào lộn cuồn cuộn, nhưng nàng ta vẫn cố tỏ ra quan tâm hỏi han.

Bị cả một đám người nhìn chằm chằm, lại thêm tiếng thì thào bàn tán, Minh Huyên có ngủ say đến mấy cũng bị đ.á.n.h thức.

"Ồn ào cái gì? Có miệng biết nói chuyện thì giỏi lắm hay sao?" Bất cứ ai bị phá bĩnh giấc ngủ ngon thì tâm trạng cũng chẳng thể nào vui nổi. Minh Huyên nhắm nghiền mắt, ngáp một cái thật to, ngồi dậy lẩm bẩm gắt gỏng.

Sau một thoáng im lặng như tờ, Khang Hi ho nhẹ một tiếng.

Minh Huyên hé miệng, xoa xoa mặt, từ từ mở mắt...

"Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng!" Vừa nhận ra người trước mặt, Minh Huyên giật mình thon thót, vội vàng bò dậy hành lễ.

Hoàng thượng mò đến Vĩnh Thọ cung làm gì? Dọa người ta sợ c·h·ế·t đi được! Không đúng, chỗ này đâu phải Vĩnh Thọ cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chuyện con rắn...

"Hoàng thượng, vừa nãy trong lúc ngủ, thần thiếp lại mơ thấy trong Ngự Hoa Viên có rắn. Ngài xem có buồn cười không cơ chứ?" Minh Huyên hành lễ xong, thuận miệng pha trò.

Đồng Giai thị hậm hực nói móc: "Sợ là không phải mộng đâu nhỉ?"

"Không phải mộng thì là gì? Ngự Hoa viên làm sao lại có rắn cho được?" Minh Huyên giơ tay che miệng, không kìm được cơn buồn ngủ lại ngáp thêm một cái rõ to.

"Sao nàng lại mệt đến nông nỗi này?" Khang Hi xoa trán hỏi.

Minh Huyên khịt khịt mũi đáp: "Bẩm Hoàng thượng, thiếp không mệt." Nói xong lại ngáp một cái nữa.

Khang Hi quả thực cạn lời, thẳng thừng phẩy tay: "Buồn ngủ thì về cung mà nghỉ ngơi, nằm ở đây còn ra thể thống gì."

Minh Huyên vội vã gật đầu hành lễ, chuẩn bị chuồn thẳng.

Đi được hai bước, nàng khựng lại. Phản ứng ban nãy chắc chắn không phải là mộng rồi, hình như có rắn thật? Một con rắn mảnh mai, ốm nhom, ước chừng chẳng có mấy lạng thịt.

Thôi bỏ đi, không thèm nghĩ nữa... Chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến nàng, chuồn lẹ là thượng sách...

Đồng Giai thị thấy Khang Hi hoàn toàn không tra khảo Minh Huyên về chuyện con rắn trong Ngự Hoa Viên thì tức tối c.ắ.n c.h.ặ.t môi, vẻ mặt khó coi vô cùng.

Minh Huyên bước đi chầm chậm, thỉnh thoảng lại lưu luyến ngoái nhìn mấy quả đào ửng hồng trên cây, nhỏ giọng căn dặn: "Ô Lan, em dẫn người hái mấy quả đào xuống mang về. Ta đi trước tà tà đợi. Lấy cái giỏ mà đựng, đừng để lông đào dính dớp khắp nơi."

Minh Huyên vừa khuất bóng, Khang Hi mới đứng lên, định ngả lưng xuống chiếc ghế dài nghỉ ngơi một lát. Kết quả liền thấy cung nữ bên cạnh nàng đang thoăn thoắt trèo lên cây hái đào...

Hành vi này quả thật có chút kiêu ngạo, thiếu phép tắc. Nhưng ngay trước mặt biểu muội và Ô Nhã thị, Khang Hi quyết định nhắm mắt làm ngơ, vờ như không thấy. Ngài quay sang dịu giọng: "Hai nàng cũng mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi, ban nãy bị dọa sợ rồi phải không?"

Trên gương mặt nhợt nhạt của Ô Nhã thị ửng lên một nét thẹn thùng, nàng ta ỷ lại nhìn Khang Hi, mềm mỏng đáp: "Có Hoàng thượng ở đây, thiếp không sợ."

Ngự Hoa Viên xuất hiện rắn là do kẻ nào thả, mục đích là gì, Khang Hi nhất định sẽ sai người tra rõ ngọn ngành, bởi chuyện này liên quan đến an nguy của hoàng tự.

