Nhật Ký Nuôi Vợ Của Trầm Tổng

Chương 1



1.

Bị nhốt lại dạy dỗ suốt mấy tháng trời, giờ tôi đã thật sự ngoan ngoãn rồi.

Hôm nay Trầm Hàn Úc mới chịu đưa tôi ra ngoài, nào ngờ tôi lại nghe thấy đám anh em của anh mỉa mai, bảo không biết tôi dùng thủ đoạn gì để bám lấy anh.

Họ còn nói Trầm Hàn Úc chỉ muốn trả thù tôi mà thôi.

Vừa đi tới cửa, Trầm Hàn Úc nhận được một cuộc điện thoại. Anh liếc nhìn tôi một cái rồi né sang bên cạnh nghe máy: "Đợi tôi một phút."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, giờ tôi làm sao dám chạy nữa, đành đứng ở cửa đợi anh.

Kết quả thật khéo làm sao, bên trong lại truyền ra tiếng cười lớn của mấy Alpha.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

"Hàn Úc nghiêm túc thật đấy à? Sao lại dẫn cái loại không lên nổi mặt bàn đó đến tụ tập cùng chứ?"

"Tôi nghe nói trước đây Hàn Úc bị lừa t.h.ả.m lắm, suýt thì không dứt ra nổi, chắc giờ vẫn còn để tâm đấy. Chút nữa mấy cậu đừng nói năng lung tung."

"Ai nói lung tung chứ? Một thứ đồ chơi nho nhỏ thôi mà, Trầm Hàn Úc là người thế nào? Thật sự tưởng anh ấy thích loại Omega nũng nịu đó à? Chơi bời chút thôi, đừng coi là thật, gia đình anh ấy làm sao chấp nhận một Beta lưu manh được?"

"Tôi gặp một lần rồi, trông thì có chút thanh thuần, đẹp trai nhỏ nhắn, nhưng thật sự rất bình thường. Không biết dùng thủ đoạn gì để quyến rũ được Hàn Úc nữa, chậc chậc."

Tôi mạnh tay đẩy cửa đi vào. Thấy tôi bước vào, cả đám đều giật mình.

Chưa kịp lên tiếng, Alpha vừa bảo biết tôi đã kinh ngạc thốt lên: "Dung Túc?"

Hai người còn lại nhìn người đó, người đó ghé tai giải thích nhỏ: "Người mà Hàn Úc dẫn theo đấy."

Nhận ra những lời vừa nói, mấy người bọn họ liền nhìn ra sau lưng tôi. Không thấy Trầm Hàn Úc đâu, tất cả mới thở phào một hơi.

Sau đó, họ dùng ánh mắt coi thường quét từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên người tôi. Rốt cuộc dừng lại trên gương mặt tôi.

Môi hồng răng trắng, lông mày thanh tú, đôi mắt sáng trong. Quả thực thanh thuần đến cực điểm, bảo sao Trầm Hàn Úc lại vừa mắt.

Họ đều là bạn từ thuở nhỏ của Trầm Hàn Úc, thỉnh thoảng mới tụ họp một lần, lần này cũng không ngờ anh lại mang người theo.

Nói ra vài câu nhiều chuyện chủ yếu là vì biết chút nội tình, nhìn không trôi mắt mà thôi.

"Ồ, là cậu ta à." Một người đàn ông sành điệu nhuộm tóc đỏ mỉa mai hỏi: "Anh Trầm đâu?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi ngó lơ ánh mắt của họ, bước tới thản nhiên chọn một vị trí ngồi xuống: "Trầm Hàn Úc đi nghe điện thoại rồi."

Tôi ngước mắt, mỉm cười với Alpha trông có vẻ vô cùng chán ghét tôi này. Lông mày cong cong, dáng vẻ hoàn toàn vô hại: "Tôi vào đây trước! Hy vọng không làm phiền mọi người."

Mấy người họ liếc nhìn nhau đầy vi diệu. Sau khi ngồi xuống, tôi chỉ chăm chăm trò chuyện với tên tóc đỏ kia, ánh mắt dịu dàng mà kiềm chế. Chỉ qua vài câu nói đã khiến đối phương đỏ gay cả mặt.

Hừ, tôi đẹp trai thế này, đám Alpha cao cao tại thượng này dù có không thích tôi thì đối với sự chủ động lấy lòng của tôi cũng sẽ thấy gần gũi.

Hơn nữa tôi là người của Trầm Hàn Úc, thân phận này vô hình trung đã nâng cao vị thế của tôi trong lòng họ. Có thể tưởng tượng được, người bên gối của Trầm Hàn Úc lại đi lấy lòng họ, điều này khiến thể diện của đám Alpha được thỏa mãn tột cùng.

Tên Alpha vừa nãy còn hạ thấp tôi, lúc này vành tai đã đỏ bừng, ánh mắt nhìn tôi trò chuyện trở nên vô cùng tập trung và nghiêm túc.

Tôi mỉm cười cong mắt với anh ta, ngay cả góc mặt nghiêng hướng về anh ta cũng là góc độ hoàn hảo nhất.

Ngay khi tôi định thu lại vẻ mặt đắt giá này thì từ khóe mắt, tôi chợt chạm phải một khuôn mặt lạnh như băng giá. Trong lòng tôi đ.á.n.h thót một tiếng.

Thôi xong rồi!

Tôi vừa lấy điện thoại ra định kết bạn với tên tóc đỏ thì đã đụng ngay ánh mắt lạnh lẽo của Trầm Hàn Úc vừa bước vào. Tay tôi run lên, chiếc điện thoại rơi tạch xuống đất.

Màn hình đang sáng là hình ảnh Trầm Hàn Úc đang dùng lực hôn vào khóe môi tôi. Đám bạn của anh liếc thấy cũng bừng tỉnh ngay lập tức.

Vừa ngoảnh đầu lại, đối mặt với vẻ mặt u ám lạnh sống lưng của Trầm Hàn Úc, cả đám như rơi vào hầm băng.

2.

Trong chốc lát, tất cả mọi người đều im lặng. Trầm Hàn Úc đột nhiên nở nụ cười, bước tới ngồi xuống bên cạnh tôi. Anh cúi người nhặt điện thoại lên đặt vào lòng bàn tay tôi, đôi mắt thâm tình nhìn chằm chằm khuôn mặt tôi, dịu dàng chú ý: "Đang trò chuyện gì mà vui thế?"

Da đầu tôi lại tê dại, vì cái tên này ở riêng hoàn toàn không giống như vẻ ôn hòa nhã nhặn như lúc ở bên ngoài. Anh là một tên điên biến thái, tính tình thất thường.

Tốt nhất tôi không nên làm anh phật ý, nếu không sẽ t.h.ả.m lắm. Yết hầu lăn lộn, tôi sợ hãi nói: "Nói về anh đấy, em muốn hiểu về anh nhiều hơn một chút, không... không được sao?"

Khác với vẻ tự tin rạng rỡ lúc nãy, bây giờ tôi mang dáng vẻ đáng thương, vô tội. Trầm Hàn Úc nhếch môi cười.

Về đến biệt thự, tôi bị anh siết c.h.ặ.t cổ tay lôi vào phòng ngủ. Dì bảo mẫu và người làm trong nhà lo lắng nhìn chúng tôi.

Trầm Hàn Úc gạt đi vẻ lạnh lùng. Tôi loạng choạng bước theo anh, dốc sức giằng co: "Buông ra, buông ra, anh làm em đau rồi!"

Anh lôi tôi lên tầng, quăng tấp lên giường, "Sao hả, tôi còn chưa c.h.ế.t mà em đã vội tìm mối khác rồi?"