Hiệp một, Tự Hữu hẳn là không chiếm được tiện nghi, nhưng Khanh Khê Nhiên cũng chẳng vớt vát được gì.
Khanh Khê Nhiên xoay người định đi về chỗ ngồi của mình, Tự Hữu lại từ phía sau đuổi theo, một cánh tay trái từ phía sau siết c.h.ặ.t lấy cổ Khanh Khê Nhiên, ra sức kéo Khanh Khê Nhiên về phía sau.
“Ây da, mẹ, nguy hiểm!”
Khanh Nhất Nhất ngồi trên ghế đẩu nhỏ sốt ruột c.h.ế.t đi được, gấp đến mức đứng bật dậy chuẩn bị xông lên giúp mẹ, đi đ.á.n.h ba.
Kết quả, Khanh Khê Nhiên vươn tay, ngón cái và ngón trỏ bấm c.h.ặ.t vào huyệt Hợp Cốc trên lòng bàn tay trái của Tự Hữu. Tự Hữu "A" lên một tiếng, cả cánh tay đều mềm nhũn. Khanh Khê Nhiên xoay người, một đầu gối húc thẳng vào anh, lần này là húc trúng thật rồi.
“Mưu sát chồng à em!”
Tự Hữu đau điếng, khom lưng rụt cổ, biểu cảm trên mặt đều vặn vẹo, ngón tay chỉ vào Khanh Khê Nhiên có chút run rẩy.
Khanh Khê Nhiên đứng đối diện anh nhướng mày, hai bàn tay ôm lấy đầu Tự Hữu, hai ngón cái dùng sức ấn c.h.ặ.t vào huyệt đạo sau tai hai bên của Tự Hữu, dùng, sức, ấn!
Cú này mới là đòn sát thương chí mạng nhất đối với Tự Hữu. Đầu óc anh đau đến mức choáng váng, cả người chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Còn chưa đợi anh phản ứng lại, Khanh Khê Nhiên đã buông anh ra, thở hồng hộc chạy về chỗ ngồi của mình rồi.
Mọi người cũng không biết Tự Hữu có nhường hay không, nhưng một chuỗi động tác phản đòn của Khanh Khê Nhiên, quả thực là mây trôi nước chảy, nhìn là biết đã qua huấn luyện chuyên nghiệp.
Chỉ là thể chất rất kém, người bình thường làm một chuỗi động tác này, không đến mức thở dốc như cô.
Cho nên mọi người cảm thấy, đại khái, có lẽ, có thể... Tự Hữu cũng không đau đến thế, dù sao Khanh Khê Nhiên là một người phụ nữ, có thể có lực đạo lớn đến đâu?
Vừa rồi Tự Hữu bị phản đòn, chắc chắn là để phối hợp với Khanh Khê Nhiên, đưa ra các loại động tác giả phản ứng giả.
Tự Hữu vẫn còn đau đến mức xoay vòng tại chỗ. Mọi người nhìn xem, ây da, ông chồng này vì phối hợp với vợ, vô cùng nể mặt vợ, bây giờ vẫn còn đang xoay vòng tại chỗ kìa. Thế là dành tặng những tràng pháo tay giòn giã, để thể hiện sự khích lệ đối với màn biểu diễn hết mình của Tự Hữu.
“Ô HOHOHO~~~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tự Hữu vừa ôm hạ bộ vừa ôm sau tai, trong miệng kêu la t.h.ả.m thiết. Càng kêu la t.h.ả.m thiết, quần chúng hưng phấn xung quanh càng cảm thấy anh biểu diễn hết mình. Ngay cả Khanh Nhất Nhất cũng cảm thấy ba diễn xuất còn giỏi hơn cả mình, hùa theo các bạn nhỏ cùng vỗ tay.
Ngược lại là Trú Phòng dẫn chương trình bên cạnh, cười mãi cười mãi, cuối cùng cũng phát hiện ra một tia không ổn, vội vàng cầm micro chạy lên phía trước, cười ha hả thu hút sự chú ý của mọi người, để Tự Hữu đi khập khiễng mau ch.óng lui xuống sân.
Trên vòng tròn phụ huynh ngồi vây quanh, Văn Tĩnh vừa vỗ tay khen hay, vừa nghiêng đầu nói với Khanh Khê Nhiên:
“Người đàn ông của em quá nể mặt em rồi, anh ta hết mình như vậy, có phải muốn để chúng ta đều cảm thấy em đặc biệt lợi hại không?”
Khanh Khê Nhiên cũng đang hưởng ứng quần chúng vỗ tay, nghe vậy, nhạt giọng ừ một tiếng, nhìn về hướng Tự Hữu lui xuống sân, nói:
“Chắc là vậy...”
Cô đang nghĩ, có phải mình ra tay quá nặng rồi không? Huyệt đạo trên cơ thể một người, sẽ căn cứ vào chiều cao và độ dày mỡ cơ thể của người đó, quyết định vị trí t.ử huyệt của họ. Cho nên vừa rồi cô căn cứ vào chiều cao, thể cách và mỡ cơ thể của Tự Hữu, cố ý tránh t.ử huyệt của Tự Hữu, nếu không trực tiếp ấn vào t.ử huyệt của anh, anh sẽ đột t.ử ngay tại chỗ.
Nhưng điều này cũng không có nghĩa là những chỗ khác sẽ không đau. Cơ thể con người thật sự có quá nhiều huyệt đạo, khiến người ta sinh ra cảm giác đau đớn gấp nhiều lần, nhưng lại không gây ra tổn thương vật lý cho cơ thể con người.
Cho nên Khanh Khê Nhiên ngược lại không lo lắng, việc mình ấn vào hai huyệt sau tai Tự Hữu, gây ra cảm giác ch.óng mặt vô lực cho Tự Hữu. Cô lo lắng là cú húc vừa rồi của cô vào Tự Hữu, của quý của anh vẫn ổn chứ?
Nghĩ như vậy, Khanh Khê Nhiên dặn dò Văn Tĩnh một tiếng, bảo Dương Dương ngồi ngoan trên ghế đẩu nhỏ chơi, đứng dậy, dẫn Khanh Nhất Nhất muốn đi tìm Tự Hữu.
Nhân tiện thăm hỏi một chút.
Lúc này, ánh nắng ấm áp mùa đông rất đẹp, Tự Hữu bên kia lắc lư cái đầu đi về phía văn phòng. Trước mặt bao nhiêu phụ huynh bên ngoài, anh không tiện xoa nắn bộ phận nào đó của mình, cho nên bây giờ cấp bách muốn tìm một văn phòng không có người, xem xem thằng em của mình có bị thương không.
Ai có thể ngờ người vợ yếu ớt mỏng manh kia của anh, lực chiến đấu cùi bắp như vậy, lại có thể nắn bóp anh thành ra thế này? Bởi vì là vợ mà, cho nên anh ngay cả tấm chắn bảo vệ cũng không mở, lơ là cảnh giác rồi, lơ là cảnh giác rồi a!
Ngay khi anh vừa vào văn phòng, đang nới lỏng thắt lưng quần, ngoài cửa văn phòng vang lên một tiếng gõ cửa nhã nhặn lịch sự.
Khóe miệng Tự Hữu ngậm điếu t.h.u.ố.c nghiêng nghiêng, đầu t.h.u.ố.c còn chưa châm, nới lỏng thắt lưng đi mở cửa. Anh tưởng là tên Trú Phòng mới nhã nhặn nào đó dưới trướng mình, kết quả cửa vừa mở, bên ngoài là Khương Lan Tâm đang đứng.