Trong Tương Thành, cũng không phải tất cả mọi người đều cần trang bị chống rét. Có một số người không sợ lạnh, thứ họ cần hơn là thức ăn. Cũng có một số người, chẳng cần gì cả, họ cần tinh hạch, ví dụ như những dị năng giả trong tay Tự Hữu.
Theo tốc độ tiêu hao tinh hạch của Khanh Khê Nhiên, hiện tại mỗi ngày cô đều phải dùng hết một viên tinh hạch. Nhưng bình thường cũng không thấy cô thể hiện sức sát thương gì, chỉ là nếu không dùng tinh hạch, hễ động não là sẽ đau đầu.
Hấp thụ tinh hạch còn hiệu quả hơn uống t.h.u.ố.c giảm đau, cho nên hiện tại một ngày cô tiêu hao khoảng một viên tinh hạch. Mà số lượng dị năng giả trong tay Tự Hữu ngày càng nhiều. Suy cho cùng, Trú Phòng trực tiếp đối mặt với mối đe dọa từ quái vật biến dị, khi số lượng quái vật biến dị ngày càng nhiều, mức độ nguy hiểm đối với con người ngày càng cao, thì thách thức đối với con người càng lớn.
Giới hạn sẽ ép con người kích phát tiềm năng của bản thân. Do đó, số lượng dị năng giả trong tay Tự Hữu so với vài trăm người ít ỏi của vài tháng trước, hiện tại đã xấp xỉ lên tới hàng nghìn người.
Những dị năng giả Trú Phòng này, không ở trên chiến trường thì còn đỡ, một khi đã lên chiến trường, dùng tinh hạch cứ như nước chảy.
Mà những giao dịch này, tinh hạch đổi thức ăn, thức ăn đổi quần áo mùa đông, quần áo mùa đông đổi thức ăn, thức ăn đổi tinh hạch... lại tỏ ra quá phức tạp.
Khanh Khê Nhiên bức thiết cần một hệ thống tiền tệ, để quy chuẩn thị trường, đề phòng gây ra sự hỗn loạn xa hơn.
Nhìn chung hiện tại, dùng tinh hạch để làm tiền tệ, dùng con số điện t.ử gắn liền với tinh hạch, việc này cực kỳ khả thi.
A Cửu suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn đồng ý. Mặc dù anh ta vẫn chưa hiểu rõ lắm ý nghĩa của việc Khanh Khê Nhiên làm như vậy, nhưng bảo anh ta bắt tay vào khôi phục hoạt động của ngân hàng Khu Khai Phát, A Cửu sẵn lòng mà.
Chính là đổi tiền trước mạt thế thành tinh hạch đúng không? Anh ta thích làm việc này, nhưng một mình anh ta chắc chắn không thể chống đỡ nổi một ngân hàng, phải tuyển người.
Đồng thời, ngay lúc A Cửu bắt đầu hào hứng bàn bạc với Khanh Khê Nhiên về việc ngân hàng Khu Khai Phát phải tuyển dụng nhân tài ngành tài chính, Khanh Khê Nhiên vẫn đang trò chuyện với Tự Hữu về tình hình của Khanh Nhất Nhất.
Anh luôn miệng hỏi Khanh Khê Nhiên, ở nhà trẻ Thôn Kim Tiên đó, có đứa trẻ nào bắt nạt Nhất Tỷ của anh không, đồng thời yêu cầu Khanh Khê Nhiên nhất định phải báo cho giáo viên biết, Nhất Tỷ là có ba, ba của Nhất Tỷ là một Trú Phòng có thân phận, địa vị thân phận còn rất cao. Đứa trẻ nào dám bắt nạt Nhất Tỷ của anh, đợi anh từ chiến trường xuống, sẽ đ.á.n.h cho phụ huynh của đứa trẻ đó tìm không thấy răng.
Khanh Khê Nhiên đảo mắt, căn bản không muốn để ý đến tư tưởng và luận điệu này của Tự Hữu. Anh quá vội vàng muốn bù đắp những năm tháng thiếu vắng tình cha của Khanh Nhất Nhất, cho nên cách nói chuyện và làm việc có chút trẻ con.
Đối với điều này, Khanh Khê Nhiên bày tỏ sự thấu hiểu, nhưng sẽ không hùa theo Tự Hữu, còn chuyên môn tìm đến trước mặt giáo viên để cảnh cáo một phen.
Giáo viên không thích những phụ huynh tự thêm kịch bản cho mình như vậy, ngược lại sẽ khiến họ từ tận đáy lòng sinh ra chút ngăn cách với Khanh Nhất Nhất.
Cho nên, đối mặt với đủ loại vấn đề khi Khanh Nhất Nhất đi nhà trẻ, cá nhân Khanh Khê Nhiên cho rằng, cứ giữ tâm thái bình thường là được.
Trong điện thoại, Tự Hữu nói một tràng dài xong, lại dặn dò Khanh Khê Nhiên:
“Em nhất định phải đi nói với giáo viên, đừng để những đứa trẻ khác trong lớp bắt nạt con gái anh.”
“Được, em nhất định sẽ nói.”
Khanh Khê Nhiên kiên nhẫn dỗ dành Tự Hữu, cô mà đi nói mới là lạ.
Đợi Tự Hữu hài lòng rồi, Khanh Khê Nhiên mới lại nói chuyện chính với Tự Hữu:
“Này, anh nói xem, sĩ quan chấp hành trại duy nhất còn sót lại của J Thành là Trọng Linh, dẫn theo 5000 Trú Phòng đó, thuận lợi hội quân với trại Bắc của anh, anh giao 5000 dị năng giả đó cho em sắp xếp đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cho em làm gì?” Tự Hữu nghi hoặc hỏi, “Thôn Kim Tiên không an toàn à?”