Minh Huyên nấn ná chờ đám Ô Lan ôm một sọt đào to bự chạy tới. Lúc này, nàng mới thong dong ôm bụng tiến về phía Từ Ninh Cung với vẻ thỏa mãn. Hồi cung là chuyện không thể nào! Nàng tuyệt đối không muốn đối mặt với một bầy trẻ con lúc nhúc mười mấy đứa. Chuyện đó so với việc đụng phải rắn còn khủng khiếp hơn gấp trăm lần!

"Lát nữa phái người tới Ngự Thiện phòng hỏi thử xem dạo này có món canh rắn hay không." Chỉ cần không phải rắn độc thì Minh Huyên chẳng hề biết sợ là gì. Nàng thậm chí còn kịp tưởng tượng ra vô số cách chế biến món này.

Xách theo sọt đào mới hái mang vào Từ Ninh cung, Minh Huyên buột miệng kể chuyện Hoàng thượng gặp rắn trong Ngự Hoa viên.

Thái hoàng thái hậu gật đầu bâng quơ: "Nếu đã có rắn thì dạo này ngươi đừng qua Ngự Hoa Viên nữa."

"Đào trồng quanh Thiên Thu Các hương vị rất ngon, ngài nếm thử đi ạ." Minh Huyên chỉ vào giỏ đào cười hì hì: "Thần thiếp không sợ đâu. Nói thật, thiếp còn thèm ăn canh rắn nữa cơ! Hay là ngài truyền gọi món canh 'Long hổ phượng' giúp tẩm bổ cơ thể mà Tôn thái y từng nhắc tới đi, cho thiếp ăn ké một bữa?"

"Long hổ phượng" là món d.ư.ợ.c thiện được Tôn thái y đề cử với Minh Huyên, nguyên liệu gồm thịt rắn, thịt gà và ba ba hầm chung với nhau.

Bản thân Thái hoàng thái hậu cũng là người trên lưng ngựa lớn lên, từ thuở nhỏ đã quen rong ruổi thảo nguyên nên chuyện gì mà chưa từng thấy qua. Đừng nói là rắn, dù có là mãnh thú bà cũng chẳng e dè.

Bà cười gật đầu: "Không sợ là tốt. Thích ăn thì cứ gọi món, đừng ủy khuất bản thân."

"Từ trước tới nay thiếp có bao giờ tự làm khổ mình đâu?" Minh Huyên cười hì hì.

Thái hoàng thái hậu chờ cung nhân rửa đào gọt vỏ sạch sẽ, cầm nĩa găm một miếng cho vào miệng, hài lòng gật gù: "Hương vị không tồi. Để thêm hai ngày nữa cho mềm xèo ăn lại càng ngon."

Lúc Khang Hi đưa hai vị phi tần về đến Thừa Càn cung, liền nghe người bẩm báo Thái hoàng thái hậu truyền gọi món "Long hổ phượng". Ngặt nỗi Ngự Thiện phòng hôm nay lại chưa chuẩn bị nguyên liệu rắn.

Khang Hi bật cười lắc đầu: "Chuyện hôm nay mà để Hoàng mã ma nhìn thấy, chắc bà chẳng đến nỗi bị dọa..." phải mời thái y đến chẩn mạch.

Khang Hi dứt lời liền lệnh cho thị vệ đem con rắn bắt được trong Ngự Hoa Viên giao thẳng cho Ngự Thiện phòng.

Tiệc sinh thần không có người lớn tham dự, tuy xung quanh vẫn có nô tài túc trực hầu hạ, nhưng ba vị tiểu công chúa và đám Dận Thì đều chơi đùa vô cùng tận hứng.

Có bánh bao chiên giòn chấm với tương cà, có gà rán ngoài giòn trong mềm ngọt nước. Lại thêm đĩa mứt hoa quả bọc đường đủ màu sắc. Ban đầu ngự trù định xỏ que làm kẹo hồ lô, nhưng sợ trẻ con cầm xiên tre sẽ gây nguy hiểm nên làm xong liền bày cẩn thận lên đĩa sứ. Đã vậy còn vô số món sơn hào hải vị khác do ngự trù tận tâm nấu nướng, tâm điểm là chiếc bánh kem hai tầng to tướng được trang trí vô cùng bắt mắt.

 

 

Thư Sách