Nhật Ký Nuôi Vợ Của Trầm Tổng

Chương 4



Tiếng hét làm tai tôi ù đi. Hơn nữa trong tay họ đều cầm nước giải khát, tôi đoán chừng họ cũng giống mình, chen chúc ở hàng đầu chỉ để đưa một chai nước.

Trong lòng tôi hừ nhẹ một tiếng, tôi đây sẽ không thua các người đâu.

Thế là khi hiệp một kết thúc, họ xuống sân nghỉ ngơi. Ngay lúc Trầm Hàn Úc vén áo đấu lên lau mồ hôi, tiết lộ cơ bụng săn chắc khiến mọi người gào thét á á, tôi đã lao v.út qua đó.

"Trầm Hàn Úc!" Tôi hét lớn, chẳng mảy may ngại ngùng, chỉ là vì chạy quá nhanh nên không phanh lại kịp.

Thế là mấy cầu thủ bên cạnh Trầm Hàn Úc đều ồ lên một tiếng.

Trầm Hàn Úc là người ngơ ngác nhất. Nhìn một Omega trắng trẻo, xinh đẹp lao về phía mình, đôi mắt sáng quắc, miệng lại còn gọi tên anh. Như ma xui quỷ khiến, anh đưa tay ra đỡ lấy tôi.

Thế là tôi đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Mới từ trên sân bóng bước xuống, nhịp tim anh còn chưa dứt đập nhanh, giờ đây lại đập liên hồi mãnh liệt hơn.

Anh cúi đầu nhìn tôi, xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh một cách kỳ lạ, ngay sau đó vang lên tiếng hít sâu đồng thanh của mọi người.

"Cậu không sao chứ?" Giọng nói dịu dàng mang theo chút thở dốc sau khi vận động, vô cùng cuốn hút và quyến rũ.

Tôi ngước mắt, đối diện với đôi mắt đong đầy ý cười của Trầm Hàn Úc, yết hầu khẽ lăn một cái. Cánh mũi ngửi thấy hương xà phòng giặt bốc hơi theo nhiệt độ cơ thể, không chút mùi mồ hôi, đúng là một người sạch sẽ vô cùng.

Lông mày tôi cong lên, sau khi đứng vững liền đưa chai nước trong tay cho anh: "Đàn anh, mời anh uống nước." Tôi mua chai nước giá một đồng, chủ yếu là để tiết kiệm chi phí.

Biểu cảm của anh ngẩn ra một chút, hàng lông mi mảnh dài phản chiếu ánh sáng dưới ánh Mặt Trời. Ánh mắt tôi trắng trợn đ.á.n.h giá anh một lượt.

Quả thực rất đẹp trai, ngũ quan sâu thẳm tinh tế, đường nét gương mặt mượt mà, làn da lại càng không một vết xước, tốt đến mức không còn gì để chê. Quan trọng hơn là khí chất anh mang lại, tuy không thể nói là quá đỗi ôn hòa, thậm chí còn mang chút lạnh lẽo cách xa ngàn dặm, nhưng lại rất dễ chịu, có thể cảm nhận được anh là một người lịch thiệp có lễ nghĩa.

Nếu bảo trước đây tôi không hiểu vì sao vị Omega kia lại thẹn quá hóa hận, thì bây giờ tôi đã hiểu rồi.

Nhìn một đóa hoa trên đỉnh núi cao rơi xuống trần gian, chìm đắm vào tình yêu, chắc chắn là một chuyện vô cùng kích thích.

Khóe miệng tôi nhếch lên, thấy anh không nhúc nhích bèn nói: "Để em mở ra cho anh nhé?"

Tiếng trêu ghẹo xung quanh tôi hoàn toàn không lọt vào tai, trọn vẹn trái tâm trí đều đặt trên người Trầm Hàn Úc.

Có lẽ thực sự phát tự đáy lòng muốn quyến rũ người này, ánh mắt tôi nhìn anh như phát ra ánh sáng, chân thành vô cùng.

Anh đột nhiên bật cười, nhận lấy chai nước trong tay tôi.

Tôi chớp chớp mắt hỏi: "Đàn anh uống nước của em rồi, vậy có thể cho em xin phương thức liên lạc được không? Anh yên tâm, em sẽ không tùy tiện làm phiền anh đâu."

Trầm Hàn Úc nhướng mày, lên tiếng từ chối: "Xin lỗi nhé, tôi không kết bạn với người lạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi: "..."

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Nhưng tôi không hề bỏ cuộc.

Lần gặp mặt thứ hai là ở một tiết học lớn của anh, tôi đã đổi chỗ với bạn cùng phòng của anh.

"Chào anh, làm quen chút nhé, em tên Dung Túc."

Anh chỉ nhìn tôi, không hề tỏ ra khó chịu vì hành vi của tôi.

Lần gặp thứ ba là ở quán bar, anh uống hơi nhiều, làn da trắng lạnh bừng lên sắc đỏ.

Tôi cầm ly rượu vừa được một Alpha khác mời bước tới.

"Cho tôi đi nhờ một chút nha!" Tôi chen vào chỗ ngồi của họ, lập tức ngồi ngay lên đùi Trầm Hàn Úc.

"Đệch!" Đám bạn học của Trầm Hàn Úc thốt lên kinh ngạc.

Còn tôi nhìn Trầm Hàn Úc, hơ hơ cười nói: "Ái chà, xin lỗi đàn anh nhé, em uống nhiều quá!"

Đôi mắt ướt át của anh trở nên sắc lẹm vô cùng, tôi ghé sát lại: "Đàn anh đưa cậu đến khách sạn có được không?"

Bàn tay đặt hờ trên eo tôi của anh đột nhiên siết c.h.ặ.t. Anh đứng dậy đưa tôi rời khỏi đó.

Đêm hôm ấy, mượn sức men của cồn, chúng tôi đã làm rất nhiều hành vi vượt quá giới hạn. Ngày hôm sau anh quả thực đã đưa phương thức liên lạc cho tôi, nhưng trong lòng tôi lại chẳng hề vui vẻ.

Tôi quay lưng về phía anh lau nước mắt, chỉ sợ anh không nhận ra nên cố tình thút thít thành tiếng, ấm ức nói: "Em đâu phải loại Omega dễ dãi, anh ngủ với em xong rồi tính phủi tay như thế sao? Đồ tồi!"

Tôi không nhìn thấy ánh mắt anh nhìn mình, nhưng chắc chắn giọng nói của đối phương dịu dàng và ôn hòa: "Xin lỗi em."

Tôi xoay người, lập tức nhào lên người anh, ôm lấy mặt Trầm Hàn Úc rồi hôn tới tấp.

"Ai cần lời xin lỗi của anh? Đồ tồi." Tôi c.ắ.n nhẹ lên môi anh một cái, trên mặt chẳng hề có vết nước mắt nào, chỉ có nụ cười rạng rỡ.

Tôi đứng dậy mặc quần áo t.ử tế, bước ra khỏi khách sạn trước một bước. Thật ra tôi chỉ lo anh bảo tôi chia đôi tiền phòng, cùng với chút thủ đoạn lạt mềm buộc c.h.ặ.t mà thôi.

Về sau, mối quan hệ của chúng tôi mập mờ không rõ ràng, anh cũng chi không ít tiền cho tôi. Việc xác lập mối quan hệ cũng nằm trong dự đoán.

Nhưng tôi không ngờ một người trông ôn hòa rạng rỡ như anh lại có lòng chiếm hữu mạnh đến thế. Vừa xác định quan hệ, chúng tôi đã sống chung, ngôi nhà là của Trầm Hàn Úc.