“Cũng không phải.”
Khanh Khê Nhiên ngồi trên ghế gỗ, đặt tách trà đã nguội trong tay xuống, giải thích với Tự Hữu:
“Em đang nghĩ, bọn họ từng người đều là dị năng giả, đ.á.n.h lẻ bọn họ ra, để bọn họ mỗi người dẫn một đội người bình thường, đi g.i.ế.c quái vật biến dị, hoặc là, vài dị năng giả dẫn theo vài người bình thường cũng được.”
“Thao tác này của em... hơi thần thánh đấy vợ ạ.”
Lần đầu tiên Tự Hữu cảm thấy có phải vợ anh đang thúc đẩy sự vật gì đó không. Chuyện người bình thường đi g.i.ế.c quái vật biến dị, anh nghĩ cũng không dám nghĩ. Trước đây chỉ cảm thấy người bình thường không gây thêm rắc rối cho anh, không đi bôi nhọ c.h.ử.i rủa anh khắp nơi là tốt rồi, chứ đừng nói đến việc tổ chức người bình thường đi g.i.ế.c quái vật biến dị.
Những người bình thường đó sẽ nghe lời cô, ngoan ngoãn lập thành đội ngũ, ra ngoài g.i.ế.c quái vật biến dị sao?
Anh cười trong điện thoại, hỏi vợ anh:
“Chuyện này làm thế nào? Những ông tướng đó thà c.h.ế.t đói, cũng không chịu vượt qua tuyến cảnh giới để mạo hiểm đâu. Em mà tổ chức bọn họ ra ngoài g.i.ế.c quái vật biến dị, nước bọt của bọn họ có thể dìm c.h.ế.t người đấy.”
“Cho nên ngay từ đầu, không thể nói với bọn họ là phải vượt qua tuyến cảnh giới đi g.i.ế.c quái vật biến dị, cứ nói là, chúng ta muốn lập đội dân gian ra ngoài g.i.ế.c quái vật biến dị, thì phải có người tìm vật tư. Bên ngoài tuyến cảnh giới của anh, chắc hẳn vẫn còn lượng lớn vật tư phong phú chứ?”
Hiện tại Tương Thành có một xu thế, rất nhiều đội dân gian sẽ từ trong Tương Thành đi ra, ra khỏi thành để tìm kiếm vật tư. Suy cho cùng, dù là thức ăn hay đồ dùng hàng ngày trong thành, đều đã bị tiêu hao sạch sẽ trong một năm qua.
Cho nên ra khỏi thành tìm kiếm vật tư, hiện nay đã là sự lựa chọn duy nhất của rất nhiều đội dân gian.
Nhưng theo xu thế này của Tương Thành, ở vùng ngoại ô Tương Thành, bên trong tuyến cảnh giới mà Tự Hữu giăng ra, vật tư trong phạm vi này đã khá thiếu thốn rồi.
Đây chỉ là hiện tượng thể hiện ở một thành phố nhỏ bé như Tương Thành. Bởi vì sự nỗ lực liên tục trong vài năm của Tự Hữu, khiến người Tương Thành sống sót rất nhiều, cho nên vật tư trong và ngoài Tương Thành mới bị ăn sạch.
Nhưng đừng quên, diện tích của toàn bộ hành tinh vô cùng rộng lớn, số lượng dân số đông đúc, vật tư phong phú, nền văn minh phát triển, đó là điều khó có thể dùng ngôn từ nhạt nhẽo để miêu tả.
Ra khỏi tuyến cảnh giới của Tương Thành, những thành phố có thể sống sót với số lượng hàng triệu người, vẫn là rất ít. Không phải Trú Phòng của thành phố lớn, vừa và nhỏ nào, cũng đắc lực như Tự Hữu. Theo tình hình mà Khanh Khê Nhiên tìm hiểu được vào thời kỳ đầu mạt thế để suy diễn, rất nhiều thành phố vào thời kỳ đầu mạt thế, đã không trụ nổi rồi.
Hiện tại mà nói, đại khái không phải là bị quái vật biến dị chiếm lĩnh toàn bộ thành phố, thì cũng là người trong một thành phố c.h.ế.t lác đác không còn mấy ai. Chỉ cần ăn những vật tư lưu lại từ trước mạt thế đó, cũng đủ sống rất lâu rồi.
Gần nhất, ví dụ như J Thành và H Thành, Khanh Khê Nhiên không tin hai thành phố này đều đã bị diệt vong, vẫn còn người đi động đến những vật tư trước mạt thế đó.
Tự Hữu nghiêm túc nghe xong kế hoạch của Khanh Khê Nhiên, hơi suy nghĩ một chút, liền bị thuyết phục, bèn nói với vợ anh:
“Cũng được, em chỉ cần không làm bậy, đừng có hành hạ người của anh đến c.h.ế.t là được. Đó đều là những Trú Phòng khổ mệnh, bọn họ phải c.h.ế.t trên chiến trường.”
Suy cho cùng, người bình thường không mấy thân thiện với Trú Phòng. Mọi người nhắc đến Trú Phòng, những từ khóa xuất hiện nhiều hơn không phải là giữ thành bảo vệ thành phố gì, mà là cưỡng chế, bá đạo, không nể tình, đi ngược lại ý chí cá nhân, không có dân chủ, lợi ích tập thể là trên hết...
Cho nên người bình thường không thích giao du với Trú Phòng, Tự Hữu cũng không thích giao du với người bình thường. Bây giờ bảo người của anh, đi hóa chỉnh vi linh, dẫn theo một đám gà mờ vượt qua làn đạn, anh chỉ sợ Trú Phòng trong tay mình chịu uất ức.